Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mùi Khác Lạ Của Sầu Riêng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

09

Cửa kính xe bị gõ hai cái từ bên ngoài.

Chu Tồn theo phản xạ lập tức buông tay tôi ra.

Anh ta xoa gương mặt đã méo xệch vì khó xử.

Cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, hạ cửa kính xe xuống.

Người đến là bạn thân của tôi kiêm phù dâu hôm nay: Liên Thanh.

Trước khi đến gần, trên mặt cô ấy vẫn cố gắng giữ nụ cười.

Nhưng khi cúi xuống thấy tôi, cô lập tức sửng sốt kêu lên:

“Loan Loan, hai người làm sao vậy?”

Cô ấy ngoảnh lại.

Nhìn thấy bộ dạng chán nản, thảm hại của Chu Tồn.

Còn gì mà không đoán ra được nữa chứ.

Sắc mặt Liên Thanh lập tức trầm xuống.

“Chu Tồn, mở cửa, cút xuống đây cho tôi!”

Chu Tồn run rẩy tay, loay hoay mấy lần mới mở được khóa cửa.

Nhưng anh ta vẫn không dám bước xuống xe.

Chỉ một lát sau.

Cửa bên ghế lái bị mở từ bên ngoài.

Chu Tồn lập tức bị Liên Thanh kéo xuống xe.

Tôi còn chưa kịp bước xuống.

Cô ấy đã vung nắm đấm, thẳng tay đ.ấ.m vào mặt Chu Tồn.

Khi tôi đứng vững.

Trên mặt Chu Tồn đã xuất hiện vết bầm.

Các phù dâu và phù rể khác cũng đã chạy tới.

Các phù dâu của tôi chẳng cần hỏi han gì, lập tức xông lên đánh Chu Tồn túi bụi.

Nhóm phù rể của anh ta không ra tay.

Nhưng cũng vô thức đứng chắn trước mặt Chu Tồn, ngăn chặn mọi đòn tấn công từ phía bên tôi.

Tiếng ồn ào ngày càng lớn.

Người thân trong khách sạn đều ùa ra xem.

Bố mẹ của Chu Tồn chạy tới đầu tiên, chen qua đám đông, lao đến bên con trai.

Trước khi họ kịp mở miệng, tôi đã kéo Liên Thanh và mọi người về, đứng chắn phía sau lưng tôi.

Cảnh tượng hỗn loạn tạm thời lắng xuống.

Chu Tồn đứng đờ đẫn tại chỗ.

Không nói một lời.

Mẹ Chu Tồn xoa mặt con trai, ánh mắt đỏ hoe đầy xót xa.

Nhưng có lẽ cũng hiểu rõ con trai mình đã làm chuyện sai trái.

Bà cố gắng kìm nén mọi cảm xúc xuống.

Khi quay sang nhìn tôi, khóe môi gắng gượng nặn ra một nụ cười.

Trong mắt vẫn còn sót lại sự trách móc và bất mãn rất rõ ràng.

Nước mắt giàn giụa, giọng nghẹn ngào:

“Hứa Loan, cho dù Chu Tồn có làm sai đến đâu, con cũng không thể khiến nó mất mặt giữa chốn đông người thế này được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mui-khac-la-cua-sau-rieng/5.html.]

“Bây giờ nhà cửa con cũng đập rồi, người con cũng đánh rồi, chửi cũng chửi rồi, chắc cũng hả giận phần nào rồi nhỉ?”

“Váy cưới mẹ mang đến đây rồi, mau thay vào đi, đừng để mọi người chê cười.”

“Chẳng mấy chốc, chúng ta cũng sẽ thành người một nhà, chuyện hôm nay cứ coi như bỏ qua, mẹ cũng không truy cứu nữa.”

Bố Chu Tồn đứng bên cạnh, nghe vậy lập tức đưa chiếc váy cưới đến.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi bật cười vì tức giận.

Giờ thì tôi cuối cùng cũng hiểu, tự tin của Chu Tồn đến từ đâu.

Hóa ra tối qua tôi phá nát căn phòng cưới, lại quên chưa động đến chiếc váy cưới ấy.

Giờ thì họ tự mang đến cho tôi rồi.

Tôi giơ tay nhận lấy bộ váy cưới.

Hai tay kéo về hai phía, mạnh mẽ xé toạc.

[“Rẹt—”]

Trong ánh mắt tuyệt vọng của Chu Tồn, chiếc váy cưới mà tôi từng ao ước bao lâu nay, đã bị tôi hoàn toàn hủy hoại.

10

Tôi liếc mắt nhìn Chu Tồn.

Cất giọng khàn khàn nói:

“Chu Tồn, đúng lúc họ hàng hai bên đều có mặt, anh tự giải thích đi, hôm nay tại sao lại ầm ĩ đến mức này?”

Chu Tồn mặt mày trắng bệch, cúi đầu xuống.

Nhưng mặc cho mọi người xung quanh hỏi thế nào, anh ta cũng không chịu mở miệng.

Mẹ Chu Tồn không nhịn được nữa, nhảy ra nói:

“Chu Tồn đã giải thích với mẹ rồi, cấp dưới của nó sinh nhật, nó làm sếp đi chúc mừng một chút cũng đâu có gì quá đáng!”

“Đàn ông mà, ra ngoài làm ăn áp lực lớn. Có vài hồng nhan tri kỷ cũng là chuyện bình thường, chỉ cần nó vẫn về nhà đúng giờ thì con cứ nhắm một mắt, mở một mắt cho qua là được.”

“Con không biết đấy thôi, bố Chu Tồn hồi trẻ cũng từng làm sai, lúc đó mẹ đã tha thứ cho ông ấy. Con nhìn xem, bây giờ chẳng phải chúng ta sống rất tốt sao? Bố nó giờ thương mẹ, thương cái nhà này lắm. Chuyện này con phải học theo mẹ.”

“Chu Tồn nhà mẹ, cũng giống hệt bố nó, là người thật thà, chẳng có mấy cái tâm tư đen tối. Cho dù có đi sai đường, chắc chắn cũng là mấy con đàn bà bên ngoài dụ dỗ nó.”

“Hơn nữa, Chu Tồn với cô ta cũng chưa xảy ra chuyện gì, mẹ không hiểu con so đo làm gì cho mệt.”

“Huống chi, Chu Tồn nó đã hạ mình xin lỗi con rồi, con còn muốn thế nào nữa?”

“Mẹ nói cho con biết, con là đứa mồ côi cha mẹ, được gả cho Chu Tồn là phúc phần lớn nhất đời con rồi, đừng có mà không biết quý trọng!”

Tôi lạnh mặt.

Nhưng còn chưa kịp lên tiếng, Liên Thanh đã cất giọng châm chọc:

“Bác à, cái gọi là phúc phần lớn nhất ấy, bác cứ giữ lại cho mình đi, Hứa Loan nhà tụi cháu không gánh nổi đâu.”

“Với lại, bác không biết người càng thật thà thì càng giỏi giấu chuyện lớn à?”

Nhất Phiến Băng Tâm

“Cẩn thận ông chồng thân yêu của bác dắt về vài ba đứa con rơi đấy.”

“Dù sao thì chuyện này cháu có kinh nghiệm, ba cháu chính là ví dụ điển hình cho kiểu người thật thà ấy.”

“Nhưng mà, cháu nghĩ với tấm lòng rộng lượng của bác, đến lúc đó chắc chắn bác cũng sẽ tha thứ thôi, vì ông ấy cũng chỉ phạm phải cái lỗi mà đàn ông nào cũng mắc phải~”

Mẹ Chu Tồn tức đến đỏ mặt, tay run rẩy chỉ vào Liên Thanh, nhưng không nói nổi một lời.

Tôi bật cười thành tiếng.

Cái miệng của Liên Thanh một khi đã đá đểu ai, thì chưa từng có ai đỡ nổi.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ, là phản ứng của bố Chu Tồn lại khá thú vị.

Phản ứng đầu tiên của ông ta không phải là tức giận.

Mà là chột dạ.

Nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn, ông ta vội cúi đầu, quay sang dỗ dành vợ mình.

Tôi trầm ngâm nhìn ông ta một lúc.

Khẽ nở nụ cười đầy ẩn ý.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mùi Khác Lạ Của Sầu Riêng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...