Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phi Thương Bất Phú

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6 người lùi sâu vào chiến địa, lương

thực cùng quân khí đã giao nộp gần hết, số người cũng không đủ để mở đường

thoát thân ra ngoài như đã định. Tình thế vô cùng khẩn cấp giống như một con

mồi và rất nhiều con hổ, có thể không bị hổ ăn thịt nhưng chết vì cơn đói hành

hạ. Tiểu Thương Gia bị thương rất nặng, mồ hôi úa ra bít rịt lại, máu ở vết

thương lại tuôn ra không ít, tuy cầm máu bằng mấy thứ cỏ dại nhưng như thế

không phải là cách, những người đàn ông ở đây bất lực, họ nhìn nhau mà không

biết làm điều gì, 2 người anh em trong doanh trại còn sót lại tình hình cũng

không tốt gì hơn. Liều ra cũng chết mà ở lại cũng chết, thà rằng một lần liều

để biết mình còn có cơ hội sống, hơn là bất lực nhìn thấy nàng bất tỉnh nhân sự

như vậy. Ba người quyết định để lại những anh em bị thương kể cả nàng lại, họ

cùng xông ra yểm trợ nhau để dù ít dù nhiều cũng phải có một người trở lại đây.

Nghĩ là làm, ba người nói hai người hãy chăm sóc nàng cẩn thận, hãy thay bọn

hắn cứu nàng, nếu nàng và mọi người cùng sống trở về thì vạn lần xin báo đáp.

Quan

binh bao vây núi trùng trùng điệp điệp, dùng gươm phạt từng ngọn cỏ nhằm tìm ra

được cửa vào hầm, cấm địa dần dần cũng sẽ bị phát hiện ra. Đột nhiên từ phía

trên núi tiến xuống hai hình người, họ xông vào tử chiến với quan binh, dồn hết

sức bình sinh giết từng tên một, mặt chẳng mấy chốc loang lổ máu, chỉ còn lại

đôi mắt đầy tức giận. Nhưng hết lớp binh này ngã xuống đã thấy lớp binh kia

tiến lại, sức của họ quật cường nhưng cũng chỉ mở được một đường ngắn, người

thứ ba cũng xông ra, đi phía trước 2 người họ một đoạn. Võ công cũng thật đáng

nể, họ dần dần hai người tiến, một người lùi, cứ như vậy khoét sâu vào lòng

địch. Trong thời gian cấp bách, hai người kia Hàn- Minh cùng nhau đánh loạn

quan binh, để người thứ ba kịp thời trà trộn mặc áo binh lính, sau khi phát

hiện ra người thứ ba biến mất, hai người cùng dần dần chạy vào trong núi, có sức

chia nhau ra để chạy. Quan binh biết chỉ còn mấy người trên núi nhưng cũng không

dám tiến sâu vào, chỉ sợ núi non hiểm trợ có bẫy như những người dân đã khai.

Họ tiến nhẹ nhàng từ từ từng chút một, một ngọn cỏ cũng không thoát được lưỡi

dao đó. Dương Chiêu sau khi đã trà trộn vào quan binh, dùng kế lùi lùi dần

xuống núi, rồi dùng khinh công lẻn ra đằng sau làng, chạy thẳng đến chỗ phủ

quan. Vì không nghĩ có kẻ liều mình trở lại nơi này, nên quan phủ canh phòng

chỉ mang tính chất giam giữ không cho người ra vào, chẳng mấy chốc Dương Chiêu

đã xông thẳng vào hậu viện của phủ rồi lẻn vào phòng của tiểu thư. Tiểu thư

khuôn mặt hốc hác, từ khi họ bị vây cũng đã được ba ngày, lương thực trên núi

với tình hình này chắc cũng không thể cầm cự được, tiểu Thương Gia nghe nói còn

bị thương rất nặng, còn chàng, chàng không biết đã sao rồi. Mấy ngày này, nàng

cũng không đủ can đảm ngủ, chỉ sợ rằng khi ngủ rồi tỉnh dậy sẽ không kịp nhìn

thấy bọn họ. Dương Chiêu từ trên mái nhà phi qua cửa sổ vào phòng ngủ của nàng.

Hai người im lặng nhìn nhau, đôi mắt chứa chan rất nhiều điều muốn nói, hai bàn

tay nắm chặt. Dương Chiêu thở dài lên tiếng:

-

Nàng chuẩn bị cho ta ít thuốc trị thương và lương thực, ít

thôi, ta lên cứu người.

-

Chàng chờ thiếp…- Nàng lật đật ra đến cửa, vừa đi vừa trách

sao mình không thể ôm chàng một lúc, chàng thực sự tiều tụy đi rất nhiều.

Nàng vừa đi thì huyện quan xông vào, khuôn

mặt vô cùng phức tạp:

-

Đại nhân muốn bắt ta?

-

Phải, chỉ có con mới cứu được cả phủ này và cả họ nữa.

-

Được, nhưng xin người hãy cứu lấy họ…

-

Ta…

-

Cả đời này ta chưa từng quỳ xuống cầu xin ai, nhưng hôm nay

ta cầu xin đại nhân, chỉ có đại nhân mới có thể giải vây cho họ…

Tiểu thư bước vào, nhìn thấy chàng đang quỳ

xuống trước cha mình, biết rằng đại cục đã định. Nàng nhìn cha rồi cùng quỳ xuống:

-

Chàng chết, con cũng chết theo chàng…

Đại nhân phẩy tay,

tức giận ra ngoài. Sau đó cả phủ náo loạn lên, đại nhân ra nói với thân tín

chọn lấy 10 người tinh nhuệ đi lên núi, rồi cử thêm một đám người nhỏ ra thông

báo với quan binh, Dương Chiêu đang ở trong phủ nhưng lão uy hiếp con gái của

lão, cần sự can thiệp của họ. Lão cũng bảo mấy người dân trong làng truyền tai

nhau rằng ở ngoại lộ, chỗ quán trọ có đường hầm dẫn lên trên núi. Đại nhân này

cũng đã chuẩn bị một thời gian dài, bố trí người ở ngoài làng tung tin dần dần

lên đến kinh thành rằng “phản loạn hàng nhưng quân triều đình vẫn ra sức đàn

áp, dân chúng trong vùng bị nạn vô cùng khốn khổ”, lão nghĩ chắc giờ này tin

tức đấy cũng đã lan truyền rộng rãi. Ở nơi hẻo lánh này, lâu lắm rồi, lão mới

có dịp trổ tài bày binh bố trận, lão nhìn thấy được ái nữ của lão nếu lấy được

một người như Dương Chiêu sẽ hạnh phúc suốt đời, thế hệ sau cũng hi vọng là

những người xuất sắc. Mong rằng mấy đứa này đều bình yên, lão có mất cái chức

quan quèn này cũng đáng.

Phó tướng dưới

trướng Minh Hàn Tâm sau khi tập hợp được rất nhiều thông tin, nhưng dưới kinh

nghiệm trận mạc, hắn biết ở đây có thật có giả. Phó tướng sai chia làm 3 đạo

quân, một đạo số lượng lớn nhưng là những binh lính cấp thấp vẫn bao vây núi

tìm cho ra cửa vào núi, một đạo quân nhỏ tinh nhuệ ra quán trọ lục soát và đạo

cuối cùng bao vây chặt phủ huyện. Đích thân mình đứng ở giữa quan sát, nếu quả

thật Dương Chiêu đã xuất hiện ở phủ huyện thì hắn cũng đích thân ra mặt ở đó,

chỗ này thực sự không quá cần thiết, bắt sống Minh Hàn Tâm là chuyện sớm muộn,

nơi đổ máu là chỗ của tên phản tặc kia.

Sau khi hai bên sắp xếp an bài, việc cần

đến cũng đã đến. Dương Chiêu từ trong phủ xông ra, trên tay cầm thanh kiếm đang

kề sát vào cổ tiểu thư, đại nhân mặt cắt không còn giọt máu vừa đi vừa la to:

-

Ngươi cứ thử động đến sợi tóc của ái nữ ta, ta quyết nhổ tận

gốc nhà ngươi.

Phó tướng và binh

lính cũng đã dồn chặt, nếu không có gì thay đổi, hắn sẽ giết tất chỗ người ở

đây, chẳng cần phải để ý đến quan binh, nhưng vấn đề là dân chúng không biết

tại sao lại tụ tập rất đông. Không khí ở đây thực sự rất nặng nề, hoàng đế muốn

giữ thể diện minh quân, nếu tổn hại đến dân chúng cũng như lan truyền chuyện

này thì quả thật không hay, tốt nhất hắn vẫn nên giữ thế trận, xem chúng định

giở trò gì:

-

Đại nhân, không phải ngươi cấu kết với hắn sao? Ta có thể

không quan tâm đến ái nữ của ngươi…

-

Xin tướng quân soi xét, quả thực hạ quan nhìn nhầm người, xin

tướng quân cứu ái nữ của hạ quan…- Đại nhân này giập đầu quả thật có chút thành

khẩn.

Phó tướng ngẩng mặt nhìn sâu vào khuôn mặt

ba phần giống hoàng đế của hắn, trịch thượng quát:

-

Phản tặc ngươi không còn đường lùi, anh em của ngươi cũng đã

dồn vào chân tường, ngươi chạy không thoát đâu, buông vũ khí xuống đi.

-

Ta biết ta không thoát, chỉ xin tướng quân hãy tha cho bạn bè

của tại hạ, họ vô tội, cũng xin tướng quân đừng làm khó dân làng…tại hạ sẽ tự

giao nộp mạng sống…

-

Được ta hứa, ngươi buông vũ khí xuống…

-

Đại nhân ngươi rút binh ở quán trọ đi…

Phó tướng giật mình, chẳng nhẽ tin đồn quán

trọ có mật thất, chỗ đó lực lượng mỏng e rằng khó đối phó.

-

Báo tướng quân, chỗ quán trọ có xô xát…một nhóm người đang

muốn thoát vây…chúng sắp ra được rồi.

Phó tướng quay ra:

-

Dương Chiêu ngươi thực sự xảo trá, người đâu, không cần để ý

đến những tên vướng tay chân, xông lên giết hắn cho ta, còn lại chạy lên núi nói

với Đô úy rút quân yểm trợ đường ra khỏi làng, bắt sống Minh tướng quân cho ta.

-

Rõ…

Binh lính tiến sát đến chỗ cửa phủ huyện,

dân chúng đồng loạt đứng lên ngăn trở:

-

Tướng quân, Dương đại hiệp đã nhiều lúc giúp bá tánh, cũng đã

xin hàng sao lại đuổi cùng giết tận, xin tướng quân tha mạng.

-

Tướng quân, cả nhà của hạ quan không làm gì nên tội, xin

tướng quân hãy niệm tình soi xét.

Dân quá nửa tập trung nơi này, phó tướng

nhất thời không biết xử trí thế nào, bọn lính cũng lúng túng khi thấy dân áp

sát. Hắn nghĩ bao vây bọn chúng cũng không phải là cách tồi, liền ra lệnh rút

thêm đội quân nữa ở trên núi về bao vây quanh phủ, chờ thời cơ thuận lợi ra

tay, đặc biệt cần phải có thời gian vỗ về dân chúng ở đây.

Thấy

phó tướng đang chần chừ, Dương Chiêu vẫn không thể tiến vào phủ cố thủ, bởi lẽ

khi vào đó dân cũng sẽ không ủng hộ kịp nữa, hắn cứ đứng vậy, đợi, hắn đợi bọn

người kia thành công, hắn sẽ chịu chết. Dù gì, trên đời này cũng thật chẳng còn

người thân nào bên cạnh. Hắn ôm sát tiểu thư vào lòng. Tiểu thư cũng cảm nhận

được nỗi hoang mang đó, cũng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.

10 lính tinh nhuệ của huyện quan đã áp sát

núi, thấy lính ở đây đang rút dần, tên Đô úy cầm đầu cũng bắt đầu không còn chú

ý nhiều đến bọn họ nữa, họ liền mở đường lên núi, đánh nhanh lẹ những tay lính

lảng vảng nhưng không gây động tĩnh. Bọn chúng nhanh chóng gặp hai người Minh-

Hàn, hai người nắm bắt tình hình nhờ một hơn nửa số lính này lên cấm địa đón

mấy người bị thương đi, còn lại thì cùng nhau trở về phủ huyện tiếp ứng cho

Dương Chiêu. Minh Hàn Tâm ước chừng, lúc này chắc thư hỏa tốc mà hắn đã gửi

cũng đã đến nơi, mong rằng về phía Thái hậu và Tả thừa tướng sẽ có động tĩnh.

Phó

tướng đứng quan sát, tên Dương Chiêu chắc đang chờ bọn người kia an toàn rời

đi, quán trọ bị bao vây đào xới cũng không thấy điều gì lạ, trên núi cũng im

lặng khác thường. Hắn giật mình, bọn xảo trá muốn mình chia binh, sợ rằng tất

cả đã muộn, có lẽ mấy người cũng đã đưa được xuống núi. Hắn âm thầm sai người

phong tỏa ngôi làng, không cho dân cư ra vào, những người ở nhà thì được yêu

cầu đóng chặt cửa lại, còn những người ở đây…Hắn nghĩ…liều một phen, nếu thành

công hắn sẽ báo cáo là phản tặc giết hại dân, dùng dân uy hiếp quan binh,

chuyện đã rồi, nếu phong tỏa tin tức, hoàng đế ở xa cũng chẳng xem xét được gì.

Nghĩ là làm, hắn sai người chuẩn bị nỏ tên và binh lính sẵn sàng tàn sát toàn

bộ chỗ này.

Không

thể ngờ tên phó tướng ác độc như vậy, dân chúng lần lượt ngã xuống trước làn

tên, Dương Chiêu và huyện quan cùng mấy người còn lại xông lên chiến đấu. Đã

không còn sự lựa chọn nào cả, trận sống chết này không sớm thì muộn cũng diễn

ra, chỉ tội những người dân vô tội. Minh Hàn Tâm và Hàn Đệ cũng đã nhập cuộc. Họ

vừa đỡ tên cho dân vừa đưa tay ra chống đỡ, bị thương cũng không ít, nhưng tất

cả đều chiến đấu ngoan cường. Phó tướng thấy những thành phần chủ chốt của phản

tặc đã ở hết đây, cũng rút tất cả số binh lính đã chia tổng lực truy quét giết

sạch bọn họ. Lính quá đông, lực lượng của Dương Chiêu thì quá mỏng, cầm cự sắp

không nổi nữa. Tiểu thư cùng những bá mẫu vừa chạy qua làn tên, vừa dùng sức

đưa người bị thương vào trong phủ, nhưng sức lực như muối bỏ biển. Đột nhiên từ

phía xa, một đạo quân rất đông đảo đang tiến đến, phá vỡ vòng bảo vệ bên ngoài,

xông thẳng đến chiến địa.

-

Báo tướng quân, Tả tướng quân mang quân đến đang áp sát chúng

ta.

-

Hắn có thánh chỉ không?

-

Dạ, chưa thấy gì…

-

Giữ vững chỗ này, ta ra ngoài nghênh đón.

Phó tướng mang theo ít quân xông ra, chặn

đường đội quân:

-

Tả tướng quân xin dừng bước, ở đây mạt tướng đang chỉ huy

chống phản tặc.

-

Ngươi chống phản tặc hay là giết hại dân chúng, ta được lệnh

Thái hậu đến áp giải phản tặc về kinh, nhiệm vụ của các ngươi ở đây đã hết.

-

Bẩm Tả tướng quân, Hoàng Thượng có lệnh chỉ có thánh chỉ của

hoàng thượng mới được rút quân.

-

Ngươi định chống đối với bản Tướng

-

Xin Tướng quân lượng thứ, có thánh chỉ đến mạt tướng sẽ cho

lui binh ngay.

-

Ngươi có biết tin tức phản tặc đầu hàng còn ngươi thì xảo trá

giết hại dân chúng lan truyền đến kinh thành rồi không?

-

Điều này…phận sự của mạt tướng là bắt giữ phản tặc theo lệnh

của hoàng thượng mong tướng quân thông cảm.

Thấy hắn ngoan cố, Tả tướng quân sai quân

đánh thẳng vào không thèm nghe nghe hắn nói gì, tên Phó tướng thấy họ Tả khinh

thường lệnh vua thì ra sức chồng lại, nhưng hắn mang quá ít binh chẳng mấy chốc

bị hạ bởi họ Tả. Hắn hét lên:

-

Tả tướng quân, ngươi làm phản rồi…

Tả tướng quân xông vào đem quân giải vây cho

Dương Chiêu và Minh Hàn Tâm. Mấy người bọn họ quả thật rất thê thảm, thấy có

quân đến giúp mà mặt mũi chẳng thể xán lạn được. Bọn họ đang đứng trên một đống

xác người, trên người cũng đầy rẫy vết thương, quần áo thì vấy đầy máu. Tả

tướng quân vừa đánh vừa hô lớn:

-

Thái hậu có chỉ dừng tay, không được làm tổn hại đến Dương

Chiêu.

Tả tướng quân sai người chạy đến bên Dương

Chiêu và Minh Hàn Tâm rồi sai người đỡ lấy họ đưa vào phủ. Quân lính bên ngoài

hỗn loạn không biết nghe theo ai, thấy phó tướng bị bắt giữ không nói được điều

gì đành quy thuận Tả tướng quân, dân làng cũng ùa ra lượm xác người thân. Cả

làng đều phủ một màu tang thương ảm đạm.

Tại kinh thành,

Thái

hậu cùng Minh phu nhân và cả nhà họ Minh đang quỳ trước thánh giá. Nơi biên

thùy, Minh tướng quân cũng đã tháo áo giáp quỳ xuống không chịu đứng lên. Hoàng

đế nhất thời đã có ý tuyệt tình, nhưng trước tình cảnh như vậy quả thật vượt xa

ý của hắn. Trong dân đã có tin đồn rằng hoàng thượng trá hàng, bắt phản tặc

giết hại dân chúng, hiện tại nơi đó đáng lẽ ra sẽ nhanh chóng trở lại bình yên

thì đâu đâu cũng chết chóc. Tiếng minh quân của hắn bị tổn hại không ít. Bên Tả

thừa tường cũng đã động binh, hắn có thể lấy cớ này cho rằng Tả thừa tướng làm

phản mà trừ họa, tuy nhiên, ngay lập tức giết quá nhiều người sẽ không tốt. Hắn

suy nghĩ hồi lâu, rồi mời Tả thừa tướng và Thái hậu vào nói chuyện, hắn nói:

-

Hai người biết hết sự thật, vậy trẫm phải làm sao?

-

Thái hậu và hạ thần không mong quyền lực gì cả, chỉ mong

hoàng thượng hay tha cho Dương Chiêu.

-

Dương Chiêu sống, chẳng phải các ngươi có cớ làm phản, nói

trẫm không phải con của Thái hậu, binh các ngươi nắm, chẳng phải muốn phế trẫm

sao?

-

Xin Hoàng thượng xem xét, hiện tại đất nước thái bình, lòng

dân tạm thời yên ổn, hạ thần sao có thể hồ đồ làm những chuyện như vậy.

-

Chẳng phải giờ dân đang loạn hay sao? Tin đồn trẫm không phải

con của Thái hậu đã truyền ra ngoài, chẳng phải là các ngươi nói sao?

Hoàng đế tức giận đến đỉnh điểm, ném hết mọi

thứ trên bàn xuống. Tả thừa tướng mặt vẫn vô cùng lãnh đạm nhìn sang Thái hậu.

Thái hậu mặt trầm ngầm, thật là chẳng có gì đáng sợ bằng, mẫu hậu quỳ xuống

trước hoàng thượng. Bà biết nếu không tiệt tất cả mọi đường thì không hi vọng sống.

Bà nói Tả thừa tướng ra ngoài rồi nhìn trân trân vị hoàng nhi hơn hai mấy năm bà

tưởng là con ruột của mình. Bà xiết chặt bàn tay, ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi

mắt của hắn:

-

Hoàng nhi sống với mẫu hậu đã lâu, hoàng nhi cũng nhìn thấy

phụ hoàng của con đối xử với mẫu hậu như thế nào. Hắn biến chúng ta trở thành

trò hề chém giết lẫn nhau. Chính nhi, con thử xem, bên cạnh con giờ còn có ai,

bên cạnh mẫu hậu còn có ai.

-

Mẫu hậu, con xem người như mẹ ruột, có con rồi còn chưa đủ

hay sao? Sao phải ép buộc con đến mức này?

-

Con chẳng phải cũng thấy mẫu hậu chưa đủ với con đó thôi. Mẫu

hậu đã cho con quyền lực, mẫu hậu chỉ cần con của mẫu hậu được bình yên. Nhà họ

Tả chúng ta đối với con thực sự không có hai lòng. Mẫu hậu sẽ trả lại thanh

danh cho con, chỉ cần con tha cho Chiêu nhi.

-

Mẫu hậu có thể làm thế nào? Chằng phải bức con đến đường cùng

rồi sao?

-

Tả tướng quân đang ở nơi dẹp loạn, hãy ban tội cho nó tội

danh của con, trá hàng giết hại dân chúng. Nhà họ Tả xin chịu phạt, giao nộp

binh quyền. Mẫu hậu cùng con đến tế tổ khẳng định huyết thống chính thức. Sau

đó, ta sẽ ra đi cùng với Chiêu nhi.

-

Tả thừa tướng chịu như vậy sao?

-

Chỉ cần con tha cho mỗi người một con đường sống, họ Tả nhà

ta nhất định buông binh.

-

Được, hãy làm thế đi.

Thái hậu lẳng lặng rời khỏi điện. Từng bước

đi là từng bước đau, cả một đời không được phu quân yêu đương, con ruột lưu

lạc, con nuôi thì trăm phương ngàn kế hãm hại nhà mình. Họ Tả cũng đã quá mệt

mỏi rồi, Tả thừa tường trước muốn dành ngôi báu cho cháu, nhưng phát hiện ra

đứa cháu bị tráo, ngày ngày dồn nhà họ Tả vào bước đường cùng. Tất lẽ, không

sớm thì muộn, họ Tả cũng không thể chịu nổi, nhân dịp này dứt khoát buông xuôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...