Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Linh Sư Thiên tài

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ngươi...ngươi đang nói gì? !"

Phượng Vũ vừa tuyên bố muốn đoạn tuyệt quan hệ với Phượng Thế, mọi người còn

chưa kịp phản ứng, Phượng Thế đã biến sắc trước: "Tiểu Vũ! Ngươi là đang nói giỡn sao?!"

"Ta không rảnh rỗi làm vậy, Phượng Thế." Phượng

Vũ không khách khí gọi thẳng tên hắn: "Sau này chúng ta chính là kẻ

địch, ta đã sớm thề, sẽ trả lại tất cả những việc các ngươi đã làm với

ta."

"Chúng ta bạc đãi ngươi khi nào?" Đối mặt với lời nói gây sự của Phượng Vũ, Phượng Thế chột dạ né tránh nói: "Tiểu Vũ, thúc thúc cầu xin ngươi, có bất mãn gì về nhà lại nói, đừng làm trò cười cho người

ngoài xem."

"Về nhà? Ta và ngươi không phải người một nhà, về nhà gì chứ." Phượng Vũ cười nhạo một tiếng: "Phượng Thế, lúc trước phụ mẫu

ta vừa mất, ngươi ở trước mặt Tộc trưởng tiếp nhận vị trí Gia chủ nói sẽ chăm sóc tốt cho ta, tìm kiếm ca ca Phượng Tường đã mất tích, cũng vì

đại ca và đại tẩu báo thù. Ngươi đã làm chưa?"

"Ta. . . . . ."

Phượng Thế á khẩu không trả lời được. Ban đầu hắn chỉ thuận miệng nói

một chút mà thôi, đâu nghĩ tới sẽ thật sự làm như vậy.

Nhưng hắn

vẫn cố gắng giải thích: "Tiểu Vũ, hung thủ sát hại đại ca đại tẩu không

rõ lai lịch, ta mặc dù không tìm được hắn, nhưng cũng đã dốc toàn lực,

ngươi phải hiểu nỗi khó xử của ta."

"Ha, ngươi ‘dốc toàn lực’

không tìm được hung thủ sát hại cha mẹ ta, liền sai khiến toàn bộ Phượng gia chà đạp cho hả giận, đúng không. Phượng Thế, nếu như ngươi còn muốn giữ lại mạng của mình, thì đừng nói lời khiêu chiến tính nhẫn nại của

ta. Hôm nay ta quyết định tạm thời tha cho ngươi một mạng, nhưng nếu

ngươi không chờ được muốn ta thanh toán với ngươi trước, vậy ta cũng

không ngại."

Giọng nói Phượng Vũ trước sau đều êm ái, nhưng hai

mắt đằng đằng sát khí lại khiến người xem kinh hồn bạt vía. Chỉ những

người đã thực sự trải qua giết chóc, cảm thụ máu tươi mới có ánh mắt như vậy.

Nhìn ánh mắt uy áp của nàng, trong lúc đó Phượng Thế quên cả nguỵ biện, không kìm được sợ hãi lùi lại một bước.

Lúc này, một giọng nói hùng hậu sảng lãng thừa cơ hội chen vào: "Phượng

huynh, vị tiểu thư này đã quyết đoạn tuyệt quan hệ với ngươi, ngươi sao

lại dây dưa khổ sở không tha."

Người kia vừa nói vừa đi đến, dừng lại bên cạnh Phượng Vũ, đưa bàn tay to lớn về phía nàng: "Phượng tiểu

thư, ta là Lâm gia Lâm Trường Minh, không biết có thể có cơ hội, mời

ngươi về nhà làm khách?"

Lời vừa nói ra, sắc mặt Phượng Thế liền

biến đổi: làm khách? Nếu Phượng Vũ thật tới Lâm gia, vậy không những nói rõ chuyện nàng đoạn tuyệt Phượng gia là thật, hơn nữa còn bày tỏ nàng

tiếp nhận chiêu mộ của Lâm gia! Lâm Trường Minh này, cũng thật biết nắm

chặt thời cơ thừa lúc vắng mà vào!

Phượng Vũ đương nhiên cũng

nghĩ đến điểm này. Tất nhiên nàng sẽ không gia nhập Lâm gia, nhưng bởi

vì đối với Lâm Tần Kiệt có ấn tượng không tồi, nên đối đãi Lâm Trường

Minh cũng khá lịch sự: "Đa tạ ý tốt của Lâm tiên sinh, Phượng Vũ còn có

chuyện quan trọng khác phải làm, sợ rằng không thể tới làm khách rồi."

"Ha ha, Phượng tiểu thư khách khí. Ta mời ngươi làm khách, tự nhiên sẽ chờ

ngươi có thời gian rảnh rỗi. Toàn bộ Lâm gia lúc nào cũng hoan nghênh

ngươi, ngày nào đó ngươi rảnh rỗi, nhất định phải tới vui đùa một chút."

Kết quả này vốn nằm trong dự liệu của Lâm Trường Minh, chủ ý của hắn chỉ là khiến Phượng Thế càng thêm ấm ức. Mục đích đã đạt được, cũng không dây

dưa thêm.

Xem hết một màn dưới lôi đài, lão giả ngồi trên đài cao hứng thú nói: "Tiểu cô nương này lại muốn đoạn tuyệt quan hệ với người

trong nhà?"

"Chỉ có thể trách người nhà nàng quá tuyệt tình." Nói một câu bênh vực Phượng Vũ, thiếu niên kể cho lão giả nghe chuyện đã

gặp trong Mê Vụ Cốc.

Nghe hắn nói xong, lão giả khinh bỉ nói:

"Phượng Thế này không phải người độ lượng cũng thôi, nhưng ngay cả mỹ

ngọc và đá thô cũng không phân rõ, chèn ép một vị thiên tài đối lập với

hắn. Thật không biết loại người này là thông minh quá bị thông minh hại, hay là quá ngu xuẩn đây."

Bên trên hai người nói chuyện, ở dưới

Phượng Thế thấy mềm giọng nhờ vả không được, cuối cùng trở mặt: "Phượng

Vũ, ngươi không cần quá kiêu ngạo! Ban đầu ta không coi ngươi như cô nhi vứt bỏ cho tự sinh tự diệt đã là đối với ngươi có ân đức lớn rồi, ngươi lại có thể không biết báo đáp, ngược lại ghi hận lên người chúng ta!"

"Ân đức của ngươi chính là sáng đánh chiều mắng, thật làm người bình thường hưởng thụ không nổi." Nghĩ lại đủ loại cảnh tượng bị làm nhục trong ký

ức, sắc mặt Phượng Vũ ngày càng u ám. Nàng là người có ơn sẽ trả, nếu đã chiếm thân thể này, vậy thì nhất định phải thay chủ cũ hoàn thành tâm

nguyện báo thù những kẻ đã ức hiếp nàng, nếu không cả đời cũng không an

tâm.

Phượng Thế không chú ý biến hóa trên mặt Phượng Vũ, vẫn hung ác la to: "Vậy thì thế nào? Đừng tưởng rằng ngươi đánh bại Lôi nhi, là

có thể đánh bại ta. Ta chính là Linh Sĩ mãn cấp! Muốn giết ngươi quả

thật dễ như trở bàn tay! Sở dĩ khách sáo với ngươi, cũng chỉ là vì tích

tài mà thôi. Nếu ngươi đã không biết tốt xấu, vậy đừng trách ta độc ác!"

Phượng Thế liên tục nói ra những lời uy hiếp không những không nên nói, còn

đánh mất thân phận đứng đầu một gia tộc của hắn. Đầu óc Tề Uy vốn còn mơ hồ không rõ, lúc này đã hoàn toàn nghiêng về Phượng Vũ, thầm nghĩ vẫn

may là trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, Phượng Vũ vẫn có thể dựa vào

nghị lực kiên trì tu luyện, cuối cùng đạt được thành tựu.

Nghe

Phượng Thế kêu gào muốn ra tay, Tề Uy lo lắng Phượng Vũ chịu thua thiệt, vừa định ra mặt nói thay, lại thấy một đạo bạch quang chợt lóe, một

bóng dáng nho nhỏ, từ trong ngực Phượng Vũ bỗng lao ra đánh về phía

Phượng Thế. Tốc độ nhanh, với nhãn lực của hắn cũng không có thể nhìn ra là vật gì.

Bóng đen kia nhào lên người Phượng Thế, lập tức không chút lưu tình liên tục cào. Phượng Thế không kịp trở tay, đến khi phản

ứng lại, ở trước ngực và cánh tay hắn đã đầm đìa máu tươi, ngay cả gương mặt già nua cũng bị cào đến nở hoa.

"Viên Thịt Nhỏ, không được lộn xộn, mau trở lại!"

Nghe Phượng Vũ quát khẽ, bóng đen vẫn nhảy tới nhảy lui mới chịu ngừng lại,

lúc này mọi người mới thấy rõ, bất ngờ cào đánh Phượng Thế bị thương, là một con vật mới sinh lông mềm mượt, tai tròn cổ dài, bụng to đuôi ngắn, có chút giống con chuột nhỏ. Ánh mắt lớn bằng hạt đậu nhìn Phượng Vũ

chớp chớp, trong miệng còn phát ra tiếng kêu xì xào không rõ.

"Đừng làm rộn, ngươi cho rằng như vậy là giúp ta hả giận? Ta chính là muốn

hắn phải sống trong địa ngục mãi mãi, không bao giờ siêu sinh." Phượng

Vũ chậm rãi nói ra.

Cảm nhận được lời nói tàn nhẫn của nàng,

không những sắc mặt Phượng Thế khó coi, mà mấy người Tề Uy và Viên Thịt

Nhỏ biết rõ chuyện không liên quan tới mình cũng không nhịn được rùng

mình một cái. Viên Thịt Nhỏ kêu hai tiếng yếu ớt, cọ sạch sẽ vết máu

không cẩn thận dính phải vào vạt áo Phượng Thế, mới bay về trong ngực

Phượng Vũ.

Lúc này, Phượng Thế rốt cuộc nhận ra lai lịch Viên

Thịt Nhỏ, la thất thanh: "Tiểu Thủy Ma thú! Thủy Ma thú kia, là do ngươi đánh bại!"

Ý của hắn, là có thể lấy được Tiểu Thủy Ma thú, tất

nhiên phải đánh bại mẫu thân của nó. Nghĩ đến Thủy Ma thú ở trong Mê Vụ

Cốc xưng vương xưng bá, ngay cả mình khi vào cốc cũng muốn đi đường

vòng, trong phút chốc sắc mặt Phượng Thế thảm bại, ngay cả trái tim cũng vì thế co rút lại: nếu có thể đánh với Thủy Ma thú trung cấp, xem ra

thực lực Phượng Vũ, có lẽ không phải chính mình đã mãn cấp có thể địch

nổi . Hơn nữa sau lưng nàng còn có nhân vật thần bí hỗ trợ!

Phượng Thế rốt cuộc không cam lòng cứ như vậy mất đi một thiên tài cường giả

nói: "Phượng Vũ, ngươi quyết ý muốn coi Phượng gia là kẻ địch, tương lai còn có mặt mũi mà đi gặp liệt tổ liệt tông Phượng gia sao?"

Đối

với uy hiếp suy yếu vô lực của hắn, Phượng Vũ như nghe được chuyện cười: "Phượng gia? Ngươi cho rằng ngươi đại diện Phượng gia? Mặc cho hung thủ sát hại huynh trưởng nhởn nhơ bên ngoài, là bất nghĩa; ngược đãi con

cháu huynh trưởng, là bất nhân. Loại người tiểu nhân bất nhân bất nghĩa

như ngươi, lấy tư cách gì đại diện cho Phượng gia?"

"Người có thể thừa kế Phượng gia , chỉ có ta và Phượng Tường!" Phượng Vũ kiên định nói.

Nàng cũng không biết, lúc này khuôn mặt nàng khẽ nhếch, tràn đầy kiêu ngạo,

quanh thân tản mát ra khí thế phô trương mà kiên định, vào giờ khắc này

làm rung động trái tim bao người. Rất nhiều năm sau, người may mắn tận

mắt thấy một màn này, vẫn nhiều lần khoe khoang với mọi người, phong

thái năm xưa của nhân vật truyền kỳ Tát Lan Tạp.

Trong đám người, một thiếu niên chăm chú nhìn bóng dáng kiêu ngạo phấn chấn của nàng.

Hồi lâu sau, rốt cuộc giống như quyết định, lướt qua đám người, vững

vàng đi lên phía trước.

"Phượng Vũ, ta muốn khiêu chiến với ngươi."

Người tới, chính là Lâm Tần Kiệt si mê võ kỹ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Linh Sư Thiên tài
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...