Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phi Thương Bất Phú

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cục

diện bỗng chốc thay đổi hoàn toàn, Tả thừa tướng cùng Tả tướng quân bị tước hết

binh quyền trở thành dân thường. Thái hậu sau khi cùng hoàng thượng lên tông

miếu vái tạ tổ tiên cũng đồng thời tự xuống tóc đi tu cầu phúc cho giang sơn

Trấn Quốc trường cửu. Minh gia có công trong việc ngăn cản Tả tướng quân gây

họa được khôi phục lại như trước. Nhưng Minh tướng quân cùng toàn thể nhà họ

Minh xin được cáo lão hồi hương. Giờ đây triều đình cũng chẳng còn mấy người

cũ, hoàng đế ngồi trên cao nhắm mắt nắm chặt lấy ngai vàng, buông xuôi cho họ

cũng là cách khiến hắn cảm thấy mình ngồi trên này xứng đáng hơn.

Ta

sau một thời gian hôn mê đã tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn thấy Minh Hàn Tâm đang

ngồi bên cạnh, mừng rỡ khuôn xiết, ôm chầm lấy:

-

Ngươi không chết, may quá ngươi không chết.

Mọi người hiếm khi thấy tiểu Thương Gia của

họ bộc lộ cảm xúc mãnh liệt như vậy, tất cả đều im bặt. Đến lúc, nàng buông hắn

ra thì cũng nhìn thấy không khí bất bình thường nơi này. Nàng đẩy hắn xuống

giường:

-

Thật là vướng víu- Nàng quay ra điểm danh- Mọi người đều thật

khỏe, mọi chuyển ổn cả chứ?

-

Vẫn ổn, chỉ chờ có muội tỉnh dậy thôi- Minh Hàn Tâm lóp ngóp

bò dậy nói.

Ta phát hiện ra người lạ, người thiếp phụ

xinh đẹp đứng bên cạnh Minh Hàn Tâm, hắn ngượng ngùng nói:

-

Đây là Liễu Âm thê tử của ta

-

Rất vui được gặp Minh phu nhân

-

Tiểu Thương Gia cô nương, đã nghe nói từ lâu, hôm nay mới có

dịp trò chuyện.

Ta lấy tay vươn mình một cái, ta đã hôn mê

một thời gian dài quả thật có chút mệt mỏi, ta nói:

-

Hàn huynh, huynh đưa muội đi dạo nhé, chân tay muội cứng đơ

hết rồi.

-

Được…

Ta không thể ở lâu chỗ này được nữa. Hắn

cũng không cố ý giữ ta. Ta lẳng lặng nắm tay Hàn Đệ tiến ra hoa viên. Ta phát

hiện ra đây là Chu phủ, nhà của ta. Không khí so với lúc đó quả thật cảm giác

trong lòng khoan khoái dễ chịu hẳn. Hàn Đệ đi bên cạnh trầm mặc hẳn, hắn quay

sang nắm tay ta mà nói:

-

Muội gả cho ta nhé?

-

Muội không gả cho huynh đâu, muội thực sự chỉ con huynh là

bạn tốt mà thôi- Ta cười buồn nhưng nhắc như đinh đóng cột- Muội thực sự có

nghiệp lớn phải làm, muội chỉ yêu tiền thôi. Sau này muội khỏe, muội sẽ hốt bạc

của cả thiên hạ này.

-

Minh Hàn Tâm thực sự đã lấy vợ, Minh phu nhân vì họ Minh đã

chịu ủy khuất nơi kinh thành. Thực sự, muội và hắn không có phận đâu.

-

Muội biết!

-

Lúc muội hôn mê, ta chỉ nghe muội nhắc đến hắn, nhưng hắn

chẳng ở bên cạnh muội được nữa, hay theo ta, ta sẽ chăm sóc muội.

Ta cười buồn, bỏ tay ra khỏi người hắn, lặng

lặng lê từng bước rồi dừng lại bên hồ. Chu Thương Ngân, cũng chạy lại, nhìn ta

một lúc rồi nói:

-

Muội xin lỗi!!!!

-

Chuyện cũ, chẳng phải giờ đây, tỷ và muội là người thân duy

nhất của nhau sao.

Ta ôm chặt lấy muội muội này của ta, nước

mắt không biết từ đầu ứa ra, ta lau mãi nhưng nó không ngừng được. Chẳng mấy

chốc ướt đẫm cả bờ vai muội muội.

Ta

nói với tất cả mọi người, nhà họ Chu làm ăn khó khăn, không thể nuôi nhiều

người như vậy, xin phép mọi người ai về nhà nấy để chúng ta khôi phục lại sản

nghiệp. Muội muội tốt nhìn ta vô cùng thân thiết:

-

Hàn công tử đường xa vất vả, hay cho huynh ấy ở lại đi, được

không tỷ?

-

Nhưng nuôi hắn tốn gạo lắm.

-

Tên gian thương, nói cho ngươi biết, ta đây đóng góp tiền

nuôi miệng ăn nhá.

-

Thế thì được.

Minh Hàn Tâm dẫn vợ của hắn trở về phủ, Từ

lúc tỉnh dậy, ta luôn tránh mặt hắn, lúc hắn đi ta cũng chẳng nhìn về hắn lấy

một lần. Ta không có can đảm nói một lời nào đó với hắn. Hắn cũng không đoái

hoài tới ta. Ta thực sự nghĩ, vậy là chúng ta chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.

Dương huynh thì ở riết làng đó cùng với nương của huynh ấy chuẩn bị hôn sự.

Thật là một chuyện đáng vui mừng, ta từ khi sống ở thế giới này cũng chưa từng

chứng kiến một đám cưới.

Ta ban ngày tất bật với đám lụa vải, nghề

gia truyền của họ Chu, ban tối còn phải hóng cách thức giao tế buôn bán và danh

sách khách hàng dài dằng dặc nên chẳng có chút nào nghỉ ngơi. Ta cũng không

phát hiện ra rằng, muội muội tốt của ta vẫn thủ đoạn như trước, bắt ta làm việc

để cho muội ấy có thời gian bên cạnh Hàn Đệ. Nói là mẫu áo này phải để Hàn công

tử mặc thì mọi người thấy mới mua, rồi giữ rịt hắn bên cạnh, bắt hắn mặc hết đồ

này đến đồ kia, đến nỗi hắn hét lên:

-

Ta có đóng tiền ăn nha, ta không phải người ở nha.

Ta khẽ cười, gì chứ, đây đúng là muội muội

của ta. Như vậy, chúng ta gặp nhau đỡ cảm thấy ngượng ngùng và trở nên thoải

mái hơn.

Đã rất nhiều tháng trôi qua, ta không

còn nhớ cụ thể ta không gặp Minh Hàn Tâm bao lâu rồi nữa, nhưng mỗi khi đêm về

nhìn lên bầu trời đầy sao, ta lại cảm thấy xao lòng. Ta cảm thấy cô độc. Ta đã

từng nghĩ, đã đến lúc mình bỏ lại mọi thứ, sống cho riêng mình, cầm lấy số tiền

kiếm được đi ngao du sơn thủy sau đó thì tìm một nơi đất khách quê người mà

trút hơi thở cuối cùng. Ta những mong có thể tìm thấy nền đất khi xưa của họ

Nguyễn, giống như một giấc chiêm bao được trở về cố hương. Ta sẽ chôn dưới đó

bức thư gửi lại cha ta, bảo ông đừng đau buồn và nói ta yêu gia đình đến mức

nào. Sau hỉ sự của Dương huynh, ta sẽ đi như vậy.

Chẳng

mấy chốc đã đến đầu xuân, ta cùng Hàn Đệ và muội muội, xiêm y chỉnh tề, đến phủ

nhà họ Dương trước mấy ngày. Nói là huynh muội, nhưng với một phủ có thói quen

chi tiêu rộng rãi như thế này, ta thực sự không thể bỏ phí cơ hội cung cấp vải

vóc thượng hạng nhà ta đến để may xiêm y cho ngày cưới. Giá cả hơi đắt so với

bên ngoài nhưng được cái là chất lượng vô cùng đảm bảo. Ta hãnh diện, cũng tiện

có đám cưới này mà có thể tiếp thị được sản phẩm nhà họ Chu. Minh Hàn Tâm đường

xá xa xôi cũng đến sớm trước đó. Nhìn hắn, lòng ta quả thật rất dửng dưng, ta

đã quyết ý làm gì thì mọi thứ xung quanh coi như là hạt cát. Ta tiến lại chào

hỏi như bình thường:

-

Minh huynh lâu lắm rồi không gặp, dạo này huynh vẫn khỏe chứ.

-

Gia gia…huynh…

Ta nhất thời không biết nói gì, vừa lúc muội

muội gọi ta, ta cũng vội vã cáo từ. Ta và muội muội đến chào hỏi nương của

Dương huynh. Quả thật, qua bao nhiêu biến cố, bà vẫn đẹp một cách uy nghi sang

trọng. Bà nhìn ta rồi nói:

-

Hai người tuy rất giống nhau nhưng nhìn cô nương quả thật rất

khác biệt.

-

Đa tạ, bá mẫu đã khen ngợi, con nhìn bá mẫu đã thấy áo tốt

phải do người mặc, bá mẫu mặc xiêm y do họ Chu con thiết kế thật sự rất đẹp,

con chưa thấy ai mặc đẹp như bá mẫu.

-

Cháu thật là dẻo mỏ…hai cháu lại đây, Dương Chiêu có nhắc đến

chuyện của hai cháu với bá mẫu. Bá mẫu thật sự rất mong có được hai người con

gái xinh đẹp và giỏi giang như các cháu. Hay là…nếu các cháu không chê…các cháu

có thể trở thành con nuôi của bá mẫu không?

-

Bọn cháu thực sự có mong còn không được rồi…bá mẫu…

-

Được rồi, được rồi, gọi là nương đi, từ nay hai con ở với

nương, có người bầu bạn với nương, nhà ta chắc hẳn sẽ rất đông vui…

-

Nương- hai chúng ta cùng đồng thanh gọi.

Ta lại có một vị nương nữa, lần này sẽ không

xảy ra chuyện gì cả. Ta sẽ trân trọng từng mối quan hệ, sẽ nâng niu tình cảm

của mọi người dành cho ta. Để rồi, lúc ta ra đi, ta sẽ luôn cảm thấy có những

cánh tay yêu thương bên cạnh ta.

Sau đêm vui của Dương huynh, Ta lặng lẽ ra

ngoài hậu viện, ngẩng lên trời thấy đêm nay vắng những vì sao. Ta lặng lẽ trèo

lên tường, ngồi dựa vào thành cổng, đu đưa chân lẩm nhẩm lại những bài hát đồng

dao nghe được của bọn trẻ con trên phố. Đã nhiều năm như vậy, từ một đứa bé gái

ăn xin ta đã từng bước trở nên giàu có. Minh Hàn Tâm nhảy lên ngồi bên cạnh ta.

Hắn trầm tư rất nhiều rồi nói:

-

Liễu Âm bỏ đi rồi.

-

Nàng ấy bỏ đi thì ngươi tìm đến ta…ta quả thật là hàng hạng

hai sao?

-

Không phải…không phải…

-

Huynh xuống đi…

-

Gia Gia, nàng ấy nói không thể chịu đựng được việc sống với

người luôn mang hình bóng của người khác.

-

Huynh tin sao? Thê tử của huynh bỏ đi thì bỏ đi được đâu.

-

Ta có lỗi với nàng ấy…ta không thể là một phu quân tốt, ta

không thể quên được nàng.

-

Vậy sao trước đây còn dùng dằng không dứt khoát, huynh nghĩ

rằng đem hai người đá qua đá lại thấy vui lắm sao?

-

Ta nghĩ muội và Hàn Đệ là phu thê?

-

Nghĩ cái đầu huynh- Ta thẳng chân đá hắn xuống đất. Hắn cũng

không đỡ lại, ngã thẳng đầu xuống rồi ngất ngay tại chỗ. Ta sợ hãi nhảy xuống,

đỡ hắn dậy, lắc lắc đầu hắn, dùng tay ra sức tát vào mặt hắn. Hắn vẫn không mở

mắt. Ta liền đưa tay lên mũi hắn, hơi thở đứt đoạn. Ta thầm nghĩ, không phải

chứ, hắn là người võ công thâm hậu, ngã từ trên xuống không phải chết ngay chứ.

Ta nghiến chặt răng đập thẳng tay vào ngực của hắn, rồi từ từ ấn mạnh xuống chỗ

lồng ngực. Nhưng hắn cũng không phản ứng gì cả. Ta liếc xung quanh thấy không

có ai liền liều mình chu mỏ ra hô hấp nhân tạo cho hắn. Ta vừa đưa mỏ đến hắn

đã ấn đầu ta lại, ta cố gắng vùng ra nhưng chẳng được. Hắn đúng là tên lưu

manh.

Mấy người trong nhà lấp ở phía sau cửa nhìn

ra ngoài vừa nhìn vừa xuýt xoa:

-

Được một nụ hôn, hắn phải dập mất hai lá phổi mất.

-

Haizzz, đấy là chưa kể má của hắn bị tát liên hồi nữa, ở xa

như vậy còn nghe thấy tiếng chát chát…

-

Thật là, lũ trẻ bây giờ phức tạp quá…

Trấn Quốc, năm Quang Minh thứ 24.

Hai

vị huynh đệ này đến đòi nợ ta quyết làm như không biết. Ta làm sao có thể nói

hai vị phu nhân của các người giận dỗi các người xông vào phủ nhà ta ăn vạ vài

ngày được. Hai vị này ăn tiêu quả thật hào phóng, ở nhà ta, ta cũng chẳng mất

gì, lại càng được trò chuyện nói xấu phu quân thâu đêm suốt sáng. Hai huynh đệ Dương-

Hàn vác kiệu đến định rước về một lần, nhưng trong kiệu toàn là đồ giả, người

giả. Bọn chúng giận dỗi cũng đã được mấy ngày trời, còn định lên núi Đông Chu

lập căn cứ địa đến khi nào nhị vị phu nhân không chịu nổi lên vác về. Nhưng ta

thầm nghĩ, ngày xưa ta cũng thật chu đáo, đồ đạc mà bọn chúng bảo ta vận chuyện

lên đó để ngày rằm hàng tháng mấy vị phu quân khăn gói quả mướp lên hàn huyên

tâm sự toàn là đồ giả. Chúng ta biết chắc bọn hắn không thể ở lâu nên chỉ làm

hàng mã cho bọn hắn nhìn thấy mà thôi. Đến hai thanh kiếm trứ danh của hai họ

Dương- Hàn cũng bị ta vác về rèn thành phế phẩm. Mãi đến mấy năm sau, bọn hắn

mới phát hiện ra mà đến đòi nợ.

Hạnh

phúc phải trải quả một cuộc hành trình dài mới khiến người nắm giữ nó thấy có

giá trị. Ta đã đảo qua một vòng nhân gian sinh tử và tìm được cuộc sống phù hợp

với mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phi Thương Bất Phú
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...