Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Anh Không Trở Về

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thế thì thầy phải làm gương chứ ạ? Dù sao cũng chính thầy đã kéo mức tuổi trung bình của chúng ta lên cao ngất ngưởng.”

“Thôi thôi, thầy giờ có đi xem mắt cũng chẳng ai thèm giới thiệu nữa. Nhưng em thì có sẵn đấy thôi!”

Tôi nghe vậy mới nhận ra ẩn ý.

Tôi hỏi:“Thầy hẹn Trình Chính Đông đi hát karaoke ạ?”

Thầy gật đầu:“Ừ, cậu ấy nhắn tin rất lịch sự hỏi thăm xem chúng ta đi đâu sau khi ăn tối, thầy nghĩ có người bao thì ngại gì, nên gửi luôn số phòng cho cậu ấy.”

“Thầy bây giờ thiếu chút tiền phòng thế à?”

“Không hẳn, nhưng tiền cũng là tiết kiệm mà ra! Tháng sau dự án mới bắt đầu, thầy phải chuẩn bị chứ?”

Lúc này, một đồng môn nhắn tin cho tôi:[Ninh, cứu mạng! Bây giờ cậu có thể qua đây không? Tổng giám đốc Trình của Chính Viễn uống say, ngồi im bất động, trông đáng sợ lắm.]

Tôi mở ảnh người đó gửi, nhìn thoáng qua.

Trình Chính Đông dựa vào sofa nhắm mắt, không thấy dấu hiệu say xỉn gì cả.

[Bắt xe cho anh ấy về đi, mình còn việc phải làm.]

Đối phương lập tức trả lời:[Ninh! Đây là đại đại đại đại gia đó! Mình có thể cho anh ấy số của cậu không? Anh ấy nói cần sự đồng ý của cậu.]

[Được.]

Khi Trình Chính Đông gọi điện, giọng anh lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Xung quanh vẫn có thể nghe thấy tiếng nhạc ồn ào.

Chắc anh vừa lấy được số, bước ra khỏi phòng liền gọi ngay cho tôi.

“Em đang ở đâu? Đồng nghiệp của em đều có mặt cả, sao em không đến?”

“Có việc gì không?”

“Không có gì, chỉ muốn gặp em. Em đang ở phòng thí nghiệm à? Anh qua đó được không?”

“Không được.”

29

Khi đã có thành quả, việc lập dự án và gọi tài trợ của chúng tôi trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Thầy hướng dẫn thấy tôi không hề mở miệng về chuyện của Trình Chính Đông, cũng không làm gì thêm, chỉ thỉnh thoảng nhìn tôi thở dài.

Lúc này, tôi chỉ còn thiếu một bản báo cáo kết quả cuối cùng là hoàn thành chương trình tiến sĩ.

Sự xuất hiện của Trình Chính Đông dường như chẳng còn quan trọng.

Mỗi ngày tôi đều đi đi về về giữa ký túc xá và phòng thí nghiệm, thỉnh thoảng lại chạm mặt Trình Chính Đông.

May mắn là anh ấy vẫn bận rộn, thời gian ở lại đây không quá nhiều.

Mùa xuân năm thứ hai, tôi lại theo thầy quay lại New Jersey.

Trong khoảng thời gian đó, để kêu gọi tài trợ, chúng tôi bay đến Cảng Thành để làm báo cáo.

Đó là lần đầu tiên tôi quay lại Cảng Thành sau nhiều năm.

Tôi từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ bước chân vào đây nữa.

Khi thấy người ra đón là Vương Đông, tôi suýt chút nữa buột miệng chửi thề.

Vương Đông đi lên chào tôi rất thuần thục.

Thầy hướng dẫn nhìn tôi với vẻ kinh ngạc, nói:

“Em sống ở Cảng Thành ghê gớm vậy sao? Thế chúng ta sống tiết kiệm ở New Jersey là vì cái gì chứ?”

Tôi khẽ nói nhỏ bên tai thầy:

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Anh Không Trở Về
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...