Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Kinh Thuế

“Bởi vì, con là con gái của mẹ.” Cô nhắm hai mắt lại, không ai hay, một giọt nước mắt lại lặng lẽ chảy xuống nơi khóe mắt cô, so với trước đây càng lớn hơn, trong suốt hơn.

Đúng vậy, cô là con gái của mẹ, mặc kệ phát sinh chuyện gì, cô cũng là con gái của bố mẹ.

“Cám ơn mẹ.” Dư Châu nhìn Hứa Nhu, không rõ vì sao, cô luôn cảm thấy Hứa Nhu đã biết cái gì đấy, nhưng không để lộ ra mà thôi. Cô vẫn là con gái của bà, chính là nguyên nhân này sao?

Đứng dậy, thân thể béo tròn di chuyển, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, đã gầy bớt nên không còn bị kẹp ở cửa, đột nhiên cô quay đầu lại, nhìn thấy Hứa Nhu ngẩn người nhìn cốc nước trên tay, bên môi khẽ truyền ra tiếng thở dài.

Cũng không biết bà vì cái gì mà thở dài, cô quay đầu đi, trở lại căn phòng của mình, vẫn là căn phòng công chúa màu hồng nhạt, nhưng cô cũng không phải công chúa, nằm thẳng trên chiếc giường lớn, giơ tay lên, cô nhìn thấy cổ tay mập mạp của mình, thật đúng là cơ thể đặc biệt.

Kinh/thue/.dien'dan]lequydon

Ngày thứ hai, cô đến trường như bình thường, có điều, dường như ánh mắt tất cả mọi người trong trường học nhìn cô lại thay đổi, ở cửa trường học còn đụng phải Đan Gia Dật, tên đó còn muốn dùng móng vuốt chạm vào mặt cô, có điều cô rất nhẹ nhàng tránh được, cô, không thích tiếp xúc thân thể với người khác.

Về phần Tả Tư Viêm cũng trở nên lễ phép hơn rất nhiều, có điều vẫn rất thân thiết gọi cô một tiếng Châu Châu, chỉ một tiếng Châu Châu thôi, khiến cho toàn bộ da gà da vịt gì đó nổi khắp người cô, cô tự biết mình có bao nhiêu sức quyến rũ, càng không ảo tưởng rằng, bọn họ sẽ đột nhiên trở thành những người yêu thầm cô.

“Lão đại.” Một cây gậy trúc đột nhiên đứng trước mặt Dư Châu, Dư Châu ngẩng đầu, “Anh có thể đừng tiến lại gần tôi như vậy được không?” Cô nhíu mày, quét ánh mắt nhìn đám người bên cạnh đang nhìn chằm chằm bọn họ.

“Tại sao chứ lão đại?” Trình Vũ đã quyết từ nay về sau sẽ đi theo Dư Châu, cô thật quá lợi hại, cũng rất thông minh, lại đủ trượng nghĩa, hơn nữa còn là anh hùng trong mắt cậu, về phần Thẩm Vũ Âm lại là người cậu yêu, có điều Dư Châu càng làm cho người khác cảm thấy được khí khái hào hùng nhân nghĩa, có lẽ cô có thể biến cậu trở thành người hùng, như vậy, từ nay về sau Tiểu Âm có thể sẽ yêu mến cậu hơn.

“Thu hồi biểu tình ngu ngốc của anh lại, còn nữa cách xa tôi một chút.” Cái tên gậy trúc ngu ngốc này quá đơn thuần, nghĩ gì đều viết hết lên trên mặt cả, hơn nữa chỉ cần cô đứng cạnh cậu ta, không phải cô càng bị nói là béo sao.

Béo cùng gầy, so sánh hai người với nhau, không phải khiến người gầy càng gầy hơn sao, tất nhiên cô cũng càng béo hơn, tên này gầy như vậy, cô lại béo như thế, không phải biến anh ta thành bệ đài của cô sao?

“Thực xin lỗi, lão đại.” Vội vàng thu hồi lại khuôn mặt cười, sau cặp kính siêu dầy ánh mắt Trình Vũ có chút xầu hổ, lão đại thật hung dữ, có điều như vậy cũng rất có sức quyến rũ.

“Châu Châu, nghe nói bên cạnh em có một người hầu nhỏ.” Dư Dịch nghiêng đầu, thanh âm cực kì dễ nghe, đám con gái bên cạnh đều đứng thẳng người ngó sang nhìn, người đẹp trai, âm thanh lại dễ nghe, trên đời này đúng là có những người rất được Thượng Đế chiếu cố nhiều mà, ví dụ người ngay trước mắt Dư Dịch đây.

Lông mày Dư Châu nhăn tít lại, cả mặt nhăn lại như bánh bao, đánh không đi, mắng không chạy, cô còn có thể như thế nào, cô cũng không quên đây là trường học, cũng không thể khiến cho tên đó ngã sấp xuống rồi một cước đạp khiến hắn không dậy nổi, người không phải dùng để đánh.

“Bạn học Dư Châu.” Sau lưng truyền đến âm thanh một nữ sinh, cô quay đầu lại, một bó hoa sặc sỡ được nhét vào trong tay cô.

“Bạn học Dư Châu, cậu chính là anh hùng của bọn tớ, cám ơn cậu đã giúp mọi người tìm ra tên sắc lang trường học kia, sau này không cần nơm nớp lo sợ hắn nữa.” Bên cạnh còn có rất nhiều người, thỉnh thoảng dùng sức gật đầu đồng ý.

Dư Châu cúi đầu, nhìn bó hoa trong tay mình, sợ tóc rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt, không nhìn ra được cô đang nghĩ cái gì, kích động, hưng phấn, khó hiểu, còn gì nữa cũng không thể nhìn được ra.

Cho đến nửa ngày sau, trong không khí truyền đến âm thanh hắt xì thật lớn.

Đó là một cái hắt xì thật lớn, khiến không khí khẩn trương bị rút đi không ít.

Sau đó không ngừng hắt xì, Dư Dịch vội vàng cầm bó hoa trong tay cô ném cho Đan Gia Dật bên cạnh, Gia Dật tiếp nhận bằng hai tay, ngửi một chút, đúng là rất thơm, có điều người nào đó hiển nhiên không có cách nào hưởng thụ.

“Thật xin lỗi, các vị bạn học, Dư Châu trời sinh bị dị ứng phấn hoa, mong mọi người thông cảm.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Tất Cả tiền dành dụm
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 32: Rất xứng đôi
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thất bại
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44: Tin tưởng
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...