Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngôi Trường Mọi Khi

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố kê khai thì nhà bạn kể như có năm phòng.

Ngoài cùng là phòng khách. Phòng khách rộng nhất nhà. Kế đến là phòng học cũng là phòng ngủ của bạn. Tiếp theo là hành lang dẫn xuống nhà bếp và nhà tắm. Mẹ bạn kê một cái bàn tròn ngay giữa lối đi dọc các chậu hoa làm phòng ăn.

Cuối cùng là căn gác lửng, ban ngày là phòng làm việc của ba, ban đêm là phòng ngủ của ba và mẹ.

Thường, tụi bạn về đến nhà, bữa ăn bao giờ cũng được bày sẵn. Tất nhiên là không phải miễn phí rồi. Cuối tháng, ba mẹ Hạt Tiêu, Hột Mít, Bắp Rang... góp tiền ăn cho mẹ bạn.

Trong bọn, nhỏ Tóc Ngắn là háu ăn nhất. Lần nào cũng thế, vừa bước chân qua khỏi cửa là nó kêu ầm:

- Cô ơi cô, có gì ăn không, cô? Con đói bụng quá hà!

Nhỏ Tóc Ngắn hỏi cho có hỏi. Bởi vì nó nói chưa dứt câu, người nó đã ở dưới bếp, tay phải nó đã mở cửa tủ lạnh và tay trái nó đã nhón một thứ gì đó rồi.

Nếu nhỏ Tóc Ngắn là đứa háu ăn nhất thì thằng Bắp Rang là đứa sành ăng nhất. Vì vậy, phong cách nó cũng khác Tóc Ngắn.

Nếu Tóc Ngắn vừa vào nhà đã réo om sòm thì Bắp Rang vừa đẩy cửa đã chun mũi hít hít, bộ tịch rất trịnh trọng.

Lần đầu tiên, thấy Bắp Rang hít hà, nhỏ Hạt Tiêu trố mắt:

- Bạn tuổi con chó à?

Bắp Rang giơ nắm đấm thay cho câu trả lời. Vì nó đang bận đánh hơi mà.

Bảnh Trai nhìn Bắp Rang như nhìn quái vật hồ Lockness:

- Mày làm trò gì thế, Bắp Rang?

Bắp Rang tai nghe rõ nhưng vẫn không hé môi. Nó khịt khịt thêm một lúc, xem chừng đã đủ, liền thủng thỉnh quay lại:

- Tao đang đoán xem hôm nay mẹ Tóc Bím cho tụi mình ăn những món gì!

Bảnh Trai nhún vai:

- Xạo vừa thôi, ông tướng!

Phớt lờ lời chế giễu của bạn, Bắp Rang xòe bàn tay ra trước mặt, vừa bấm đốt ngón tay vừa thản nhiên lẩm bẩm:

- Món thứ nhất là canh chua cá bông lau, món thứ hai là thịt gà xào gừng, món thứ ba là tôm kho rim...

- Hí hí! - Nhỏ Hột Mít bụm miệng cười - Bắp Rang hành nghề thầy bói tự bao giờ thế?

Kiếng Cận tủm tỉm:

- Bắp Rang đi thi nói dóc chắc đoạt giải quán quân quá hà!

Không chỉ Bảnh Trai, Hột Mít và Kiếng Cận, những đứa còn lại đều nghĩ Bắp Rang đang giễu hề.

Nào ngờ khi cả bọn quẳng cặp lên bàn, kéo nhau ra sau nhà rửa mặt, thấy trên bàn ăn đã dọn sẵn các món Bắp Rang vừa liệt kê: Canh chua, gà xao gừng, tôm kho rim, đứa nào đứa nấy mắt trợn tròn.

- Trời đất ơi! - Bảnh Trai quay phắt sang Bắp Rang - Hóa ra khi nãy mày nói thật đó hả Bắp Rang?

Bắp Rang khiêm tốn cúi đầu:

- Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến nay, kẻ hèn này chưa bao giờ nói dối!

Nhỏ Kiếng Cận thở ra:

- Kiểu này chắc chương trình “Yan can cook” phải dẹp tiệm sớm!

Hạt Tiêu níu áo Bắp Rang, năn nỉ:

- Hôm nào bạn bày cho mình nấu ăn với nghe!

- Í, đừng đánh giá kẻ hèn này quá cao như vậy chứ! - Bắp Rang chắp hai tay trước ngực - Kẻ hèn này chỉ giỏi ăn chứ không giỏi nấu ăn. Bạn nấu xong rồi mời kẻ hèn này tới ăn thì được.

Mẹ bạn nghe kể lại, nhìn Bắp Rang khen ngợi:

- Như vậy là con có năng khiếu đặc biệt về ẩm thực.

Ðược khen, Bắp Rang khoái chí lắm. Nó liền chứng minh mẹ bạn nhìn không lầm người bằng cách húp một muỗng canh, chép miệng rồi gật gù y như một cụ già bảy mươi:

- Canh này cô nêm nước mắm chứ không phải nêm muối. Trong canh, con thấy đậm vị ngọt mà thưa vị chát.

Mẹ bạn ngạc nhiên:

- Con nói đúng y!

Và nhìn sững Bắp Rang, mẹ bạn buột miệng tấm tắc:

- Cô nghĩ con phải có một cái đầu rất thông minh.

Lời khen này có giá trị gấp bội lời khen ban nãy. Bắp Rang mặt mày rạng rỡ. Nó gật đầu, nói tỉnh rụi:

- Dạ, cô nhận xét cũng đúng y!

Cái lối nói năng của Bắp Rang khiến tụi bạn tức cười quá đỗi. Nhưng có mẹ bạn ngồi đó, đứa nào đứa nấy cố ngậm chặt miệng.

Nhưng đến khi màn đối đáp tiếp theo thì không đứa nào nhịn được nữa. Cả bọn phá ra cười sặc sụa.

Mẹ bạn hỏi:

- Ở lớp chắc con học giỏi lắm hả con?

Mẹ bạn hỏi như vậy hoàn toàn không có ý làm khó thằng Bắp Rang. Mẹ bạn đinh ninh nó đã thông minh đến thế, học hành nếu không đứng hạng nhất ắt cũng xếp hạng nhì, không sai chạy vào đâu được.

Nào ngờ sự thể lại ra ngoài tiên liệu của bà quá xa.

Ngay cả Bắp Rang cũng không ngờ câu chuyện lại xoay chiều bất lợi như vậy. Nó khẽ rùng mình, hóp bụng lại và câu trả lời buột ra giống hệt một tiếng than:

- Con đứng gần bét lớp cô ơi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Nhưng Tóc Ngắn chỉ khoan khoái có một chút xíu thôi. Rồi thì nó lại khó chịu như cũ. Gì chứ áo dài là nó ghét cay ghét đắng. Thà mặc váy còn thấy thoải mái hơn. Còn đã tròng áo dài vào người, chẳng những vướng víu nực nội mà còn không "đi lại trên giang hồ" được. Không đá cầu, không đá bóng, không rượt bắt, không vật lộn, không trèo cây hay leo lên mái nhà được. Nói tóm lại là từ bỏ tất tần tật mọi thú vui của cuộc đời. Chui vào chiếc áo dài chẳng khác nào chui vào một nhà tù, từ nay cách ly với toàn thế giới, chán ơi là chán! Ðã vậy, còn bao nhiêu người xoi mói, chọc ghẹo. Ðám bạn cũ khen nó nức nỡ, nhưng trên trái đất này còn bao nhiêu là người. Những người khác biết họ có nhìn nó bằng con mắt như vậy không? Tóc Ngắn thấp thỏm lắm. Vì vậy mà sau khi kéo nhau vào lớp chép thời khóa biểu, bầu ban cán sự lớp và nghe cô chủ nhiệm dặn dò đâu vào đó xong, tụi bạn rủ nhau về trường cũ lấy sổ Ðoàn, ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng ai thấy Tóc Ngắn đâu. - Tóc Ngắn biến rồi! - Hạt Tiêu kêu lên. Bắp Rang ngó quanh
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12: Từ ngày Bảnh Trai chơi thân với Tóc Ngắn, nhỏ Kiếng Cận lại cặp kè với bạn như cũ. Hẳn nhiên là bạn rất vui. Và cũng hẳn nhiên là bạn cố không để lộ niềm vui đó ra ngoài mặt. Không ai lại khoe bộ mặt tươi hơn hớn trong khi bạn mình đang buồn. Ðó là bạn lo xa thế thôi, chứ kín đáo quan sát nhỏ Kiếng Cận mấy ngày liên tiếp, bạn thấy nó hình như chẳng buồn tí ti nào. Nó tỉnh bơ tuyên bố: - Không chơi bạn này thì chơi bạn khác! Khi nói từ “bạn khác”, tất nhiên nhỏ Kiếng Cận không hề muốn ám chỉ thằng Mặt Mụn. Cho nên ngay sau đó, thằng Mặt Mụn theo quấy rầy nhỏ Kiếng Cận suốt hai tháng trời là một tai nạn hoàn toàn ngoài ý muốn. Mọi chuyện bắt nguồn từ hai tên tiểu quỷ Ria Mép và Bắp Rang. Sau khi thắng trận bán kết giải bóng đá toàn trường, hai tên này cao hứng điện thoại khoe với thằng Mặt Mụn. Mặt Mụn cũng là một đứa mê bóng đá khủng khiếp. Năm ngoái, nó đá chung một đội với Ria Mép và Bắp Rang. Năm nay nó là cầu thủ môn chính của khối lớp mười trường Mèo Con. Nghe Ria Mép và Bắp Rang thông báo, chi
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17: Ria Mép là đứa tinh quái. Nhưng ngay trong lúc đó, nó không biết ở đằng sau lưng nó, thằng Bắp Rang cũng đang chở nhỏ Kiếng Cận đưổi theo nó và bạn. Tại vì hành động của nó và bạn bữa nay trông khác thường quá mà. Dù sao Ria Mép và bạn cũng còn đỡ. Ria Mép và bạn chỉ có hai cái đuôi. Trong khi thằng Răng Chuột có tới bốn cái đuôi. Mà vẫn cắm cúi đạp xe, tuyệt nhiên chẳng hay biết gì. Sau khi ngoặt chừng chục góc phố, Răng Chuột tuôn vào một con đường nhỏ, và cuối cùng, chui tọt vào một ngôi nhà khá lớn bên đường. Bạn đập tay lên lưng Ria Mép: - Ngừng lại đi. Nhà Răng Chuột đây rồi. Ria Mép ngừng xe, chống chân xuống đất nhướn cổ nhìn vào bên trong. Ðang nghiên ngó, nó bỗng lùi vội xe lại, hốt hoảng: - Hụp người xuống đi! Ðây là bãi gửi xe. Bây giờ bạn mới nhìn thấy trong căng nhà đó chật cứng những xe là xe. Lúc này, Răng Chuột đang từ phía trong tà tà thả bộ đi ra. May mà nó đang cúi đầu rảo bước nên không thấy Ria Mép và bạn. Răng Chuột bước dọc hè phố một đoạn rồi quẹo vào một cầu thang nhỏ tối
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28: Thực ra, sống trên đời ai mà chẳng có những bí mật. Bạn có bí mật của bạn. Bắp Rang có bí mật của Bắp Rang. Răng Chuột có bí mật của Răng Chuột. Cọng Rơm có bí mật của Cọng Rơm. Và đã gọi là bí mật thì phải bảo vệ đến cùng. Phải giữ kín trong tâm khảm. Phải nhốt chặt tận đáy lòng. Gần như ai cũng thế. Gọi là “gần như”, bởi cuộc đời dù sao vẫn có những ngoại lệ. Như Bảnh Trai chẳng hạn. Bí mật của nó, nó đi rêu rao khắp nơi. Tâm sự của nó, đụng ai nó cũng than thở. Rốt cuộc, bí mật của nó, ai cũng biết. Tâm sự của nó, ai cũng hay. Chỉ mỗi con nhỏ Tóc Ngắn là ù ù cạc cạc. Oái oăm là chỗ đó. Khổ thân cho thằng Bảnh Trai cũng là chỗ đó. Và nó chạy nhắng lên. Và cuối cùng thì nó cũng tóm được bạn. - Tóc Bím nè. - Gì? - Nhỏ Tóc Ngắn ấy mà. - Nhỏ Tóc Ngắn sao? - Nó khờ quá. - Bạn còn khờ hơn. - Tôi? - Chứ còn ai. Chỉ người khờ mới loay hoay mãi vì một người khờ. Bảnh Trai vuốt tóc: - Có lý. Rồi thở ra: - Vậy phải làm sao? - Mình không biết! - Bạn chơi thân với Tóc Ngắn lắm mà. Bạn phì cuời: - Chơi thân th
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngôi Trường Mọi Khi
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...