Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MẸ SÓI BÁO THÙ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

“Dậy đi! Con mà không học cách săn mồi, sau này lấy gì ăn, lấy gì uống?”

Nhìn đứa con thứ nằm lì, không chịu dậy, ta tức giận rèn sắt không thành thép, ngậm một nhánh mây quất lên người nó.

Nhưng dù ta đ.á.n.h mạnh đến đâu, nó vẫn im lặng, chỉ khi ta dừng tay, nó mới cãi lại:

“Không phải còn mẹ với anh sao? Có hai người, con đâu có sợ đói.”

“Nếu mẹ và anh con đều không còn thì sao? Con sẽ làm gì?”

“Mẹ với anh là tốt nhất, sao có thể bỏ mặc con được.”

Nó lăn một vòng, cười hồn nhiên.

Nhìn nó nằm đó, hình bóng con cả lại hiện lên trong tâm trí ta, nước mắt không kìm được rơi xuống.

Nghe thấy tiếng ta khóc, nó vội bò tới, dụi đầu vào người ta, nói:

“Con… con sẽ học săn mồi thật giỏi, được chưa? Mẹ đừng khóc nữa.”

Nó vừa dụi đầu vào người ta vừa làm đủ trò ngốc nghếch để chọc ta cười.

Ta nhìn nó, rồi đi tìm ít thảo d.ư.ợ.c đắp lên vết thương trên người nó, khẽ hỏi:

“Đau không?”

Thấy nó lắc đầu, ta lại nói:

“Con à, mẹ không nên đ.á.n.h con… nhưng con không thể cứ dựa vào người khác mãi.

Dù mẹ và anh rất yêu con, nhưng sẽ có ngày chúng ta không ở bên nữa.

Lúc đó, con chỉ có thể dựa vào chính mình, hiểu không?”

Tạp Chủng Tự Luyến

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/me-soi-bao-thu/chuong-3.html.]

Nó gật đầu, có vẻ đã hiểu ra phần nào.

Từ hôm đó, mỗi sớm mai, khi trời chưa sáng hẳn, nó đã dậy tập săn mồi, tối mới trở về.

Dù khi săn bị thương đầy mình, m.á.u chảy ròng ròng, nó cũng chưa từng khóc.

Nhìn con, ta vừa vui vừa xót.

Vui vì nó đã nắm được chút kỹ năng săn mồi, ngay cả khi ta c.h.ế.t lúc báo thù, nó vẫn có thể sống tiếp.

Xót vì nó mới chưa đầy một tuổi, vẫn là một đứa trẻ, đã phải tự mình gánh lấy cuộc sống như thế.

Để đề phòng sau khi ta đi, nó không săn được mồi mà bị đói, trong thời gian nó tập săn, mỗi ngày ta đều ra ngoài bắt đủ loại thú, rồi bôi thảo d.ư.ợ.c lên, để vào hang hong khô.

Đây là cách mà linh cẩu học được từ loài người, nghe nói có thể bảo quản thức ăn rất lâu, nhưng mùi vị khó chịu, nên chẳng loài nào khác muốn dùng.

Nhưng giờ, ta chẳng còn để tâm đến mùi vị, chỉ mong tích trữ cho con càng nhiều thức ăn càng tốt, để phòng khi nó không bắt được mồi.

Theo thời gian, con thứ đã dần nắm vững kỹ năng săn mồi, mỗi khi ra ngoài hiếm khi trở về tay trắng.

Còn ta, cũng đã tích đủ lượng thức ăn khô cho nó.

Ta biết, lúc này đã đến thời khắc báo thù.

Ta nói dối rằng mình về thăm nhà mẹ, rời khỏi con.

Trước khi đi, ta chải chuốt bộ lông cho nó một lượt.

Qua những ngày săn mồi, trên thân nó chi chít vết thương, nhưng rõ ràng nó đã trưởng thành hơn nhiều, đủ sức tự nuôi sống bản thân.

Ta l.i.ế.m bộ lông nó hết lần này đến lần khác, đến khi sắp khóc, ta cố nuốt nước mắt, quay đầu xuống núi.

Bọn nhóc khốn kiếp kia… sự trừng phạt của ta sắp đến.

Dám g.i.ế.c con ta, thì xuống địa ngục mà trả giá!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MẸ SÓI BÁO THÙ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...