Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn

Chương 192

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: KInh thuế

“Ngốc nghếch.” Người bên cạnh lại dẫm mạnh xuống chân cậu ta. Cậu ta chỉ có thể đứng im khóc không ra nước mắt, sau đó lén giận nhìn người bên cạnh, ánh mắt như vậy, thật giống đứa trẻ năm tuổi uất ức bị khi dễ.

Khiến cho người bên cạnh không khỏi nổi da gà.

Vẫn nên cách xa hắn thì hơn.

Bọn họ đi tới đại sảnh, nơi đó hiển nhiên đã có người chờ sắp xếp chỗ ngồi, đại sảnh người đến không ngừng, không chỉ nhà Kính Nguyệt còn có người gia tộc khác, dù sao đều là những gia tộc có tầm ảnh hưởng đều có đại diện đến, người nhà Kính Nguyệt mặt mũi đúng là đủ lớn.

Dư Châu liếc nhìn xung quanh, mặc dù một số người cố tình ăn vận bình thường nhưng cô có thể cảm giác được khí chất của họ khác hẳn, trong này đúng là ngọa hổ tàng long, rất khó qua mặt hết để lén cứu người.

Dư Dịch lại làm mặt lạnh, những người khác cũng vậy, càng ngồi đây lại càng cảm thấy không thoải mái, bởi vì bọn họ bắt người của bọn cậu, bị bắt ép tới khó mà dễ chịu được.

Kính Nguyệt Sâm đứng trước gương, tay duỗi thẳng, nữ hầu bên cạnh vuốt lại nếp áo cho cậu, đây là một bộ lễ phục phương Tây cổ điển, bên ngực trái là đá xếp hình đặc trưng cho gia tộc Kính Nguyệt, qua gương hiện rõ tám viên đá màu lam được, vạt áo đính hoa chìm, từng lỗ kim đều là thêu tay thủ công, thiếu niên trong gương tuấn mỹ đến cực điểm, nhất là khuyên tai hình giọt lệ màu lam bên trái, dưới ánh đèn càng thêm long lanh.

Mọt chút ánh sáng lại có thể mê loạn hai mắt của tất cả mọi người.

Cậu nghiêng tay phất nhẹ, hai bên nữ hầu đỏ mặt đi ra ngoài, đối diện gương cậu tự sửa lại gim cài nơi ống tay, qua hôm nay, cậu sẽ chính thức là chủ nhân nhà Kính Nguyệt, cậu đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng chờ được ngày này.

“Thiếu gia.” Một người con trai toàn thân vận màu đen quỳ gối phía sau cậu, cung kính cúi thấp đầu. Ngón tay của cậu siết chặt, sau đó lấy một chiếc chìa khóa đeo cổ ra, lại lặng nhìn nó thật lâu, hai mắt mờ mịt rồi lại như sục sôi quyết tâm.

“Cái này giao cho ngươi.” Cậu xoay người, ném chiếc chìa trên tay cho thanh niên, hắc y tiếp bằng hai tay, hai mắt nhìn Kính Nguyệt Sâm có chút bất ngờ, tựa như không ngờ tới.

“Ngươi là sát thủ số một nhà Kính Nguyệt, ta giao nhiệm vụ này cho ngươi, hiểu chứ?” Kính Nguyệt Sâm đi lướt qua hắn, vạt áo đuôi tôm nhẹ nhàng lướt sau, hoa mĩ mà lạnh lẽo, màu lam nơi khuyên tai càng thêm phần cô độc.

“Hiểu rõ ạ.” Hắc y cúi đầu, thập phần cung kính.

“Dạ, đi thôi.” Kính Nguyệt Sâm giơ tay lên, hắc y nắm chặt chiếc chìa khóa đi ngược lại về hướng khung cửa nhỏ.

Cánh cửa kẹt mở ra, rồi đóng lại, Kính Nguyệt Sâm đứng sững lại, không quay đầu lại nhìn nhưng trong mắt là mê man, còn có chút bối rối, mờ mịt cô đơn vô cùng.

Vô thức bước ra ngoài, từ nay về sau có thể niêm phong căn phòng đó lại, sau này sẽ không còn Kính Nguyệt Liên, chỉ có một Kính Nguyệt Sâm, như vậy không tốt sao?

Trong nhà Kính Nguyệt sẽ không còn sự tồn tại của Kính Nguyệt Liên, cái tên này sẽ mãi bị phong ấn trong trí nhớ của riêng cậu, cho đến khi qua đời, dù vậy cậu cũng sẽ không bao giờ quên được.

Anh trai song sinh của cậu.

Liên.

Cậu gọi nhẹ cái tên nơi khóe môi, nhìn hắc y xuống căn phòng dưới lòng đất kia chìa khóa nắm chặt trong tay vừa mở ra đã nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, hắn hơi sửng sốt nhìn người con trai dáng vẻ nhàn nhã như đang chờ sẵn kia.

Trên mặt người đó mang mặt nạ, cái hắn nhìn thấy chỉ là bờ môi lạnh lùng khẽ nhếch lên, ánh mắt tĩnh lặng không chút gợi sóng, thậm chí tầm nhìn chỉ lướt qua hắn rồi quay lại chén trà trên tay.

“Tôi muốn lấy mạng cậu.” Hắn lạnh giọng nói.

Kính Nguyệt Liên không để ý, khóe miệng lạnh nhạt trả lời: “Ta biết.” Ngữ khí đó tản mạn mà tùy ý, không chút để tâm, một tay tao nhã nâng chén lên thưởng thức.

Sâm tử, cậu thật sự rat ay sao.

Khóe môi cười càng sâu. Anh nâng chén, uống một ngụm nhỏ.

Hắc y lấy sung ra, ngắm thẳng anh: “Yên tâm, chỉ một viên duy nhất thôi.” Kỹ thuật của hắn rất tốt, bách phát bách trúng, tuyệt đối chính giữa trái tim, dù hắn chỉ đứng thứ hai trong xếp hạng sát thủ nhà Kính Nguyệt, sai lầm nhỏ vẫn là không có.

Mà Kính Nguyệt Liên không bị chút ảnh hưởng, thậm chí động tác uống trà vẫn không chút dao động, con mắt cũng không nhấc lên, tựa như anh không phải bị người chĩa súng vào muốn giết, mà là đến nói chuyện thôi. Bởi vì, cuộc sống của anh quá tịch mịch, đã rất lâu rồi nha đầu không đến, cuộc sống này ngay cả chờ đợi một người cũng không có, thì sẽ còn có cái gì nữa.

Hai mắt chớp nhẹ, ngón tay siết đến đau rồi lại thả lỏng ra.

“Ngươi có muốn thủ một chút, xem súng của ngươi nhanh, hay là của ta?”

Sau lưng truyền đến âm thanh cười nhẹ, giống như tiếng gió vi vu lại cực kì rõ ràng. Đây là thời khắc máu lửa, nhưng, thiếu niên sau lưng vẫn có thể cười vô cùng nhẹ nhàng, vô hại, còn cực kì vui vẻ nữa.

Eo hắn nhanh chóng truyền đến cảm giác thô nóng rực, hắn biết rõ đó là dao, người đó chuyên sử dụng dao. Không tiếng động, không khói nhưng lại nhanh chóng nhất lấy đi mạng người.

Dao trong tay hắn, người người ngã gục.

“Sao lại là ngươi?”

Thanh âm hắn lộ rõ kinh ngạc, còn có chút không thể tin được. Bởi vì, hắn không có khả năng sẽ xuất hiện ở đây. Tuyệt đối không.

Hắn mãi vẫn chỉ đứng ở vị trí thứ hai, mà người đứng đầu…Hắn không cách nào vượt qua được, tốc độ, sức mạnh, kể ra độ tàn ác.

“Sao lại không thể là ta, ngươi có chủ nhân, chẳng lẽ ta không có?” Thân hình hắn dần lộ ra dưới ánh sáng, đó là một người con trai còn rất trẻ, khuôn mặt trưởng thành cũng rất yêu nghiệt.

Khuôn mặt như trẻ nhỏ búng ra sữa, hai lúm đồng tiền thật sâu, cười nhẹ thôi, đôi mắt cũng cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, cực kì đáng yêu, nhìn sao cũng không giống một sát thủ, hơn nữa còn là người đứng đầu luôn ẩn dật.

Bọn họ đều là sát thủ được nuôi dưỡng ngầm, hắn gọi là Minh, tên này là Thầm, so với hắn chỉ kém hơn một chút. Mà với sát thủ, chỉ một chút thôi đã đủ để Thầm giết chết hắn, cực kì sạch sẽ.

Minh cũng bật cười.

“Minh, ngươi cũng bảnh bao lắm.” Ngón tay Thầm dí sát dao vào, hắn ghét nhất chính là nụ cười này, thực sự quá gợi đòn mà.

“Đúng vậy, ta vốn rất bảnh bao, mà chắc chắn sẽ bảnh bao cả đời.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Tất Cả tiền dành dụm
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 32: Rất xứng đôi
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thất bại
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44: Tin tưởng
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 192
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...