Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nam Sơn Có Củ Ấu

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thứ hai là ngày quốc tế lao động ở Mĩ, thị trường chứng khoán nghỉ ngơi, Chương Linh cũng nghỉ ngơi.

Cấp trên chưa cho câu trả lời chắc chắn về bản báo cáo nhưng vẫn

tạm được coi là thông qua, lấp đầy tủ lạnh xong, Chương Linh muốn

chủ động hẹn Cố Dĩnh cùng đi siêu thị thì Kiều Viễn đã gọi tới

trước.

Nửa giờ sau, anh ta lái xe tới.

Chương Linh hơi thất thần, đột nhiên nhớ lại chiếc xe đạp phượng hoàng cũ kĩ ọp ẹp ngày trước. Kiều Viễn đã không còn dáng vẻ của

một nam sinh cười trong sáng như ánh mặt trời ngày xưa nữa, bây

giờ anh ta như một thân sĩ [1] xuống xe mở cửa cho cô, nhỏ giọng dặn dò cô thắt dây an toàn, rồi hỏi có thích ca khúc radio đang phát không. Quần áo của anh ta vừa nhìn đã biết là xa xỉ, kiểu tóc

cũng được chuyên gia xử lý. Sau khi vào nhà hàng, anh ta chu đáo bảo vệ cô, để cô đi ở phía bên phải, trước khi ngồi xuống còn nhận lấy áo khoác của cô, treo lên giá áo góc tường.

[1] Thân sĩ: Người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội cũ.

Chương Linh cảm thấy hơi hối hận, năm năm là một khoảng thời gian không

ngắn không dài nhưng cũng đủ để cô cảm thấy không được tự nhiên.

Kiều Viễn hỏi: “Chương Linh, em muốn uống gì?”

“Cái gì cũng được!” Lời vừa ra khỏi miệng, Chương Linh liền sững sờ.

Phòng cà phê vào buổi chiều hơi trầm, âm nhạc cũng rất thấp, Chương

Linh hơi bối rối, hai chân ở dưới bàn lúc thì khép lại, lúc thì tách ra.

Kiều Viễn gọi hai tách cà phê, lúc cà phê được mang lên, anh ta hỏi

Chương Linh có cần thêm đường hay không rồi quấy đều, đặt trước

mặt cô: “Công việc có tốt không?”

Chương Linh gật đầu: “Tạm được. Anh thì sao?” Đây chỉ là chào hỏi.

“Bây giờ anh đang ở Thượng Hải, mở một công ty kế toán cùng hai

người bạn, công ty đã đi vào quỹ đạo, cũng không tệ lắm.”

Chương Linh hơi mơ hồ, không phải anh ở Tô Thành ư?

Kiều Viễn nhướn mày: “Xem ra em chẳng quan tâm gì đến anh cả… Anh đi Thượng Hải cũng ba năm rồi.”

Ba năm trước cô vừa đổi công việc hiện giờ, bắt đầu ngày đêm điên

đảo, tự nhiên cũng mất liên lạc với rất nhiều người. Cô chỉ nghe nói năm ấy anh kết hôn với Tô Kỳ Kỳ, Cố Dĩnh đặc biệt trở về Tô Thành một chuyến thôi.

“Như vậy, em cũng không biết là anh đã ly hôn phải không?” Kiều Viễn lại nhướn mày.

Ngừng cả thở, Chương Linh không thể không há to mồm.

“Là cô ấy đề nghị. Chương Linh, bây giờ trong mắt em, anh là một tên

khốn khiếp hay là một quân tử? Chỉ có điều, anh sẽ không quan tâm

đâu. Bao giờ em kết hôn?”

Cô nhìn tách cà phê trước mặt, bên trên dùng bọt tạo thành một

hình trái tim. Cô bưng lên, tay run run khiến hai giọt cà phê tràn ra ngoài, trái tim thiếu mất một góc.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nam Sơn Có Củ Ấu
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...