Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Linh Sư Thiên tài

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bất tri bất giác, trong lúc hai người nói chuyện với nhau, tỷ thí trên lôi đài đã tiến vào tình trạng ác liệt.

Mặc dù Phượng Lôi lấy ra đôi chủy thủ sắc bén, nhưng cũng không chiếm được

bao nhiêu tiện nghi. Lâm Tần Kiệt mê võ nghệ cũng không phải vô dụng,

Xích Thủ Không Quyền của hắn, với kỹ năng cận chiến phong phú, đã chặn

lại thế tiến công của Phượng Lôi.

Nhưng thực lực hai bên ngang

nhau, trong khoảng thời gian ngắn, Lâm Tần Kiệt cũng không thể làm gì

Phượng Lôi, hai người chỉ có thể chiến đấu bất phân thắng bại.

Lúc này, trên đài khách quý có người hô lớn: "Nhi tử! Đừng làm ta mất thể diện! Mau đánh bại tiểu tử kia!"

Lên tiếng hô to là một người thân thể cường tráng, bắp thịt quấn bện, nhìn

qua là bộ dáng của một võ phu lỗ mãng, nhưng thỉnh thoảng trong mắt lại

lóe lên tia sáng, lộ ra chủ nhân là một người cực kì thông minh.

Trên thực tế, nếu quả thật có người trông mặt mà bắt hình dong, qua loa kết

luận gia chủ Lâm gia Lâm Trường Minh là một kẻ vũ phu, hắn nhất định sẽ

vô cùng hối hận.

Lâm gia có thể tại Lam Phong trấn địa vị ngang bằng với Phượng gia, gia chủ sao có thể là loại nông cạn như bề ngoài?

Nghe được phụ thân "Khích lệ", vẻ mặt tuấn tú của Lâm Tần Kiệt nhíu chặt,

lớn tiếng đáp lại: "Phụ thân! Là người nói tất cả mọi người tham gia

khảo hạch nhập học ngầm thỏa thuận không dùng binh khí, không lẽ người

muốn con dùng nắm đấm ngăn cản đao sao?!"

"Hắc! Tiểu tử con chớ

có giả bộ, mấy chiêu tuyệt kỹ tay không đấu đao sắc của ta, không phải

con đã sớm học trộm rồi sao? Nghe, nếu thuận lợi giành chiến thắng, ta

chẳng những không truy cứu việc con học trộm công phu, còn dạy cho con

tuyệt kỹ gia truyền chém bay đao, tránh cho con lại gặp tình huống tay

không đấu với binh khí như hiện tại!"

Hai người một tiếng lại một tiếng binh khí, những người bên cạnh nghe được cũng không thể ngồi yên. Nặng nề hừ lạnh một tiếng, Phượng Thế cũng nói: "Lâm huynh không cần ám chỉ, theo ta được biết, học viện cũng không quy định không được dùng

binh khí."

"Đúng là không có quy định này. Chỉ là, mọi người đều

ngầm thừa nhận không dùng, dù sao tương lai cũng là đồng học, dù là ai

đả thương ai đều không tốt." Lâm Trường Minh nhe răng cười một tiếng, vô cùng thật thà, nhưng lời nói lại hết sức thâm sâu: "Chẳng qua, những

điều này là do chúng ta suy nghĩ nhiều mà thôi, những người cả gan làm

loạn nghĩ ra sao, làm thế nào, chúng ta cũng không biết."

"Ngươi!" Trong lời của hắn rõ ràng tràn đầy giễu cợt châm biếm, Phượng Thế sao

có thể không hiểu. Cộng thêm mối hận vô lễ lúc trước, trong lòng hắn đã

sớm đối với Lâm gia hận thấu xương. Lần này thấy đối phương cố ý khiêu

khích, sao có thể nhẫn nhịn được. Lập tức vẻ mặt âm trầm đứng lên: "Lâm

huynh không cần nói lời vô nghĩa. Liền để ta và ngươi đấu một trận,

chúng ta đánh thì biết."

Phượng Thế dám khiêu khích, tự có đạo lý của hắn: hắn từ hai năm trước đã đột phá mãn cấp hạ cấp, tiến vào giai

đoạn trung cấp. Mà Lâm Trường Minh cũng giống với nhi tử của hắn, nhiều

năm đắm chìm trong vũ kỹ, tu luyện hơi chậm, năm nay chỉ vừa mới đạt tới mãn cấp hạ cấp mà thôi.

Phượng Thế tự tin, với thực lực của mình tuyệt đối có thể đánh bại Lâm Trường Minh, trút được oán hận!

Mà Lâm Trường Minh bởi vì Phượng Lôi không tuân theo quy định ngầm, dùng

vũ khí tranh tài, cũng vô cùng hối hận không chuẩn bị cho nhi tử một cái vũ khí sắc bén từ trước. Cộng thêm ân oán sâu đậm tích tụ nhiều năm do

xung đột với Phượng gia, trong lòng cũng căm hận Phượng Thế. Vì vậy khi

nghe kẻ địch khiêu chiến, không chút nghĩ ngợi liền đáp ứng luôn: "Đang

có ý đó!"

Dứt lời, hắn cũng không chờ đi tới nơi khác, vung ra

đòn sở trường, giống như con vượn dò vách tường, vững vàng đánh về phía

ngực Phượng Thế. Phượng Thế lắc mình tránh qua nguy hiểm, khi quay người lại, trong tay đã có thêm một thanh nhuyễn kiếm.

Qua mấy lượt

giao tranh, hai người đã đánh hơn mười chiêu. Những người bên cạnh vừa

rối rít né tránh, vừa hô to "Hai vị có chuyện gì từ từ nói, không nên

động thủ". Nhưng thù mới hận cũ đã bốc lên đầu khiến hai người căm hận

đến đỏ cả mắt, làm sao nghe lọt. Khuyên mấy tiếng không được,những người khách quý ngồi đó không khỏi nhìn nhau cười khổ: trên đài nhi tử đánh,

chỗ ngồi lão tử đánh, quả nhiên Phượng gia và Lâm gia lần này đã hoàn

toàn trở mặt rồi.

Lâm Trường Minh nhiều lần ra chiêu thất bại,

gầm lên một tiếng, nắm chặt tay thành hai quả đấm, bắp thịt trên vai và

cánh tay như được thổi hơi dần dần to lên. Vốn hắn đã vạm vỡ, lúc này

thân hình càng thêm cao lớn, tưởng chừng đã đạt đến giới hạn mà người

bình thường không thể có được.

Những người ngồi vào ghế khách quý đều là người có nhãn lực, lúc này có người la lên thất thanh: "Đấu kỹ? !"

Đấu kỹ là tuyệt kỹ của Đấu Sĩ, chỉ có đạt được mãn cấp hạ cấp, lấy Đấu Sĩ

làm mục tiêu tiếp tục tu luyện thêm ba năm, mới có thể lĩnh ngộ. Nhưng

Lâm Trường Minh si mê võ đạo, lại có thể vừa đạt được mãn cấp hạ cấp,

liền lĩnh ngộ đấu kỹ!

Nhìn một màn này, khóe miệng Phượng Thế lộ ra cười lạnh: "Chỉ có ngươi có tuyệt chiêu thôi sao?"

Hắn cho tay vào ngực, lấy ra lá bùa màu vàng, vỗ nhanh vào trên nhuyễn

kiếm. Trong nháy mắt, nhuyễn kiếm vốn chỉ dài hơn ba thước đã tăng vọt

lên gần một trượng, thân kiếm cũng dâng lên từng trận hàn ý, làm người

ta nhìn mà kinh hãi.

"Phượng gia gia truyền Thiết Phù? !" Lại có

người hô to. Năm đó khi Phượng gia trở lên hưng thịnh, đã từng tìm kiếm

các loại Thiên Tài Địa Bảo và linh khí Thượng Cổ ở khắp nơi, muốn vì

Phượng gia gây dựng gốc rễ truyền giao qua nhiều đời. Rốt cuộc bọn họ

tìm được bao nhiêu thứ, mọi người đều không biết. Nhưng tổ tiên Phượng

gia có cơ duyên nhận được, Thiết Phù có thể làm tăng thêm uy lực của

binh khí, cũng là đồn đại bên ngoài.

Phải biết, khi hai cao thủ

thực lực không hơn kém bao nhiêu giao đấu, người nào có được binh khí

tốt hơn sẽ có nhiều phần thắng hơn. Cho nên Thiết phù là vũ khí cuối

cùng làm thay đổi tình thế, còn giúp tổ tiên Phượng gia trong nhiều cuộc chiến liên quan đến sự tồn vong của gia tộc có thể chuyển bại thành

thắng, trở thành bảo vật mà vô số Linh Sĩ mong ước.

Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ, lại có thể ở đây chiêm ngưỡng Phượng gia Trấn Gia Chi Bảo!

Những người đứng xem bên ngoài khi thấy Phượng Thế xuất ra Thiết Phù, trong

lòng đều hiện lên một suy nghĩ: hiện tại tính mạng Lâm Trường Minh chỉ

sợ khó mà giữ được.

Sắc mặt Lâm Trường Minh lúc này cũng biến đổi lớn. Nhưng kiêu ngạo vốn có của Đấu Sĩ không cho phép hắn lui về sau,

hắn hét lớn một tiếng, thúc giục phát động đấu kỹ, dùng thân thể nghênh

đón, chuẩn bị dùng tuyệt chiêu mới nghĩ ra, đỡ lấy trường kiếm của

Phượng Thế!

Ánh sáng màu cam của đấu kỹ, xen lẫn sắc xanh trên

mũi kiếm. Lúc hai tia sáng sắp chạm vào nhau, trên bầu trời chợt bay

xuống một đạo ánh sáng trắng nhu hòa, phát ra sau mà đến trước, ngăn ở

giữa hai người: "Hôm nay so tài là chúng tiểu bối. Các ngươi là những

trưởng bối cũng không chịu thua kém, muốn giành lấy danh tiếng của tiểu

bối sao."

Kèm theo tiếng cười của hắn, ánh sáng trắng thật nhanh

cắn nuốt năng lượng ánh sáng phát ra từ hai người Phượng, Lâm. Một chữ

cuối cùng vừa dứt, ánh sáng cam và xanh đã hoàn toàn biến mất, chỗ ngồi

của khách quý chỉ còn lại tia ánh sáng trắng nhìn như nhu hòa, mà lại

kiên cố. Mà Phượng Thế và Lâm Trường Minh, cũng bởi lực lượng đột nhiên

biến mất, bay song song ra phía xa.

Thấy phương hướng hai người

bay đi, lão giả vừa ra tay ngăn cản "Y" một tiếng, ảo não nói: "Hỏng

bét, quên mất chỗ này quá nhỏ, không có chỗ dừng cho bọn họ."

Trên lôi đài, nghiêng người tránh đi một quyền của Lâm Tần Kiệt, Phượng Lôi

tay cầm chủy thủ, vừa muốn tiến lên, lại nghe được kình phong sau đầu.

Hắn tưởng rằng là ám khí của Lâm Tần Kiệt, kinh hãi vội vàng hạ thấp

người lăn một vòng, hi vọng tránh được một chút. Không ngờ, lực đạo của

"ám khí" này quá mạnh, làm cả người hắn bị đụng bay xuống lôi đài, co

quắp nằm trên mặt đất.

Hắn nhe răng nhếch miệng bò dậy, vừa muốn

mắng người, không ngờ phát hiện “ám khí” đụng ngã mình lại là phụ thân

đại nhân, nhất thời bị nghẹn.

Mà đối thủ của hắn, Lâm Tần Kiệt

cũng không tốt hơn là bao, Lâm Tần Kiệt khạc ra bụi đất trong miệng từ

dưới thân ngọn núi nhỏ Lâm Trường Minh thoát ra, tức giận nói: "Cha, ta

đã sớm nói đấu kỹ của người còn chưa có thuần thục, đừng có dùng loạn,

xem một chút, lần này đã xảy ra chuyện gì?!"

Nhận thấy bản thân

đang ở bên dưới lôi đài, Lâm Tần Kiệt chua xót nói: "Không thể nào!

Người nào xuống lôi đài trước coi như thua, ta cứ như vậy mà thua?"

Bất ngờ xảy ra ngoài ý muốn này khiến các vị giám khảo rất đau đầu. Sau một hồi thương lượng, người chủ trì cười miễn cưỡng bước lên lôi đài, tuyên bố: "Bởi vì không thể khống chế chuyện ngoài ý muốn, hiện kết luận Lâm

Tần Kiệt và Phượng Lôi hòa nhau. Kế tiếp là thời gian khiêu chiến, người dự thi muốn so tài với bọn họ, mời theo thứ tự tới đây ghi danh."

Lời vừa nói ra, trên khán đài một mảnh xôn xao. Chỉ chốc lát sau, dần dần

trở lại bình thường. Dù sao, đây cũng là một cái kết công bằng.

Chỉ là, những tuyển thủ có tư cách khiêu chiến sau khi hiểu biết về tài

năng chiến đấu xuất chúng của Lâm Tần Kiệt, và những chiêu thức độc ác

của Phượng Lôi, trong lòng cũng có chút kinh sợ. Trong khoảng thời gian

ngắn, không ai dám khiêu chiến.

Trong không gian yên tĩnh, một giọng nữ nhàn nhạt vang lên: "Xin hỏi, ghi danh thách đấu cần đề tên sao?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Linh Sư Thiên tài
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...