Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Ta Vừa Thanh Cao Như Cúc Lại Vừa Thích Báo Ân

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẹ ta dương dương tự đắc: “Đương nhiên là phải tặng cho người ta thứ tốt nhất rồi, nếu chọn cái dở thì chẳng phải khiến người ta chê cười sao?”

Mặt Úc Ngạn hoàn toàn đen lại.

Mắt y muốn nứt ra, y gào lên trong giận dữ, hoàn toàn mất đi vẻ đứng đắn, đường hoàng của một công t.ử phong độ ngày thường.

“Mẹ có biết con đã vất vả thế nào mới làm ra được bài văn đó không?”

Mẹ ta cũng bị Úc Ngạn làm cho giật mình. Sau khi hoàn hồn, bà bĩu môi, không quan tâm: “Chẳng qua chỉ là một bài văn, viết lại là được mà.”

Úc Ngạn im lặng.

“Viết lại, viết lại, mẹ nói hay lắm.” Úc Ngạn cười lớn, nhưng đôi mắt âm hiểm của hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm mẹ ta.

“Ngạn Nhi.” Mẹ ta run rẩy nắm lấy tay áo Úc Ngạn bằng hai tay: “Mẹ cũng chỉ vì muốn báo ân...”

“Món nợ ân tình của mẹ là gì chứ? Chẳng phải chỉ là chuyện đôi giày vớ thôi sao, đó là bài văn của con, là tương lai của con, tất cả bị mẹ hủy hoại hết rồi!”

Úc Ngạn đẩy mẹ ngã xuống đất rồi phất tay áo bỏ đi.

Mẹ ta không màng đến đau đớn, được đám nha hoàn dìu đứng dậy rồi đuổi theo Úc Ngạn.

Ta khe khẽ cười thành tiếng, tung thức ăn trong tay cho cá.

Đàn cá chép trong hồ đều nhao nhao bơi tới.

Úc Ngạn, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Kiếp này không có ta ngăn cản cho ngươi thì cứ với tốc độ nhận ân nhân của mẹ ta, ngươi còn phải giúp bà trả nhiều món nợ ân tình lắm.

Tiệc buổi họp mặt, bàn luận về thi ca của Úc Ngạn vẫn được tổ chức.

Chỉ là trong hội, có một bài văn được truyền tay nhau, nghe nói là của một thư sinh vô danh làm ra, văn phong của bài văn này khiến các học sinh có mặt đều hết lời ca ngợi.

Đặc biệt là Phương tiên sinh - bậc đại nho mà Úc Ngạn đặc biệt mời đến - càng vỗ bàn đứng dậy, hô lên: “Tài năng của một Trạng nguyên.”

Tiệc buổi họp mặt, bàn luận về thi ca còn chưa kết thúc, Phương tiên sinh đã chạy đi tìm vị thư sinh kia.

Theo lời thư đồng hầu hạ bên cạnh Úc Ngạn kể lại, lòng bàn tay Úc Ngạn đầy những vết m.á.u do móng tay cắm sâu vào thịt.

Sau đó, cha ta nghe tin. Ông nhấp một ngụm rượu, an ủi một câu: “Mẹ con cũng không cố ý, chẳng qua chỉ là chuyện mua danh chuộc tiếng, làm bài tốt, đỗ Trạng nguyên mới là điều quan trọng nhất.”

Úc Ngạn cảm thấy cay đắng, nhưng cũng chỉ có thể nén giận.

Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến kỳ thi Hội, Úc Ngạn càng chăm chỉ hơn: ngủ vào canh ba, dậy vào canh năm, cả phủ họ Úc vang vọng tiếng đọc sách của y.

Ta vừa phe phẩy quạt vừa đi ngang qua viện của y.

Úc Ngạn đang đứng trước cửa sổ mà đọc sách.

Cành cây hồng nhà hàng xóm vươn qua rào một chút, có hai ba quả hồng vàng ươm, trông rất đáng yêu rủ xuống bên này của bức tường.

“Mọi chuyện đã xong xuôi chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/me-ta-vua-thanh-cao-nhu-cuc-lai-vua-thich-bao-an/chuong-3.html.]

Trúc Tâm đi bên cạnh ta cười và đáp: “Đã đưa ngân phiếu cho thím hàng xóm rồi, bà ấy đã mang một giỏ hồng lớn cho phu nhân rồi. Đúng rồi, thím ấy còn cố ý khen tài viết văn của Đại công t.ử trước mặt phu nhân rồi vừa khóc lóc vừa nói rằng chắc chắn là lần này, con trai nhà mình chỉ là kẻ làm nền thôi.”

Trúc Tâm tiếp tục nói: “Nghe nói phu nhân nắm tay thím hàng xóm, cam đoan rằng con trai nhà thím ấy nhất định sẽ đỗ cao.”

Ta mỉm cười.

Kiếp trước, ta ngăn cản mẹ ta, Úc Ngạn cũng không biết ơn.

Kiếp này, ta tạo ra món nợ ân tình một giỏ hồng cho ngươi rồi đó.

Ca ca à, ngươi phải nhận lấy hết nhé.

Ngày tháng trôi qua một cách vội vã, chẳng mấy chốc đã đến thi Hội.

Anan

Cha ta đặc biệt bỏ ra số tiền lớn để tám cỗ xe ngựa mở đường.

Úc Ngạn cưỡi ngựa, vẻ mặt rạng rỡ, tràn đầy ý chí.

“Cha, mẹ, con trai nhất định không phụ kỳ vọng của cha mẹ, giành lấy vị trí thủ khoa.”

Cha vỗ vai Úc Ngạn với vẻ hài lòng: “Tốt, không hổ là con trai ngoan của nhà họ Úc ta.”

Mẹ cũng lau nước mắt, không quên dặn dò: “Ngạn Nhi à, đừng quên ăn bánh mà mẹ làm cho con đấy.”

Úc Ngạn đáp lời.

Ta lén nhìn thấy nụ cười của mẹ có ẩn ý.

Ta đứng bên cạnh, không nói một lời, nhưng Úc Ngạn cũng không bỏ qua cho ta.

“Hôm nay, ta đi thi, cũng không còn tâm trí dạy dỗ muội nữa. Trong mấy ngày ở nhà sắp tới, nhất định phải nghe lời cha mẹ, mẹ bảo muội báo ân, tên ngốc kia cũng là người chất phác và lương thiện, là người đáng để gả.”

Ta: “...”

Úc Ngạn bị khiêng về nhà vào buổi chiều cùng ngày.

Nghe nói y bị tiêu chảy đến mức ngất xỉu trong trường thi.

Mùi hôi thối toát ra từ người y làm mười mấy thí sinh xung quanh phải ói mửa.

Quan chủ khảo sợ xảy ra án mạng nên hủy bỏ tư cách dự thi của Úc Ngạn, phái người đưa y về nhà.

Úc Ngạn nằm trên giường mà nôn thốc nôn tháo, mùi hôi thối xộc ra từ trong phòng.

Cha ta vừa nôn khan, vừa đi đi lại lại tại chỗ trong lo lắng.

“Đại phu, con trai ta bị làm sao vậy?”

Đại phu bịt mũi mà bắt mạch cho Úc Ngạn rồi kiểm tra thức ăn của y một cách kỹ lưỡng. Cuối cùng, ông ấy đưa ra kết luận: “Trong bánh có lẫn đậu cove chưa chín, may mà công t.ử ăn không nhiều, nếu không thì e rằng khó giữ được tính mạng.”

Cha ta nghe vậy thì kéo mẹ ta - đang đứng tránh xa nhất - đến trước giường Úc Ngạn.

Đôi mắt cha ta trợn to như chuông đồng, ông ấy chất vấn: “Thức ăn của Ngạn Nhi do nàng chuẩn bị cả, sao lại có đậu cove chưa chín?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Ta Vừa Thanh Cao Như Cúc Lại Vừa Thích Báo Ân
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...