Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Anh Không Trở Về

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đây là bạn của Trình Chính Đông, không phải thầy bảo đã làm kiểm tra lý lịch rồi sao?”

Thầy bất lực đáp:

“Lúc đó em bảo chọn thêm vài công ty để so sánh, để tôn trọng em nên dù tổng giám đốc Trình ra giá cao hơn, thầy cũng không chọn.”

Vương Đông nghe được loáng thoáng, liền cười:

“Không cần chọn nữa đâu, thầy Trịnh, từ đầu đến cuối, năm công ty đều là của bọn tôi cả.”

Nói xong, anh ta quay lại nhìn tôi:

“Cung Ninh, chào mừng em quay lại, lâu rồi không gặp.”

Khi đi qua một cửa hàng, tôi chững lại một chút.

Vương Đông liếc nhìn rồi nói:

“Nơi này trước đây là cửa hàng của nhà Thi Dĩnh, nhưng đã bán đi rồi. Nhà họ từng gặp sự cố lớn về vận tải biển, phải đền bù rất nhiều tiền.”

Thấy tôi liếc qua, Vương Đông tiếp tục:

“À, đúng rồi, Thi Dĩnh ra nước ngoài rồi, đi được vài năm rồi. Chuyện của cô ấy và Hách Lập Khôn truyền khắp nơi, Trình Chính Đông không có thái độ gì, Hách Lập Khôn cũng không chịu đính hôn với cô ấy, thế là cô ấy đi luôn.”

Thầy hướng dẫn đứng bên tò mò hỏi:

“Hách Lập Khôn? Là nhị thiếu gia nhà tàu biển đó sao?”

Vương Đông cười:

“Thầy Trịnh cũng biết anh ta à?”

“Biết chứ, anh ta hay lên báo lá cải lắm, lúc rảnh thầy cũng hay đọc. Anh ta với nữ diễn viên nổi tiếng kia thật không? ”

“Thật 100%.”

Thầy tôi cười khoái chí:

“Vẫn là báo chí Cảng Thành các cậu dám viết! Mấy năm trước tôi đọc được tin anh ta sắp kết hôn, hình như là với con gái nhà tài phiệt gì đó, sao không thấy động tĩnh nữa?”

Vương Đông liếc nhìn tôi, rồi mới nói:

“Nhà tài phiệt đó sa sút rồi, hơn nữa vốn dĩ con gái nhà ấy cũng không muốn cưới anh ta, chỉ là lời hứa giữa hai gia đình. Sau này nhà tài phiệt gặp biến cố lớn, phá sản rồi, chuyện đó đương nhiên không còn giá trị nữa.”

Tôi quay lại nhìn cánh cửa tiệm ấy lần nữa.

Thật ra, đó là lần đầu tiên tôi gặp bố mẹ của Chương Thi Dĩnh.

Lúc đó Chương Thi Dĩnh vẫn còn học trong nước.

Hôm ấy, chắc họ đến đây giải quyết công việc, tiện thể ghé thăm cửa hàng.

Khi tôi đi ngang qua, có người gọi tôi là “Thi Dĩnh”.

Quay đầu lại thì thấy họ nhìn nhau, rồi vội vàng nói xin lỗi vì nhận nhầm người.

Khung cảnh lúc đó vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí, nhưng mọi thứ đã khác xưa.

30

Ngày tôi bay từ Cảng Thành trở lại New Jersey, Trình Chính Đông ra tiễn tôi.

Anh vừa rời khỏi cuộc họp, trợ lý vẫn đi bên cạnh báo cáo công việc.

Chiếc cà vạt anh đeo trông rất quen, đó là món quà tôi tặng anh khi còn bên nhau, để đáp lại việc anh tặng tôi một căn nhà.

Mối quan hệ giữa chúng tôi dường như luôn không cân xứng như thế, nhưng tôi vẫn cẩn thận từng chút một, cố gắng tìm kiếm sự cân bằng nhỏ nhoi từ sự chênh lệch ấy, để an ủi trái tim luôn khao khát yêu thương của mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Anh Không Trở Về
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...