Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Kế Của Lọ Lem

Chương 71

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có thể là lúc lắp giá quay phim chỉnh góc độ không được tốt, lúc ngoài biển bắt đầu xuất hiện tia sáng, Ân Á Minh phát hiện ống kính không ổn lắm, đây là lần đầu

tiên anh làm những chuyện như thế này, vệ sĩ và nhân viên phục vụ cũng

không rành gì mấy, mấy người tay chân vụng về, mắt thấy mặt trời sắp lên rồi, mọi người đều có chút sốt ruột.

“Để chị làm cho, chỉnh chỗ

này cao một chút.” Cao Tĩnh đi qua, sở thích của cô ta chính là chụp

ảnh, không bao lâu sau đã điều chỉnh góc độ xong xuôi.

Thòi gian

mặt trời mọc cũng không lâu lắm, rất nhanh đã quay xong rồi, vốn còn

định làm một màn tỏ tình, nhưng xung quanh hơi nhiều người, khá ồn ào,

Ân Á Minh đành bỏ cuộc, sau này lại tính tiếp vậy.

Dọn dẹp thiết

bị quay phim xong, Ân Á Minh và Cao Tĩnh đến một nhà hàng gần đó ăn

sáng, vệ sĩ và người hầu thì ngồi ăn ở bàn bên cạnh.

“Cậu với bà

xã của cậu ra ngoài vẫn luôn mang theo vệ sĩ thế này à?” Cao Tĩnh nhìn

sang người vệ sĩ kia một cái, tối hôm qua anh ta cũng có xuất hiện, cũng ngồi bàn bên cạnh, trước kia lúc tiếp xúc trong công việc thấy Ân Á

Minh lúc nào cũng mang theo vệ sĩ cảm thấy rất bình thường, nhưng lúc

riêng tư như vậy cũng phải mang theo, trò chuyện tán gẫu cũng không tiện cho lắm.

“Phải đó.” Ân Á Minh không cảm thấy có vấn đề ở chỗ

nào, “Nhưng mà lúc có cô ấy sẽ sắp xếp thêm vài người nữa, em không yên

tâm.”

“Có khoa trương quá không? Như vậy thì khi hai người ở bên

nhau lúc nào cũng có người nhìn chằm chằm, không để tâm sao?” Cao Tĩnh

cố hết sức đề nghị một cách uyển chuyển.

“Không đâu, nếu chị có

coi tin tức, thì chắc sẽ biết gần đây bọn em xảy ra chuyện gì, thật sự

em rất lo cho sự an toàn của cô ấy, không có vài người đi theo thì không thể yên tâm làm việc được.” Ân Á Minh cũng rất bất đắc dĩ.

Cao

Tĩnh vuốt ve ly sữa, “Quen biết cậu lâu như thế, trước kia thật sự không biết cậu lại chăm lo cho gia đình như vậy, lúc trước tán gẫu với cậu,

cậu nói sau 35 tuổi mới tính đến chuyện kết hôn cơ mà, bây giờ cậu còn

chưa đến 30 tuổi nữa, thật là làm chị bất ngờ quá.”

“Phải, em

cũng rất ngạc nhiên, nhưng đã gặp được thì chính là đã gặp được, em

không muốn bỏ lỡ cô ấy, kế hoạch mãi mãi cũng theo không kịp sự biến

hóa.” Ân Á Minh xiên miếng trứng chiên lên, nói, “Sau này chị gặp được

người mà chị muốn kết hôn đoán chừng cũng sẽ không khác em là bao, quả

thật chuyện tình cảm là thứ khó nói nhất trên đời này.”

“Lúc trước thật sự là cậu bắt đầu theo đuổi cô ấy à?” Cao Tĩnh vẫn không dám tin vào điều này.

“Còn không phải sao.” Nói đến đây Ân Á Minh cảm thấy mình có chút khổ sở,

“Đến bây giờ cô ấy cũng chưa từng nói thích em, cứ từ từ thôi.” Tình

trạng của anh và Vu Kiều rốt cuộc như thế nào chỉ có ba mẹ anh biết, thế này coi như là tính kế lừa được vợ vậy, nói ra có khả năng sẽ bị đồng

bào đàn ông chê trách nữa ấy chứ.

Trước kia vẫn cảm thấy không có gì, bây giờ nghe câu này, sắc mặt của Cao Tĩnh không còn tự nhiên như

vừa rồi, “Cô ấy không yêu cậu à?”

“Ặc…… Hẳn là có cảm tình với

em, em cảm nhận được, chỉ là con người của cô ấy khá kín đáo, hơn nữa

kết hôn quá vội vàng, là do em sốt ruột quá đi.” Ân Á Minh vẫn cứ tự

mình trêu đùa, nhưng đó giờ chưa từng bị người khác hỏi trực tiếp như

thế, cảm thấy có chút quái lại, nếu anh nói Vu Kiều chắc chắn yêu anh

rồi, thì anh nói không được, như thế không công bằng với Vu Kiều, nhưng

nói không yêu, thì trong lòng mình lại khó chịu.

Cao Tĩnh hoàn

toàn không hiểu Ân Á Minh nghĩ cái gì, “Chị là phụ nữ, có thể cậu không

hiểu phụ nữ, phần lớn phụ nữ đều sẽ kết hôn với người thích mình, đối xử tốt với mình, tìm kiếm cảm giác an toàn, nhưng có lẽ cả đời cũng sẽ

không yêu đối phương, hai người kết hôn vội vàng như vậy, có thể bà xã

của cậu vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tốt, nếu như có một ngày cô ấy gặp

được người làm cho cô ấy rung động, cậu phải làm sao?”

Câu này Ân Á Minh không thích nghe, “Em tin tưởng cô ấy.”

Dường như Cao Tĩnh trông có vẻ hơi khó chịu, “Sao cậu phải uất ức mình như

vậy, cậu ưu tú như thế, hoàn toàn có thể tìm một người càng yêu cậu hơn

mà.”

“Em biết chị lo lắng cho em, nhưng bây giờ thật sự em sống

rất tốt, rất thỏa mãn, cô ấy là một người phụ nữ tốt.” Ân Á Minh cảm

thấy Cao Tĩnh phản ứng hơi quá, anh là người trưởng thành, lựa chọn đối

tượng kết hôn như thế nào hoàn toàn có nhận định của chính mình, tuy Vu

Kiều không nói gì hết, nhưng quả thật bọn họ rất hạnh phúc, điều này

không hề sai, nên hi vọng vào một tương lai tươi đẹp hơn mới đúng, tại

sao phải tiêu cực như vậy chứ.

Cao Tĩnh cười khổ, “Chị cứ nghĩ

rằng người cậu muốn tìm là cô gái có năng lực, có thể giúp đỡ cậu trên

con đường sự nghiệp, bất kể là cuộc sống hay công việc đều có thể cùng

tiến cùng lui với cậu, thì ra lời cậu nói trước kia chỉ có mình chị coi

là thật, nói thật, thật sự rất tiếc cho cậu đấy.”

Ân Á Minh chau

mày, câu nói này sao nghe vào kỳ lạ thế nào ấy, “Em thưởng thức phái nữ

có năng lực xuất chúng, không sai, ngay hiện tại, em cũng vẫn hi vọng

bạn đồng hành trên công việc với em cũng có thể là cô gái như vậy, nhưng yêu đương, kết hôn không phải công việc, những thứ như kế hoạch vốn

không thích hợp xuất hiện trong tình cảm, yêu cầu đối phương phải là

người như thế nào, như vậy rất không tôn trọng đối phương, nếu như sau

này phát hiện không giống như kế hoạch mình đã dự trù, chẳng lẽ có thể

tùy tiện đổi một người khác hay sao? Vậy thì em hoàn toàn có thể chọn

kết hôn liên doanh.”

“Nhưng cô gái như thế mới càng thích hợp với cậu hơn, quá khứ của bà xã cậu chị không có ý kiến gì, chỉ là cảm thấy

cô ấy không giúp đỡ gì được cho cậu cả.” Ân Á Minh nói một tràng, nhưng

Cao Tĩnh vẫn không thể chấp nhận được.

Ân Á Minh đặt nĩa xuống,

lúc này anh thật sự có chút tức giận rồi, anh vẫn luôn có ấn tượng rất

tốt về Cao Tĩnh, quen biết với nhau nhiều năm như vậy, anh biết đối

phương là một cô gái thành công, chín chắn, có năng lực, lại xuất chúng, mặc kệ là chuyện gì, cô ấy đều có thể ung dung đối phó, mọi người đều

thích cô ấy, bọn họ cũng là bạn tốt đã nhiều năm rồi.

Nhưng cho dù thế nào đi nữa, cũng không nên đánh giá hôn nhân của anh như vậy.

“Đàn chị, chị là một cô gái rất độc lập, thông minh, xinh đẹp, năng lực xuất chúng, em vẫn luôn tán thưởng chị, chúng ta cũng là bạn rất tốt của

nhau, bây giờ em kết hôn rồi, trước kia chị còn chúc phúc em nữa, bây

giờ lại bắt đầu phê bình bã xã em, em không biết chị có gì bất mãn với

cô ấy, chỉ vì cô ấy không thể giúp được em ư?” Ân Á Minh không thể nào

hiểu nổi Cao Tĩnh như vậy là thế nào, sao tính cách bỗng dưng đột biến

thế này, chẳng phải hôm qua còn tốt lắm sao, “Trước đó em đã nói rồi,

nếu như em cần một người vợ có thể giúp đỡ em trên sự nghiệp, thì em

hoàn toàn có thể kết hôn liên doanh, nhưng tại sao em phải làm thế? Nếu

như sự nghiệp của em cần phải nhờ vào hôn nhân liên doanh mới có thể

tiến cao thêm một bước, vậy bao nhiêu năm nay em dốc sức làm việc chẳng

phải rất nực cười hay sao?”

“Những người đi làm bình thường cũng

có thể tự do yêu đương, tại sao em không thể? Tại sao em phải vì cái gọi là sự nghiệp mà thỏa hiệp? Vậy cuộc sống của em ngoài tiền ra thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?”

“Không sai, lúc trước em có nói, em thích

kiểu con gái như chị nói, đó là hình mẫu lí tưởng của em, em tin mỗi một người đều đã từng ảo tưởng về nửa kia trong tương lai của mình, nhưng

sau khi thật sự gặp được người mình thích, thì chị sẽ phát hiện, đối

phương liền biến thành hình mẫu lí tưởng của chị ngay lập tức.”

Cao Tĩnh thở dài, “Bây giờ coi như chị đã tin một câu nói, tình yêu là mù

quáng, ngay cả người như cậu bây giờ cũng bị tình yêu mê hoặc cho thần

hồn điên đảo, cậu xác định sau này cậu sẽ không hối hận sao? Hai người

kết hôn chớp nhoáng, hiện giờ cậu thấy bà xã của cậu xinh đẹp, mê người, lại đáng yêu, nhưng hai người phải sống với nhau nhiều năm như vậy, sau khi tiếp xúc với nhau lâu rồi, tình cảm mãnh liệt đều sẽ qua đi, khi

cậu phát hiện cô ấy khác với dự định của cậu quá xa, cậu có thể đảm bảo

rằng mình sẽ không thất vọng? Không thấy phiền? Không hối hận không?”

Mặt của Ân Á Minh hoàn toàn lạnh xuống, anh trầm mặc rất lâu mới mở miệng

nói: “Đàn chị, khó được dịp ở đây có thể gặp chị, em thật sự không muốn

cãi nhau với chị, chúng ta đã là bạn bè với nhau nhiều năm nay, bây giờ

em kết hôn rồi, chị thành tâm gửi một câu chúc mừng, hi vọng em hạnh

phúc, khó lắm sao?”

“Em không hiểu hôm nay chị nói với em những

lời này là có ý gì, chị muốn bà xã em trở thành phụ nữ mạnh mẽ giúp đỡ

cho sự nghiệp của em, hay là muốn em có ý kiến với bà xã của em, thậm

chí tệ hơn nữa, muốn chúng em li hôn.”

“Ngoài ba điều này, em không nghĩ ra điều gì khác nữa.”

“Chị……” Thoáng chốc Cao Tĩnh có chút nghẹn lời.

“Chị nói đi, em rất kiên nhẫn, có thể từ từ chờ.” Ân Á Minh cứ thế kiên nhẫn ngồi chờ, “Em nghe chị nói một tràng như thế, tạm thời cho rằng chị vì

muốn tốt cho em đi, vậy chị hi vọng tiếp theo em nên làm thế nào? Hi

vọng em li hôn với bà xã em, sau đó kết hôn với một người phụ nữ khác có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của em sao?”

“Chị…… chị không có ý đó.” Cao Tĩnh có chút bối rối.

“Vậy thì em không hiểu ý của chị rồi, bà xã em, cô ấy không làm sai gì cả,

chỉ vì hiện giờ em thích cô ấy, thì phải chịu sự chỉ trích như vậy, thế

thì quá hoang đường, quá nực cười rồi đấy.” Ân Á Minh cảm thấy chính

mình cũng có chút không hiểu nổi Cao Tĩnh, “Trước khi kết hôn thì cô ấy

đã như vậy rồi, sau khi kết hôn em cũng vẫn hi vọng cô ấy có thể sống tự do như trước, chỉ vì em là đối tượng kết hôn của cô ấy, thì bị yêu cầu

phải thế này thế kia, như vậy quá không công bằng với cô ấy, hơn nữa nói khó nghe một chút, như vậy có chút xem nhẹ phụ nữ rồi, chị vô tình đã

đặt cô ấy vào vị trí thấp hơn em một bậc, coi cô ấy như vật phụ thuộc

trong hôn nhân của em, em tin rằng một cô gái bình thường, có lòng tự

trọng đều sẽ không vui vì điều đó, nếu như một người phụ nữ nói cô ấy cố gắng thế nào, cố gắng làm sao mới có thể xứng với em, vậy thì em muốn

nói, em chắc chắn sẽ không thích kiểu người như thế, không phải nói

người đó không tốt, chỉ là quan điểm về giá trị không hợp với em, em

không muốn vợ của mình là kiểu người không có cái tôi như vậy.”

“Dĩ nhiên, em không loại trừ có một số đàn ông sẽ thích loại hình này, nhưng không phải em.”

“Cho nên, nói ra ý kiến của chị đi, chị hi vọng em nên làm như thế nào?” Ân Á Minh cảm thấy bữa sáng này thật sự là bữa sáng khó ăn nhất trong lịch

sử, thật lòng anh rất thích ăn cơm, trò chuyện với bạn lâu năm, không

ngờ kết quả lại thế này, xem ra anh vẫn chưa đủ hiểu đối phương, hợp

nhau trên công việc không có nghĩa tam quan trong cuộc sống cũng có thể

giống nhau.

Cao Tĩnh vuốt ve ly sữa yên lặng rất lâu, cô ta cảm

thấy mình hơi kích động rồi, cô ta cũng có xem qua tin tức trong nước,

có thể nhìn ra, Ân Á Minh thật sự rất thích Vu Kiều, bây giờ vẫn đang

trong tuần trăng mật ngọt ngào nhất, trong đầu của Ân Á Minh chỉ có cô

vợ mới cưới của anh, cô ta nói những điều này chỉ làm cho đối phương

phản cảm.

“Xin lỗi, chị lỡ lời rồi, chị xin lỗi, lúc khác chị sẽ

tự mình đi xin lỗi với bà xã của cậu, hi vọng sẽ nhận được sự tha thứ

của cô ấy.” Cô ta nhếch môi cười.

“Vậy thì không cần đâu, chuyện

này em không muốn cô ấy biết, miễn cho cô ấy suy nghĩ lung tung.” Ân Á

Minh nói xong thì hoàn toàn không thấy đói nữa, chuyện này coi như chưa

từng xảy ra là tốt nhất, sao có thể nói với Vu Kiều được chứ, anh thật

sự không biết Cao Tĩnh đang nghĩ gì nữa.

“Xin lỗi đàn chị, em còn có việc phải đi trước, chị ăn thong thả nhé.” Ân Á Minh gọi nhân viên

phục vụ đến thanh toán, sau đó đứng dậy rời đi, khó có được một bữa sáng đẹp trời ngắm bình minh cứ thế bị phá nát, tâm trạng quả thật tệ hết

biết luôn rồi.

Đương nhiên Cao Tĩnh cũng ăn không vô, cô ta nhìn theo bóng lưng của Ân Á Minh, rất khổ sở.

Cô ta nhớ rõ từng câu từng chữ mà Ân Á Minh đã nói, hình mẫu lí tưởng,

cùng với độ tuổi muốn kết hôn của Ân Á Minh, cô ta đều nhớ rất rõ ràng,

nên bao nhiêu năm nay, cô ta vẫn luôn đợi chờ, đợi đến một ngày Ân Á

Minh muốn kết hôn, trong quá trình chờ đợi cô ta vẫn luôn trưởng thành,

trưởng thành thành một người phụ nữ ưu tú hoàn toàn xứng đôi với Ân Á

Minh.

Cô ta cảm thấy kế hoạch của Ân Á Minh rất tuyệt, bởi vì nó

cho cô ta đầy đủ thời gian để trưởng thành, cô ta không có gia thế hiển

hách, nếu như không có đủ thời gian, cô ta căn bản không kịp trưởng

thành, cô ta tin rằng qua mấy năm nữa thì chắc chắn mình sẽ trở thành

một người phụ nữ có đủ tư cách đứng bên cạnh Ân Á Minh.

Nhưng cô ta chờ đợi biết bao nhiêu năm, vẫn luôn khổ sở không dám bày tỏ, nhận được cái gì chứ?

Người đàn ông đó đột nhiên kết hôn, thậm chí cô ta còn không nhận được thiệp mời trước tiên nữa!

Cô ta cảm thấy bản thân mình thật quá buồn cười, cô ta hoàn toàn là muốn

tốt cho Ân Á Minh, nhưng người đàn ông đó không hề cảm kích, thậm chí

còn hung hăng trách cứ cô ta, chỉ vì cô vợ mới cưới còn chưa được mấy

ngày của anh.

Tình bạn bao nhiêu năm nay, cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện……

Rõ ràng người quen biết cậu trước là tôi cơ mà……

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Kế Của Lọ Lem
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...