Lần nữa mở mắt, ta lại không c.h.ế.t, và có một thân phận mới.
Linh thú của một nữ tu sĩ phế vật.
Mỗi ngày bị buộc ăn một đống linh đan vô dụng, còn phải phơi nắng mà ta ghét bỏ.
Nữ tu sĩ tên là Lạc Chi này, yếu ớt đến mức không bằng một đứa trẻ Ma tộc.
Không những ngu ngốc, mà lời nói còn đặc biệt nhiều.
Nhưng ta lại thích mùi hương và nhiệt độ trên người nàng.
Vì thế ta thường quấn quanh tay nàng mà ngủ.
Ta hoàn toàn không sợ gà rừng.
Nhưng nàng sẽ ôm ta lên cao, tự hào nói rằng, Ly Uyên là con rắn nhỏ tuyệt vời nhất, khi đồng môn trêu chọc bảo nàng đổi linh thú khác.
Loại tự hào này, hoàn toàn khác biệt với cảm giác được tất cả thần dân tôn kính khi ta còn ở Ma giới.
Mười năm trôi qua vội vã.
Do thiếu ma khí, ma lực của ta hồi phục vô cùng chậm.
Nhưng ta dần yêu thích cuộc sống ở đây.
Những tu sĩ ở đây cho ta thấy, người của Tiên môn, cũng có hơi ấm.
Hôm đó, Lạc Chi đón Thiên Kiếp.
Ta bồn chồn không yên, luôn cảm thấy có chuyện lớn sắp xảy ra.
Khi ta tìm thấy nàng, nàng thoi thóp hơi tàn, ngàn cân treo sợi tóc.
Ta không hề suy nghĩ, liền hiện ra nguyên hình, thay nàng chặn đạo Thiên Lôi cuối cùng.
Ta móc nội đan của mình ra, đút cho nàng ăn một nửa.
Kể từ đó, ta biết.
Bản thân không thể thành Rồng được nữa.
Điều đau lòng hơn việc không thể hóa Rồng, chính là ánh mắt sợ hãi của nàng nhìn ta.
Bởi vì, ta là Ma.
Ma tộc si tình, cả đời chỉ công nhận một người.
Ta cho nàng nội đan, đút nàng tâm huyết, cứu nàng một mạng.
Chỉ mong nàng, sống thật tốt.
...
Hai cơ thể ôm chặt lấy nhau trong ánh nến chập chờn, hòa làm một.
Khi tình cảm đạt đến đỉnh điểm, nước mắt ta như lũ vỡ đê, trào ra không kiểm soát.
Một mặt, là sự ác cảm sâu sắc với ký ức về Ma tộc hủy diệt quê hương sau vạn năm bắt đầu lung lay, nảy sinh nghi ngờ.
Một mặt, là thông qua ký ức của Ly Uyên, chứng kiến sự lưu vong vô tội của con dân Ma tộc, khiến ta dâng lên sự bi thương vô tận.
Kỳ phát tình của Giao Long thật sự rất dài, ròng rã nửa năm.
Ly Uyên vốn định cố gắng chịu đựng, không vượt qua ranh giới.
Cho đến tối nay.
Vì ta, hắn phạm giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ma-ton-chi-muon-lam-bieng/4.html.]
Ly Uyên hóa thành hình người, ôm chặt lấy ta.
Ta bám chặt lấy cơ thể hắn.
Ta sờ qua những vảy đen cứng rắn của hắn, vuốt ve chiếc sừng uy nghiêm của hắn.
Hành động của Ly Uyên luôn nhẫn nhịn kiềm chế, sợ làm ta bị thương.
Khi tỉnh dậy, trời đã khuya.
Cơ thể tôi sạch sẽ, quần áo mặc chỉnh tề.
Chỉ là trên chiếc cổ trắng nõn để lại những dấu hôn dày đặc.
Ly Uyên chống tay lên đầu, mỉm cười nhìn ta ngủ.
Ánh mắt tràn đầy nhu tình.
Ta vừa nghĩ đến bảy ngày bảy đêm tối tăm đó, toàn thân như rã rời, đau nhức không thôi.
Giận dữ bốc lên, ta đá thẳng hắn xuống giường.
"Đồ rắn thối nhà ngươi! Dám bắt nạt ta lâu như vậy!"
Ly Uyên bị đá xuống giường, vẫn giữ nụ cười tươi.
"Ngươi không sợ ta nữa sao?"
Ta khoanh tay hừ một tiếng:
"Sợ cái gì mà sợ! Trước đây ở tông môn, ta nên bóp c.h.ế.t ngươi luôn, lột da rắn của ngươi, chặt móng vuốt của ngươi đi mới phải!"
Hắn hiểu rõ ta như lòng bàn tay, ôm ta vào lòng, khẽ hôn lên trán ta.
"Ngươi sẽ không làm vậy, ngươi không nỡ làm ta bị thương."
Trán truyền đến cảm giác ấm áp, mặt ta đỏ bừng.
Những hình ảnh mặt đỏ tim đập thoáng qua trong đầu, ta vội vàng đẩy hắn ra.
"Kỳ phát tình của ngươi kết thúc chưa?"
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hắn tủi thân nói:
"Sẽ kéo dài nửa năm, hiện tại đã qua hai tháng rồi, lần sau không biết khi nào..."
Ta che miệng hắn lại:
"Được rồi được rồi, ta sẽ không làm chuyện đó với ngươi nữa, ngươi tìm ai cũng được."
Hắn cố ý nói: "Vậy ta thật sự đi tìm người khác đây."
Kể từ khi ký ức bị phong ấn được giải khai, nhớ lại hắn là con rắn nhỏ của mình, ta có một loại ham muốn chiếm hữu không tên.
Vừa nghĩ đến việc hắn sẽ cùng những cô nương khác mây mưa.
Ngực ta liền tức nghẹn một cục.
Hắn thổi hơi ấm vào tai ta, thì thầm: "Lạc Chi, huyết mạch của chúng ta nối liền với nhau."
Hắn vẽ vòng tròn ở chỗ tim ta.
"Ở đây của ngươi, có nội đan của ta, ta chỉ phát tình với mình ngươi."
Ta lại không kiềm chế được mà đỏ mặt.
Thật sự muốn để người Ma tộc xem, Ma Tôn của họ trên giường trông như thế nào.
"Muốn đi ngắm trăng không?"
--------------------------------------------------