Trong thôn xảy ra nạn đói, phu quân dỗ ngon dỗ ngọt lừa ta làm "người rau".
Dùng chính m.á.u thịt ta làm lương thực, cung cấp cho dân làng ăn uống.
Ta không chịu, bọn họ liền đ.á.n.h ngất ta, treo lên trên tế đàn.
Họ muốn coi ta như khẩu phần lương thực để vượt qua nạn đói.
Nhưng họ đâu hay biết, ta vốn là một quỷ mị.
Kẻ ăn thịt ta, thất khiếu chảy m.á.u, bạo thể mà c.h.ế.t.
1
"Uyển Nương, một cánh tay của nàng có thể cứu sống cả thôn. Tính nàng thiện lương như vậy, chắc sẽ nguyện ý chứ?”
Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, ta đã nhìn thấy cái bát trên tay hắn.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và Hạt Đậu Khả Ái
Khoảnh khắc tiếp theo, ta liền mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại thì trời đã về khuya, ta đang bị người trói trên tế đàn nằm giữa thôn.
Mà kẻ trói ta lại chính là phu quân của ta... Từ Lương Cung.
Thấy ta tỉnh lại, trong đáy mắt hắn thoáng qua vẻ hổ thẹn.
Nhưng cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.
Ta cử động tay chân mới phát hiện tay chân đều bị xích sắt khóa c.h.ặ.t.
"Chàng có ý gì?"
Đây là câu đầu tiên ta thốt ra kể từ khi bị đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê.
Dường như Từ Lương Cung không ngờ dù đã rơi vào hoàn cảnh này mà ta lại bình tĩnh đến thế, hắn có chút ngạc nhiên.
Sau khi xác định xích sắt trói ta đã đủ chắc chắn, hắn mới mở miệng: "Nàng đã được chọn làm người rau."
Dùng m.á.u thịt bản thân làm lương thực cho người khác ăn, ấy gọi là người rau.
"Vậy chàng có nhớ ta là thê t.ử của chàng không?"
Nghe ta hỏi, vẻ mặt Từ Lương Cung tỏ ra phiền chán: "Là thê t.ử thì thế nào? Dân làng sắp c.h.ế.t đói cả rồi, chẳng lẽ ta trơ mắt nhìn cả thôn dần c.h.ế.t đi sao? Nàng cứ hy sinh một lần này đi! Chỉ mất một cánh tay thôi, nàng cũng đâu có c.h.ế.t được. Chỉ cần thôn ta vượt qua cửa ải khó khăn này, dân làng sẽ lập bàn thờ phụng dưỡng nàng."
Từ Lương Cung trói c.h.ặ.t ta xong thì quay lưng rời đi không chút lưu luyến.
"Từ Lương Cung, chàng thật sự... muốn ăn thịt ta sao?"
Nghe câu hỏi của ta, hắn khựng lại một nhưng không hề quay đầu lại, giọng nói đầy tuyệt tình: "Có thể làm người rau cho cả thôn, đó là vinh hạnh của nàng."
2
Từ Vũ thôn nằm sâu trong núi, là một ngôi làng nhỏ biệt lập với thế giới bên ngoài, đường đi lối lại vô cùng khó khăn hiểm trở.
Vào những năm mất mùa đói kém, ở các nơi khác, x.á.c c.h.ế.t đói rải đầy đồng. Thế nhưng Từ Vũ thôn lại là ngôi làng duy nhất không có ai c.h.ế.t đói mà vượt qua được kiếp nạn.
Bởi vì bọn họ có phương pháp "người rau" mà không ở đâu có.
Khi trưởng thôn xác định không còn lương thực dư thừa để cầm cự qua nạn đói, họ sẽ chọn lựa ra một người làm người rau, dùng làm thức ăn cứu sống dân làng.
Và lần này, họ chọn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-rau/chuong-1.html.]
Nói chính xác hơn là dân làng chọn gia đình Từ Lương Cung.
Mà cả nhà bọn họ chỉ đẩy mình ta ra chịu c.h.ế.t.
Bởi vì những người bị chọn làm người rau, phần lớn sẽ đau đớn đến c.h.ế.t trong quá trình bị d.a.o cắt thịt.
Kẻ may mắn không c.h.ế.t cũng sẽ vì vết thương lở loét, mưng mủ mà bị dày vò đến c.h.ế.t.
Khoảnh khắc bị chọn làm người rau, kẻ đó đã không còn được coi là người của Từ Vũ thôn nữa rồi.
Buổi trưa ngày thứ hai sau khi ta bị trói, toàn bộ dân làng Từ Vũ thôn đều tụ tập đông đủ tại đây.
Trưởng thôn dẫn đầu dân làng, quỳ lạy ta ba lần. Vẻ mặt ai nấy đều vô cùng cung kính.
Bọn họ đang quỳ lạy "thần" của họ, chứ không phải quỳ lạy ta.
Có mấy kẻ đói đến mức gầy trơ xương, đã không kìm nén được mà bắt đầu vô thức lau nước miếng bên khóe miệng.
Ánh mắt bọn họ nhìn ta hệt như những con dã thú đói khát đến cùng cực bị nhốt trong l.ồ.ng, chỉ chờ khoảnh khắc l.ồ.ng sắt mở ra sẽ lập tức lao vào xé xác ta ăn cho đến khi không còn một mảnh vụn.
Sau khi cúng tế xong, mỗi người dân cầm một ngọn đuốc đi quanh ta một vòng, ngụ ý xua đuổi bệnh tật tai ương.
Bác gái hàng xóm thường ngày hay cùng ta giặt giũ nay phải chống gậy, run rẩy đi quanh ta. Trên khuôn mặt già nua đẫm lệ: "Uyển Nương, con yên tâm! Bác dù có c.h.ế.t đói cũng tuyệt đối không ăn một miếng thịt nào của con. Chúng ta không làm được chuyện thất đức ấy!"
Ta cảm động gật đầu, dặn dò kỹ lưỡng: "Bác ơi, ngàn vạn lần bác đừng ăn thịt con nhé!"
Đại đa số những người có mặt ở đây ta đều quen thuộc.
Có thầy t.h.u.ố.c trong thôn, người từng được ta hái thảo d.ư.ợ.c giúp; Cũng có người ăn xin trong thôn, người ta từng hảo tâm cho vài đồng tiền lẻ cùng bát cơm nóng hổi do chính tay ta nấu.
Khi từng người bọn họ đi qua, trên mặt ai cũng mang theo vẻ hổ thẹn vô cùng.
Mà với ai ta cũng hỏi một câu: "Đừng ăn thịt ta được không?"
Họ hoảng sợ, họ trầm mặc.
Cũng có người thề thốt ngay tại chỗ rằng tuyệt đối sẽ không ăn một miếng thịt nào của ta.
Đến lượt Từ Lương Cung, hắn cúi gằm mặt không chịu nhìn ta.
Còn cha mẹ chồng thì bình thường nằm liệt trên giường, dường như đi lại khó khăn, được ta tận tâm tận lực hầu hạ mà giờ đây trên mặt chẳng có lấy một chút áy náy. Bọn họ nhìn ta với ánh mắt như nhìn một kẻ xa lạ.
Ta vẫn hỏi họ: "Đừng ăn thịt ta, được không?"
Mẹ chồng hừ lạnh: "Làm người rau của nhà ta là vinh hạnh của ngươi, ngươi nên cảm tạ ân đức đó mới phải."
Cha chồng thì lạnh lùng đáp: "Chúng ta sẽ chăm sóc tốt cho Tinh Tinh. Ngươi cứ yên tâm đi đi!"
Tinh Tinh là con gái của ta.
Trong đám người đến tế lễ không có trẻ con bởi vì tiếp theo sẽ là nghi thức cắt thịt đẫm m.á.u nhất.
Rốt cuộc dân làng vẫn còn chút lương tâm, không nỡ để trẻ con nhìn thấy cảnh tượng m.á.u tanh như vậy.
3
Khi tế lễ hoàn tất, bọn họ bắc một cái nồi lớn ngay dưới chân tế đàn. Trong nồi nước sôi sùng sục, chuẩn bị luộc thịt của ta.
Trước khi bắt đầu cắt thịt, trưởng thôn ra lệnh cho tất cả mọi người tự giác lùi ra xa mười trượng.
------