Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nam Sơn Có Củ Ấu

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong trường học lưu truyền một câu: Phòng cháy, phòng trộm, phòng sư huynh.

Nước bọt của Cố Dĩnh bay loạn: “Cái rắm, sư huynh theo đuổi sư muội, anh có tình, em có ý, yêu thiên kinh địa nghĩa, có gì phải phòng? Phải là phòng cháy, phòng trộm, phòng khuê mật (bạn thân), người

làm tổn thương cậu nhiều nhất thường là người cậu tin tưởng

nhất”.

Chương Linh không hiểu tại sao cô ấy lại tức giận như vậy, thật ra thì

Cố Dĩnh mới chính là người khiến người ta phải đề phòng. Cô ấy

có vóc người nóng bỏng, khuôn mặt kiều mỵ, không cười cũng phong tình vạn chủng [1], cười một cái thì điên đảo chúng sinh. Tuy nhiên, nếu

Cố Dĩnh đứng cùng Tô Kỳ Kỳ thì cũng chỉ là một cô gái nhỏ mà

thôi.

[1] Phong tình vạn chủng: đủ loại phong tình.

Tô Kỳ Kỳ là tiểu thư khuê các chân chính, nhưng cô tiểu thư ấy lại

bị Kiều Viễn đến từ nông thôn hàng phục, còn là theo đuổi

ngược (nữ theo đuổi nam), khiến rất nhiều người kinh ngạc rớt

mắt kính.

Lần đầu tiên gặp mặt, Chương Linh cũng không thấy Kiều Viễn có gì

hơn người: Áo sơ mi trắng, quần vải ka-ki bình thường, tóc rất ngắn,

nhìn qua chỉ thấy là một nam sinh gọn gàng, sạch sẽ.

Hội đồng hương Tô Thành (cùng quê ở Tô Thành) thường họp gặp vào

cuối tuần, Cố Dĩnh kiên quyết kéo Chương Linh đi ăn không uống không, Tô Kỳ Kỳ cũng kéo Kiều Viễn tới.

Tô Kỳ Kỳ cực kỳ mê phim truyền hình, cô ấy nói: “Trong ‘Quan hệ mỹ

vị’, nữ chính đi ăn cùng nam chính, nữ chính nói với nam chính

rằng: Bởi vì em yêu anh nên em muốn để anh ăn những món em

thích”. Vừa nói, cô ấy vừa nhìn Kiều Viễn, mọi người ồn ào

lên, anh cười khẽ lắc đầu, đưa cái đĩa trước mặt mình cho cô

ấy.

Chỉ là một đĩa mỳ xào, nhưng Tô Kỳ Kỳ lại ăn như đang ăn một thứ ngon nhất trên đời.

“Có phải khi yêu, mọi người đều bất thường như vậy không?” Chương Linh nhỏ giọng hỏi Cố Dĩnh.

Cố Dĩnh liếc mắt: “Tình yêu là vĩ đại, có thể sáng lập kỳ tích, cậu không yêu thì không biết nó tuyệt vời thế nào đâu.”

Chương Linh im lặng.

Tiếng Tô Thành rất giống tiếng chim, Chương Linh nghe mà chẳng hiểu

gì. Cô ra khỏi phòng, Kiều Viễn cũng đứng trong hành lang, nhún vai

nhìn cô, vẻ mặt mệt mỏi.

Chẳng biết lúc nào, từng hạt mưa nhỏ đã tí tách rơi. Mưa thu như khói, phòng ốc, cây cối trước mặt như được gắn vào một dải lụa

trắng trong.

Chương Linh hơi mất tự nhiên, không khí dần nặng nề, Kiều Viễn nhìn cô, nói: Anh lấy cho em chút đồ ăn nhé, ngon lắm đấy.

Anh về nhà xách một cái túi ni lông ra, lấy một loại củ màu đỏ tím, hai đầu vểnh lên như sừng trâu đưa cho cô.

Chương Linh thấy rất lạ, cô chưa bao giờ thấy loại quả nào hình dạng thư thế cả: “Nó sống trên núi đúng không?”

Khóe miệng Kiều Viễn hơi giật giật, rất nghiêm túc gật đầu: “Ừ, ở trên Nam Sơn, trước núi hay sau núi đều có.”

Một tiếng cười truyền đến từ sau lưng, Tô Kỳ Kỳ nũng nịu trừng mắt nhìn Kiều Viễn: “Không được bắt nạt sư muội.”

Kiều Viễn bật cười thành tiếng.

Tô Kỳ Kỳ nói cho Chương Linh, cái này là củ ấu, hay còn gọi là hạt dẻ nước, sinh trưởng trong hồ nước phía nam.

Chương Linh tách ra, nếm thử một miếng, mùi vị ngọt mềm thơm ngát, rất tuyệt vời, giống hệt như Cố Dĩnh miêu tả.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nam Sơn Có Củ Ấu
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...