Sau đó đổi tên vì bị bệnh, mời đại sư đặt tên Thẩm Anh để cầu sức khỏe.
Theo thời gian Đơn Đại nói, vừa lúc ta rời đi, nàng vào ngay sau đó.
Buồn cười thật.
Ta - Tống Minh Nguyệt, sống mười tám năm, hóa ra chỉ là thế thân của người khác.
Sau cuộc săn đông, một tin đồn lan truyền trong hầu phủ: Đơn Cẩn sẽ cưới Thẩm Anh.
23
Hầu phủ quản lí nghiêm ngặt, tin này không bị ngăn chặn, điều này cho thấy nó có độ tin cậy cao.
Không biết từ khi nào, một tháng trôi qua, trời càng lạnh, Tết đến gần, trong và ngoài phủ, ngoài tuyết trắng chỉ còn màu đỏ vui mừng.
Hôm nay ta cùng bà v.ú ra ngoài, vừa bước qua cổng nhỏ hầu phủ, gặp ngay Đơn Cẩn.
Lại một ngày tuyết rơi, áo lông cáo của hắn vẫn còn những bông tuyết chưa tan.
Ta gật đầu chào, rồi đi về phía Tống Tráng đang vẫy tay tươi cười bên xe ngựa.
Vừa đi được hai bước, cổ tay bị Đơn Cẩn nắm chặt.
Hắn khẽ ho, giọng đầy kìm nén: "Ta đã nói, hắn không phải người tốt."
Ta ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt đầy thách thức: "Hắn không phải, còn ngài thì sao? Ngài sắp cưới Thẩm tiểu thư rồi, cũng không có tư cách quản ta."
Mắt Đơn Cẩn u ám.
Khoảnh khắc đó, ta dường như thấy nỗi đau và giằng xé vô tận.
"Khụ khụ khụ..."
Hắn ho dữ dội, mặt trắng như ngọc biến thành màu gan lợn.
Ta chờ hắn một lời giải thích, một lời phủ nhận, nhưng hắn chỉ im lặng.
Ta hít sâu, từng ngón tay gỡ tay hắn, cúi chào: "Đơn thế tử, ta đi trước."
Ta vừa xuống bậc thang, Tống Tráng đã tiến tới, lấy ra lò sưởi từ n.g.ự.c đưa cho ta: "Mau cầm lấy, kinh thành lạnh hơn Văn huyện nhiều, đừng để lạnh."
Tống Tráng biết ta thích ăn, dẫn ta đến Thiên Vị Các, nơi có món ăn ngon nhất kinh thành.
Tống Tráng gọi một món chân gấu làm món chính.
Ta vốn không có hứng thú, nhìn thấy chân gấu, không khỏi nhớ lại đêm đó.
Tim ta nghẹn lại, dạ dày cũng quặn thắt, ta "òa" một tiếng nôn ra.
Tống Tráng sợ hãi, bất chấp sự phản đối của ta, bế ta chạy đến Hoài Xuân Đường bên cạnh.
Lão đại phu râu bạc kiểm tra mạch đập nhiều lần.
Vốn sức khỏe ta rất tốt nên ta không lo lắng gì, ngược lại Tống Tráng đổ mồ hôi, liên tục hỏi: "Thế nào?"
Lão đại phu vuốt râu: "Chúc mừng công tử, chúc mừng phu nhân, phu nhân đã mang thai."
24
Mang thai rồi?
Chỉ một lần đã mang thai?
Tâm trạng ta phức tạp, Tống Tráng như bị sét đánh.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khi về đến hầu phủ, trời đã chập choạng tối.
Đèn lồng đỏ trước cổng hầu phủ lắc lư, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Đơn Cẩn, tạo ra những bóng tối lập lòe.
Thấy ta xuống xe, hắn khẽ mỉm cười.
Như tia nắng đầu tiên xé tan băng giá mùa xuân, nụ cười ấy khiến lòng ta tìm được hướng đi.
Nói với hắn thôi.
Một giọng nói trong lòng hét lên.
Hắn là cha đứa bé, hắn có quyền biết tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/minh-minh-nhu-nguyet/chuong-10.html.]
Có lẽ...
Hắn đã bước xuống bậc thềm, đưa tay ra nắm tay ta, ánh mắt phức tạp, giọng gấp gáp: "Minh Nguyệt, ta có chuyện cần nói với nàng."
"Thực ra ngay từ đầu ta đưa nàng đến kinh đô là vì..."
Hắn chưa kịp nói hết, một tỳ nữ từ trong phủ vội vã chạy ra, vừa chạy vừa lớn tiếng: "Thế tử, thế tử mau vào xem tiểu thư của ta, phủ y vừa khám, tiểu thư có thai rồi."
Đơn Cẩn đờ đẫn.
Một lúc lâu sau, hắn từ từ quay lại, giọng khàn khàn: "Ngươi nói gì?"
Tỳ nữ lớn tiếng: "Tiểu thư của ta có thai rồi, chúc mừng thế tử."
Mặt Đơn Cẩn không còn giọt máu.
Hắn nhìn ta chằm chằm, môi run rẩy, cuối cùng "òa" một tiếng phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Cổng lập tức náo loạn.
Ta hoảng loạn, muốn giúp nhưng bị Đơn Đại đẩy ra.
Hắn nhìn ta đầy thù địch: "Nếu Huyện chủ muốn tốt cho thế tử, hãy tránh xa thế tử ra."
Đơn Cẩn năm nay đã hai mươi mốt, hầu gia và phu nhân luôn lo lắng chuyện hôn sự của hắn, nhưng chưa tìm được người phù hợp.
Biết Thẩm Anh mang thai, hầu gia và phu nhân không tỏ ra vui mừng, phu nhân thở dài: "Mệnh trung chú định, ôi..."
Đơn Cẩn tức giận đến hộc máu, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Người mình yêu m.a.n.g t.h.a.i con của hắn, lẽ ra hắn phải vui mừng, tại sao lại giận dữ?
Ta nằm trên giường, nhìn họa tiết phức tạp trên màn, nhẹ nhàng cười.
Ta quay sang, nhìn Tiểu Hoa nằm bên giường: "Tiểu Hoa, ta m.a.n.g t.h.a.i rồi, ngươi sắp có tiểu chủ nhân rồi, ta rất vui, ngươi có vui không?"
"Tí tách!"
Một giọt nước mắt rơi trên đầu Tiểu Hoa, nó tỉnh dậy, không hài lòng trợn mắt nhìn ta.
Ta vỗ đầu nó một cái: "Đồ chó, ngươi xem thường ai? Ta là vui quá mà khóc, chờ ta sinh đứa bé, cho nó tranh xương với ngươi."
Tiểu Hoa "gâu" một tiếng, lại gần cọ đầu vào tay ta.
Giấc mơ từ lâu của ta đã thành hiện thực, ta sắp có con, ta rất vui.
Thật sự!
Tối đó ta ngủ không ngon, sáng hôm sau, tiểu thái giám của hoàng đế đến tìm ta.
Hắn đến có hai việc, thứ nhất là ngôi nhà mà hoàng đế ban cho đã tu sửa xong, có thể chọn ngày phù hợp dọn vào, tránh ở nhờ hầu phủ, nhiều bất tiện.
Thứ hai là lần săn đông trước, ta chưa tìm được người vừa ý, hoàng đế luôn quan tâm, năm ngày sau sẽ triệu tập các tuấn kiệt kinh thành, cho ta chọn lựa.
Nhất định phải tìm được người phù hợp.
25
...
Lúc đầu ta thực sự cần, nhưng giờ tình hình khác rồi.
Ta đã mang thai, không cần nam nhân nữa.
Nhưng không thể nói ra, nói ra thì truy cứu cha đứa bé là ai không phải rất phiền phức sao.
Ta xoa đầu Tiểu Hoa hàng trăm lần, quyết định thuê một người lẫn vào đám tuấn kiệt đó, sau đó cho hắn làm cha giả.
Ừm, kế hoạch hoàn hảo.
Nói ta là Huyện chủ thông minh nhất kinh thành chắc chắn không ai có ý kiến chứ?
Tiểu Hoa sủa lớn: "Đúng, dù sao kinh thành cũng chỉ có ngươi là Huyện chủ."
Ta vỗ đầu nó một cái.
Im miệng, ta có cho ngươi nói chưa.
Ta từ biệt hầu gia và phu nhân, nhanh chóng dọn khỏi hầu phủ.
--------------------------------------------------