Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Kế Của Lọ Lem

Chương 54

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kế hoạch của Mạnh Vân khá ổn, nhưng giờ cha mẹ Ân Á Minh đâu có rảnh, lúc này họ vẫn đang cho rằng trong bụng Vu Kiều có đứa bé, cho nên vội chuẩn bị hôn lễ, tuy bên ngoài đang truyền “hiến đứa bé để cưới” nhưng họ không thể đợi đến lúc

bụng Vu Kiều to rồi mới cử hành hôn lễ, dù sao bây giờ đứa bé còn chưa

được vài tuần, chờ đến khi sinh nói con bé sinh non là được, cũng chẳng

ảnh hưởng gì.

Ân Á Minh đang định chọn thời điểm tốt nói cho cha

mẹ biết chuyện này, Vu Kiều hoàn toàn bị mắc mưu anh, anh biết người bịa đặt là kẻ nào, đến lúc đó có một nhà Ân Lợi làm bia chắn, hẳn là rất dễ giải quyết, hẳn sẽ dễ giải quyết, dù sao anh cũng đã có giấy chứng

nhận, đứa bé sớm muộn gì cũng có thôi, vội làm gì.

Anh thấy mình

nên sắp xếp thời gian tìm cho bác trai và anh họ 'tốt đẹp' của mình ít

chuyện, chứ cả ngày ăn rồi lại nằm không tốt, có thể khiến người ta suy

bảy nghĩ tám sinh sự, chắc chắn đây là rảnh rỗi buốt trứng trong truyền

thuyết rồi, có chuyện cần làm dĩ nhiên sẽ để người khác yên tĩnh, ngày

ngày có cơm trắng dâng tận miệng, nuôi đến độ muốn lật trời!

Mẹ

Vu Kiều tự mình tới, lần này con gái kết hôn gả cho một chàng trai trẻ

đứng đắn, ngàn dặm mới tìm được một con rể tốt, người khác cũng chỉ còn

nước ôm hận ghen ghét, sao bà có thể không kích động, hận không thể

tuyên cáo toàn bộ thế giới biết được chứ.

Vì vậy khi mẹ Ân Á Minh - Chu Thục Nhàn gọi tới bà đã sẵn sàng, Chu Thục Nhàn cũng đã trông

mong con trai kết hôn lâu rồi, trái lại bà không nôn nóng muốn ôm cháu

trai, nhưng Ân Viễn lại gấp, vậy nên hôn nhân lần này hai người đã dốc

toàn lực, phải nở mặt nở mày, hôn sự phải hoàn mĩ không tì vết.

Bà hưng trí bừng bừng tới Vu gia bàn chuyện cưới xin, khách mời... cho nên sẽ không đi gặp Mạnh Vân, bà không thể mời Mạnh Vân và Quý Tử Nhàn đến

Vu gia cùng mình chứ.

“Phân Phương, bà thấy màu đỏ nào được? Giờ

mắt tôi cũng không được tốt lắm, bà thấy cái nào đẹp?” Chu Thục Nhàn cầm hai khối vải đỏ tới hỏi Đới Phân Phương, hai người đã bắt đầu gọi nhũ

danh của đối phương rồi.

“Khối này tốt, khối sáng ấy!” Đới Phân

Phương chọn lấy một trong đó, thứ này dùng để làm vỏ chăn, ga giường,

hai nhà đều có chung quan điểm, không mua có sẵn, muốn dùng người thêu

thùa nên vô cùng gấp gáp.

Mặt Đới Phân Phương đầy vẻ vui mừng,

vốn bà tưởng nhà Ân Á Minh cao cổng kín tường khó tiếp cận, không ngờ dễ nói chuyện như thế, lời nói hay hành động đều rất ổn thỏa, không có

chút kiêu ngạo gì, rất có thành ý, xem xét thấy chắc là thật lòng muốn

tới kết thông gia, vậy bà yên tâm rồi, yêu cầu gả con gái đi của bà vốn

là thế.

Quan trọng nhất là sính lễ đối phương đưa cũng khá bắt

mắt, cũng không phải bà chú ý nhiều, Vu gia bà không thiếu tiền, nhưng

sính lễ đẹp tỏ rõ ý coi trọng của nhà trai, cùng lắm thì bà cho thêm

nhiều của hồi môn thôi, tất cả mọi người đều có mặt mũi.

“Đúng

rồi, ảnh chụp cô dâu chú rể Á Minh và Kiều Kiều ra sao rồi, bọn họ còn

chưa chụp mà.” Đới Phân Phương bất ngờ nhớ tới chuyện quan trọng này.

Chu Thục Nhàn cười nói: “Không sao đâu, Á Minh đã xếp xong hết rồi, xế

chiều nay chúng nó lấy giấy đăng kí hôn rồi sẽ có người gửi ảnh mẫu áo

cưới từ Pháp đến, mai có thể chụp, đừng vội.”

Đới Phân Phương

càng hài lòng về Ân Á Minh hơn, bà không khỏi cảm khái, “Á Minh nó thật

tốt, càng ngày càng tốt, chẳng bù cho Kiều Kiều nhà tôi, chẳng hiểu biết gì mấy thứ này, không có Á Minh chắc nó sẽ còn cho tôi nhiều chuyện rắc rối hơn.”

“Tôi lại thích có một đứa như Kiều Kiều nhà bà.” Dựa

trên mọi mặt nhân tố, ấn tượng của Chu Thục Nhàn về Kiều Kiều càng ngày

càng tăng, hơn nữa người nhà Vu Kiều cũng không tệ, “Á Minh nhà tôi bình thường chỉ biết công tác và công tác, có Kiều Kiều ở cạnh nó trông nom

cũng vừa hay khiến nó chú ý chuyện nhà, người làm mẹ tôi đây cũng thật

vui mừng thay.”

Hai người trò chuyện vui cười, Chu Thục Nhàn nào

có lòng gì để gặp Mạnh Vân, bà vốn không có ấn tượng tốt với Mạnh Vân,

người đàn bà này ly hôn với Quý Huy thì đã hết quan hệ với Quý gia rồi,

Vu Kiều là vợ hai của Quý Huy đã qua đời, tình huống đặc thù, nhưng Mạnh Vân thấy Quý gia xảy ra chuyện thì nhao nhao đòi li hôn, bà chướng mắt

người như thế nhất!

Dù sao Mạnh Vân cũng không có số điện thoại

của bà, nếu gọi điện thoại đến nhà, bảo người hầu nói bà bận nhiều việc

là được, gạt bà ta vại ngày, đợi đến sau rồi tính.

Chu Thục Nhàn cũng không có gì băn khoăn, vốn thương xót cho Quý Tử Nhàn, gặp phải bà mẹ kiểu này cũng không dễ dàng gì.

Bà biết Quý Tử Nhàn có ý với con trai, cũng nhìn ra được, nhưng con trai

bà đã kết hôn rồi, haiz... Việc này cần có duyên phận, không có đâu thể

cưỡng cầu, lúc trước bà ép con trai tìm đối tượng, kết quả dù thế nào

cũng đều bại, không ngờ trong một khoảng thời gian ngắn, con trai đã chủ động muốn kết hôn, điều này đã tỏ rõ con trai và Vu Kiều có duyên phận!

Quả nhiên không ép được bà ta, dù ép buộc, chắc rằng có non nửa là bằng mặt không bằng lòng.

Mạnh Vân tức giận nghĩ, không ngờ vừa về nước đã đụng phải cục sắt, Ân gia

vậy mà không gặp bà, bà có rất nhiều lời muốn nói với hai vị phụ huynh

của Ân Á Minh, nhưng giờ mọi người còn chưa liếc nhau lấy một cái, còn

nói cái lông, con gái cũng mất công chuẩn bị bộ dáng đáng thương yếu ớt, thật là tức chết bà.

“Mẹ, làm sao đây, khẳng định Ân gia đang

chuẩn bị hôn lễ anh Á Minh và ả đàn bà đê tiện kia, căn bản là không

rảnh gặp chúng ta.” Quý Tử Nhàn lại bắt đầu thay đổi tâm trạng, gần đây

cô ta khóc hơi nhiều, lúc có một mình đều muốn khóc, giờ có mẹ ruột ở

cạnh thì càng khó nhịn.

“Khóc cái gì!” Mạnh Vân đi tới đi lui

trong phòng, sau đó đột nhiên dừng lại nói, “Không phải trước đó con

nói, Á Minh nó có một anh họ đang theo đuổi con à, tên là gì ấy nhỉ?

Quý Tử Nhàn lộ ra biểu lộ chán ghét, “Đúng là có người này, tên Ân Hồng Vũ, nhưng anh ta rất vô dụng, trước đó con có để hắn ta hỗ trợ, ai dè anh

tay gấp gáp chẳng giúp được gì, mới có vài ngày con đĩ kia đã dụ anh Á

Minh kết hôn, rõ ràng là anh em họ với anh Á Minh nhưng một chút cũng

không nhìn ra điểm giống, thật là một trời một vực.”

“Một lần

không có tác dụng có sao, một lần không được, chung quy chưa chắc đã

không làm lại được, con cứ bày cho thằng đó hành động lần nữa.” Mạnh Vân cảm thấy Ân Hồng Vũ là một đối tượng rất tốt để lợi dụng, “Anh ta không đáng tin cũng kệ, chúng ta muốn anh ta nói cũng chẳng phải điều đáng

tin gì, để loại người này là ổn nhất.”

“Cái gì?” Quý Tử Nhàn không kịp phản ứng, “Hắn thật cừ đó mẹ à, chuyện bàn giao lần trước anh ta cũng không nói rõ ràng.”

“Cứ để anh ta nói, trong bụng Vu Kiều đứa bé không phải là của Á Minh, nó

là người Ân gia, lời nói có ích hơn lời chúng ta nhiều.” Lòng Mạnh Vân

không thể nói là không ác độc, “Nhận giấy chứng nhận kết hôn thì cũng có thể làm giấy li hôn, nếu Ân gia nghe được chuyện này, con xem hôn lễ

này phải xử lí sao, bất kể trong bụng ả kia là đứa bé của ai, vừa có tin này truyền, sau này cũng đừng hòng an tâm, nếu đứa bé không phải của Ân gia, vậy là tốt nhất, chúng ta chỉ cần chờ đợi là được, nếu là của Ân

gia chắc rằng trong lòng cô ta không thoải mái, lẽ nào không đi gây sự?

Khi ấy, cơ hội của con đã tới.”

Việc này không ác độc chắc chắn

không thể thành công, dù sao là bịa đặt, cô ta đã quen thuộc nó nhiều

rồi, “Vậy được, mai con sẽ hẹn anh ta ăn cơm.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Kế Của Lọ Lem
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...