Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MINH MINH NHƯ NGUYỆT

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nghe thấy hắn cười khẽ, nhưng khi ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của hắn.

"Cô đang làm gì vậy?"

Ta liều lĩnh, giơ tay ra: "Chúc mừng năm mới, có phải nên cho ta tiền lì xì không?"

Hắn hơi sững lại, đôi mắt đen thẫm hiện lên nụ cười nhạt, tháo một miếng ngọc bội từ thắt lưng đưa cho ta, và xoa đầu ta: "Ngoan, cầm lấy."

Đơn Đại vội vàng: "Thế tử, đó là..."

Đơn Cẩn liếc nhìn hắn, hắn lập tức im bặt.

Mắt ta sáng lên vì phấn khích, cầm ngọc bội ngắm nghía, nuốt nước bọt: "Cái này, đáng nhiều tiền lắm nhỉ?"

Bán đi có khi đủ tiền vào Kiều Sở Các tìm vài người cường tráng để sinh con...

Đơn Cẩn như đọc được suy nghĩ của ta: "Có thể chơi đùa, nhưng không được bán."

Hả?

Chỉ để nhìn thôi, có ích gì chứ!

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta càu nhàu lên xe ngựa, chưa kịp ngồi xuống đã bị Đơn Cẩn kéo vào lòng, hắn còn định vén váy ta.

13

Mặt ta đỏ bừng, vội vã giãy giụa: "Đừng làm bậy, ta không phải món đồ ngọc không đổi được tiền mà mua được đâu!"

Lấy vàng bạc thật không được sao?

Hắn khựng lại, cười khẩy: "Nghĩ nhiều rồi, ta chỉ xem vết thương của cô thôi."

Ơ...

Có chút xấu hổ.

Hắn không cởi quần ta, chỉ dùng tay nhẹ nhàng ấn qua lớp vải.

"Đau không?"

"Xì... ngài tự thử đi rồi biết." Ta trả lời không vui.

"Thế này thì sao?"

"Thế này tốt hơn, nhẹ nhàng thôi..."

Ta mong mau về tới phủ, nhưng xe ngựa lại giảm tốc, Đơn Đại ở bên ngoài trò chuyện ồn ào với phu xe, toàn chuyện vớ vẩn.

Chuyện gì đây.

Xuống xe, Đơn Đại nhìn mái tóc ta hơi rối, cười cười kỳ quặc.

Nụ cười đó, sao giống mụ mối trong làng thế.

Ta đói, nhanh chóng vào phủ, vừa bước qua ngưỡng cửa thì nghe tiếng gọi dịu dàng: "Biểu ca..."

Quay đầu nhìn, là một cô nương mặc áo váy màu vàng nhạt, ngũ quan tinh tế, da trắng, dáng người mảnh mai, che ô giấy dầu màu hạnh, như bước ra từ bức tranh.

Đôi mắt to tròn của nàng nhìn thẳng vào Đơn Cẩn, khi bước qua ngưỡng cửa không cẩn thận vấp phải.

Cả người nàng đổ về phía trước.

Khác với cảnh ta ngã quỳ t.h.ả.m hại, lần này Đơn Cẩn vững vàng đưa tay đỡ lấy nàng, nhẹ giọng hỏi: "Muội về khi nào? Thân thể không tốt thì nên nghỉ ngơi, đừng chạy lung tung."

Hai người đứng cạnh nhau, chung một chiếc ô, trông thật đẹp đôi.

Đơn Cẩn không quan tâm ta, ta cúi đầu trở về viện, ăn ngấu nghiến bát mì gà.

Đã ăn xong, bà v.ú vội vã tới, nói đầu bếp quên cho muối vào mì.

Vậy sao?

Có lẽ do quá đói nên ta không nhận ra.

Ăn no, ta ngồi trong hành lang tiêu thực, nhớ lại trên đường Đơn Đại đưa ta về viện, nói rằng hôm nay hoàng thượng đến kịp thời là nhờ Đơn Cẩn đi nhờ hoàng hậu giúp đỡ.

Còn nữa, biểu muội của Đơn Cẩn, Thẩm Anh, từ nhỏ cha mẹ mất, sống trong hầu phủ, lớn lên cùng Đơn Cẩn, vì sức khỏe yếu, nên phần lớn thời gian sống trong chùa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/minh-minh-nhu-nguyet/chuong-6.html.]

Hai kẻ ốm yếu ở cùng nhau, sau này không sợ sinh ra một bầy con ốm yếu sao?

Ta đang nghĩ vậy, thì nghe tiếng ho khẽ dịu dàng.

Thẩm Anh đến.

Nàng cười thân thiện, kéo tay ta: "Muội muội, thật sự phải cảm ơn ngươi, nếu không có ngươi, lần này người gặp khó khăn chính là ta."

14

Hả?

Nàng ta gọi đây là gặp khó khăn sao?

Mặc dù ta bị đ.á.n.h một trượng, nhưng ta được mặc lụa là gấm vóc, ngủ trên nệm dày giường êm, ăn sơn hào hải vị.

Nếu đây là khó khăn, ta nguyện bị mắc kẹt suốt đời.

Thẩm Anh không biết ta nghĩ gì, cười chân thành: "Ngươi không hiểu cũng không sao, dù sao thì ngươi cũng nhận lòng biết ơn của ta nhé."

Nói rồi nàng ta vẫy tay, tỳ nữ phía sau mang lên một khay đầy trang sức, còn có hai thỏi vàng.

Trời ơi.

Chừng này đổi được bao nhiêu nam nhân cường tráng nhỉ?!

Thẩm Anh hài lòng nhìn ta thèm thuồng, tỳ nữ nhanh nhẹn đặt khay xuống.

Ta đành đau lòng giữ tay nàng lại, lắc đầu: "Là Đơn Cẩn đưa ta về, nếu tặng quà thì cũng là ngài ấy tặng, Thẩm cô nương đem về đi."

Thẩm Anh nhíu mày.

Ta lấy từ tay áo ra ngọc bội: "Thực ra, hôm nay ngài ấy đã tặng rồi."

Ánh mắt Thẩm Anh dừng lại trên ngọc bội, sắc mặt thay đổi, cuối cùng rời đi với vẻ u sầu.

Khi đến cuối hành lang, nàng ta đột nhiên quay lại, trong màn mưa mờ mịt, đôi mắt nàng ấy trông đặc biệt u ám.

Tốt lắm.

Ngươi khó chịu thì ta thoải mái.

Giả vờ cao thượng trước mặt ai chứ, với ánh mắt hôm nay của ngươi, ta nhìn ra ngươi muốn sinh con với Đơn Cẩn.

Nhưng không cần coi ta là đối thủ tưởng tượng, Đơn Cẩn đối với ngươi tốt hơn ta nhiều.

Da ta dày, một trượng cũng không tổn thương gân cốt, bôi t.h.u.ố.c tan m.á.u bầm, dưỡng hai ngày là ổn.

Lúc này hoàng thượng ban thánh chỉ, vì ta có công cứu giá, phong ta làm Minh Nguyệt Huyện chủ, đặc cách ban thưởng ba trăm hộ thực ấp, mỗi năm còn được nhận bổng lộc.

Hơn nữa, ta còn được tham gia cuộc săn mùa đông hai ngày sau.

Công công Tiểu Quế Tử đến tuyên chỉ, bí mật nói với ta: "Ý của hoàng thượng là, trong cuộc săn mùa đông có nhiều công tử nhà quyền quý tham gia, huyện chủ có thể tự xem xét, chọn người hợp ý."

Trời ạ.

Đây không phải hoàng thượng, mà là cha ruột của ta sao?!

Săn b.ắ.n không phải trọng điểm, trọng điểm là giải quyết vấn đề hôn nhân nam nữ ở kinh thành, thực hiện lựa chọn tự chủ ở một mức độ nhất định.

Đơn Cẩn thân thể yếu, nghe Đơn Đại nói các hoạt động như thế này hàng năm hắn không tham gia.

Tốt.

Hắn ở trong phủ âu yếm với biểu muội, ta đi tìm kiếm nam nhân cho chính mình.

Kết quả, sáng sớm khi ta vén rèm lên xe ngựa, thấy Đơn Cẩn đang ung dung uống trà.

Ta bĩu môi.

Hắn đặt chén trà xuống, liếc ta một cái: "Cô còn không biết b.ắ.n cung, hoàng thượng để cô đi làm gì?"

Ta vui vẻ đáp: "Hoàng thượng nói, ta có thể chọn một nam nhân cường tráng trong những người tham gia, hì hì hì..."

15

Đơn Cẩn nhướng mày, rót một chén trà đẩy về phía ta: "Uống đi, nước vừa đủ ấm."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MINH MINH NHƯ NGUYỆT
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...