Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Ta Vừa Thanh Cao Như Cúc Lại Vừa Thích Báo Ân

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo bên ngoài cửa, ta mới dám chắc mọi chuyện không phải là mơ, ta thực sự đã trở về cái ngày bị mẹ ta vu tội thông dâm.

Kiếp trước, mẹ ta ra ngoài lễ Phật, khát nước dọc đường, bèn xin một bát nước uống từ một nhà dân trong thôn.

Vì thế mà bà muốn gả ta cho đứa ngốc của nhà đó để báo ân.

Ta nhất quyết không chịu, bà bèn đưa tên ngốc đó vào phòng của ta.

Tên ngốc vừa mới bước vào, mẹ ta đã lớn tiếng gọi tất cả mọi người đến.

“Úc Chi, mẹ không ngờ con lại làm ra chuyện ô uế như vậy.”

Một câu nói của mẹ đã tuyên án t.ử hình cho ta.

Ta cố hết sức biện bạch, nhưng không một ai tin.

Sự trong sạch không có chỗ nào để bày tỏ.

Trong cơn uất hận, ta đ.â.m đầu vào tường.

Cứ ngỡ có thể lấy cái c.h.ế.t chứng minh mình trong sạch, nhưng mẹ ta lại muốn gả ta đi làm minh hôn với người ta.

Bà tìm đến gia đình tên ngốc, cực kỳ áy náy: “Con gái ta không có phúc, lúc sống thì không thể hầu hạ gia đình các vị, nay nó c.h.ế.t rồi, cũng mong các vị nể tình mà thu nhận, cho nó một tấm bài vị.”

Mẹ ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, lại nhét không ít bạc, còn tìm cho tên ngốc kia một cô vợ xinh đẹp khác.

Tất nhiên là gia đình tên ngốc kia đội ơn đội nghĩa, chôn t.h.i t.h.ể của ta ở sau núi của thôn họ.

Dù như vậy, mẹ ta vẫn không thể vui vẻ.

Vì ta không thể sống để thay bà báo ân, mẹ ta luôn canh cánh chuyện này trong lòng và oán trách.

Sau khi nghe về chuyện này, cha ta an ủi mẹ ta: “Tất cả là do chúng ta quá cưng chiều nó, việc hôn nhân là do cha mẹ sắp xếp, nàng bảo nó gả cho ai thì nó nên gả cho người đó.”

Ca ca ta cũng ở bên cạnh phụ họa: “Đúng vậy, mẹ suy nghĩ tất cả vì chúng ta, tiểu muội quá không biết điều.”

Anan

Kiếp trước, mẹ ta cũng không ít lần áp đặt ý định báo ân đặt lên cha và ca ca ta, chỉ là ta biết trước nên đã đỡ cho họ không ít lần báo ân nực cười.

Nay được sống lại, ta muốn họ đều nếm trải cái mùi vị bị mẹ ta mang đi báo ân.

“Người đâu, có trộm!”

Ta giơ chiếc giá nến trên tay lên, nhắm thẳng vào bóng đen đang tiến lại gần mà ném.

Bóng đen không ngờ tới điều này. Gã đau đớn, muốn chạy trốn nhưng bị gia nhân nghe tiếng mà chạy đến bắt được.

Đánh c.h.ế.t kẻ trộm vào nhà thì không phải chịu tội.

Tiếng nắm đ.ấ.m, tiếng kêu la vang lên một cách hỗn loạn.

“Là ta, là ta.”

Giọng của mẹ ta bị tiếng đ.á.n.h đ.ấ.m che lấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/me-ta-vua-thanh-cao-nhu-cuc-lai-vua-thich-bao-an/chuong-1.html.]

Ta giả vờ không nghe rõ, thấy gia đinh lại bồi thêm vài cú đ.ấ.m nữa rồi mới thong thả gọi nha hoàn đến thắp đèn.

Lúc này, ta mới thấy rõ là mẹ ta bị đ.á.n.h cho sưng cả mặt mày.

“Mẹ, đêm hôm khuya khoắt thế này, sao mẹ có thể lén lút tư thông với người đàn ông khác sau lưng cha!”

Ta lấy khăn che mặt trong kinh hãi, ánh mắt cực kỳ ghê tởm.

Mẹ ta đứng sững tại chỗ. Câu nói của bà ở kiếp trước đã bị ta mượn dùng, giờ đây, miệng bà mấp máy nhưng lại không thốt nên lời.

Cũng vừa khéo là cha và ca ca ta nghe tiếng mà đến.

Mẹ ta đang nằm mềm nhũn trên đất thì lập tức tìm được chỗ dựa, nhào vào lòng cha ta: “Lão gia, ta có lòng tốt, tìm cho nó một người chồng tương lai, nhưng đứa con gái ngỗ nghịch này lại muốn g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ ruột!”

G.i.ế.c c.h.ế.t mẹ ruột quả là một tội lớn.

Nhẹ thì... không có nhẹ gì cả, nếu có hành vi này thì bị đ.á.n.h c.h.ế.t ở từ đường.

Cha ta nghe lời nói một chiều của mẹ, giận không kiềm được. Ông giơ bàn tay lên, toan đ.á.n.h ta: “Cái đồ nghiệt súc này!”

“Cha, con gái thật sự bị oan. Thấy họ lén lút giữa đêm khuya canh ba, với người biết thì đó là mẹ con, người không biết còn tưởng là gian phu dâm phụ tư thông với nhau.” Ta lấy khăn che kín đôi mắt, vai run nhẹ, vừa nức nở lại vừa nghẹn ngào, dáng vẻ vô cùng tủi thân.

Bàn tay của cha ta dừng lại giữa không trung.

Sắc mặt ông có hơi thay đổi, ông nhìn về phía mẹ ta bằng ánh mắt dò xét.

Lăn lộn trên thương trường bao năm, cha ta không hoàn toàn tin tưởng bất kỳ ai.

“Lão gia, không phải vậy đâu. Ta chỉ là muốn tìm cho con gái một người chồng tốt nên mới nghĩ đến chuyện đưa người đến vào ban đêm...” Giọng mẹ ta nhỏ dần.

“Người chồng tốt” nào mà cần phải đến khuê phòng con gái nhà người ta lúc nửa đêm canh ba để xem mặt.

Huống hồ bây giờ, “người chồng tốt” mà mẹ ta nhắc đến đang bị thư đồng đè dưới đất. Miệng hắn bị nhét giẻ, thân hình béo ú vặn vẹo, hắn phát ra tiếng ư ử.

Cha ta không hề bày tỏ thái độ.

Mẹ ta tự thấy mình đuối lý, khóc thét lên: “Các ngươi đều không tin ta, ta thà c.h.ế.t quách cho xong.”

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, bà đã nhanh chân chạy vụt ra ngoài.

Kiếp trước, bà cũng như vậy - chỉ cần hơi không vừa ý là lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p.

Nhưng rõ ràng bà là một người mà da bị xước một chút cũng phải mời cả chục vị đại phu, nằm trên giường dưỡng bệnh suốt nửa tháng trời.

Mẹ ta đã rời đi, cha ta cũng không có ý định lấy lại công bằng cho ta.

Ông phẩy phẩy tay, vẻ mặt vô tư: “Thôi đi, một chuyện nhỏ xíu náo động lớn đến vậy, giải tán hết đi.”

Ta nhìn đám người tản đi với thái độ lạnh lùng.

Úc Ngạn vốn theo cha cùng rời đi, nhưng lại quay trở lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...