Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MỒI MÁU

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn đêm mờ ảo, càng khiến thân hình ướt át của người cá trước mắt thêm phần mê hoặc.

Mấy người trên du thuyền không dám thở mạnh.

Tất cả đều đang tập trung nhìn vào hai bóng hình quấn lấy nhau.

Người cá trước mắt có đường cong tinh tế, toàn thân ướt sũng.

Lâm Tường, tên đàn em của Lê Tuấn, mắt sáng rực lên:

"Thẩm Phục, cậu nói xem, con người cá này... không có 'cái đó', rốt cuộc phải làm thế nào?"

Tôi khẽ ho một tiếng, đẩy gọng kính:

"Theo dã sử ghi lại, khi người cá động tình, phần giữa đuôi sẽ tự động tách ra một khe lõm để tiện cho việc giao hợp."

Vừa dứt lời, người cá như có cảm ứng, miệng vẫn hôn sâu Lê Tuấn, nhưng đôi mắt to đẹp sâu thẳm lại nhìn thẳng vào Lâm Tường.

Ánh mắt quyến rũ, như muốn nói lại thôi.

"Mẹ kiếp, thảo nào anh Tuấn mê mẩn không chịu nổi."

"Đàn bà kiểu gì mà chưa thấy chứ? Nhưng mới lạ như hôm nay thì đúng là lần đầu."

"Đúng là kích thích vãi!"

Lê Tuấn là một cậu ấm nhà giàu nổi tiếng trong trường đại học của chúng tôi, đại thiếu gia của tập đoàn Giang Thành.

Còn Lâm Tường là tên đàn em xách túi cho hắn, hai người này từ thời đại học đã ngang ngược bá đạo, không coi ai ra gì.

Không ngờ sau khi tốt nghiệp, Lâm Tường vẫn làm việc cho hắn, bây giờ là vệ sĩ thân cận.

Còn tôi, một người qua đường bình thường chẳng hề liên quan trong lớp.

Chỉ vì sau khi tốt nghiệp làm việc ở viện nghiên cứu lịch sử, có đăng một bài luận văn khảo chứng về truyền thuyết người cá.

Thế là được thiếu gia điểm danh mời theo lên thuyền.

Tôi chịu trách nhiệm phán đoán địa điểm người cá thường xuất hiện và thu hút chúng đến.

Chứng kiến cảnh một người một cá trên boong tàu hôn nhau say đắm.

Thân thể người cá linh hoạt như rắn nước, liên tục mơn trớn khắp người Lê Tuấn.

Bạn gái chính thức của Lê Tuấn – Lý Tình Tình, trong lòng càng lúc càng khó chịu nhưng không dám nổi giận.

Tức đến mức phải che mắt lại, lẩm bẩm chửi rủa:

"Đồ trắc nết, cái gì cũng dám chơi!"

Cuối cùng, Lê Tuấn không nhịn được nữa, vội vàng muốn giải tỏa.

Hắn bế thốc người cá lên, hấp tấp đi về phía khoang thuyền tầng dưới.

Ở đó có một phòng ngủ sang trọng với chiếc giường tròn lớn, đủ để hắn quằn quại đêm nay.

Mấy người xem kịch chúng tôi không còn cơ hội mở rộng tầm mắt nữa.

Thế là ai về phòng nấy, mỗi người một tâm trạng lên lầu nghỉ ngơi.

Lúc đi, Lâm Tường kéo vạt áo tôi:

"À này, người cá có theo chế độ một vợ một chồng không?"

Tôi cười lắc đầu:

"Yên tâm đi, người cá vốn d â m đ ã ng. Một mình Lê Tuấn, sao mà đủ cho nó được."

Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!

Lâm Tường hưng phấn l.i.ế.m môi.

Gần như cả đêm, cộng thêm cả ngày hôm sau, động tĩnh dưới tầng hầm chưa hề dừng lại.

Lê Tuấn yêu cầu không ai được phép làm phiền hắn.

Ba người chúng tôi đành phải chơi bài để g i ế t thời gian.

Trời trong xanh, biển hiếm khi lặng gió.

Lần đầu tiên trong đời được ngồi trên một chiếc du thuyền sang trọng thế này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/moi-mau/chuong-1.html.]

Tôi chủ động xung phong nấu ăn cho mọi người.

Cùng nhau ăn tôm hùm, uống rượu vang, thật là một dịp thư giãn hiếm có.

Tuy nhiên, đến nửa đêm ngày thứ hai, cửa phòng dưới hầm cuối cùng cũng mở ra.

Lê Tuấn toàn thân bê bết m á u, lảo đảo bò ra:

"Cứu mạng... người, người cá là..."

Tôi vội vàng đỡ Lê Tuấn đang thoi thóp dậy, hét lớn ra ngoài khoang thuyền:

"Cậu đừng vội. Tường Tử, mau lái du thuyền quay về, đưa cậu ấy đến bệnh viện!"

Tiếc là, cuối cùng vẫn quá muộn.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai tay Lê Tuấn buông thõng, ng ừ ng thở.

Chúng tôi tức tốc chạy vào phòng, phát hiện bên trong ngoài tấm ga giường nhuốm m á u ra thì trống không.

Phòng ngủ ở tầng dưới của du thuyền là một không gian khép kín.

Ngoài cửa chính ra, không có bất kỳ lối thoát nào khác.

Người cá đâu rồi?

Một người cá lớn như vậy, đã chạy đi đâu mất rồi?

2

Cảnh tượng thật sự thảm khốc.

Các món đồ chơi quý giá mà Lệ Tuấn sưu tầm nằm rải rác ở góc giường.

Tất cả đều dính máu.

Tấm ga giường bê bết đến mức không thể nhận ra màu trắng ban đầu.

Không khí nồng nặc mùi m.á.u tanh lẫn mùi tanh của biển, khiến người ta buồn nôn.

“Tởm quá, ọe…”

Nghe thấy động tĩnh, Lý Tình Tình cũng bước vào.

Vừa trông thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta lập tức cúi người, nôn khan dữ dội.

Lâm Tường quả không hổ là kẻ từng trải nhiều sóng gió.

Hắn cầm lên một cây gậy mảnh bằng vàng dưới đất, tỉ mỉ quan sát.

Áp sát mũi ngửi, ánh mắt trở nên âm u khó đoán.

Tôi lấy tay bịt miệng mũi, cố gắng kìm lại cơn buồn nôn đang cuộn lên trong bụng.

Tôi nói với họ:

“Có lẽ Lệ Tuấn chơi quá đà, người cá không chịu nổi nên phản kháng.

“Việc cấp bách bây giờ là phải nhanh chóng tìm ra cô ta.”

Lâm Tường mất kiên nhẫn, cắt lời:

“Có khi nào nhảy xuống biển trốn rồi không?”

Tôi lắc đầu, giọng nghiêm túc:

“Người cá có thù tất báo, chắc chắn sẽ tìm cơ hội trả đũa, không dễ gì rời thuyền.

“Tìm được cô ta rồi, tuyệt đối đừng manh động.

“Con này rất hung dữ. Khi ấy, ta sẽ âm thầm đuổi cô ta trở về biển.

“Nếu không, cả thuyền… tiêu hết!”

Chưa kịp nói hết, Lâm Tường đã huýt sáo rồi bắt đầu lục tung mọi thứ.

“Cá ơi~ cá xinh đẹp~ em đang trốn ở đâu vậy?”

Hoàn toàn coi lời tôi là gió thoảng bên tai.

“Em chẳng phải cần đàn ông sao? Để anh thương thương em, chịu không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MỒI MÁU
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...