Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHU QUÂN LẮM CHIÊU

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10

Bóng lưng Tần Thanh Nhiên rời đi đầy giận dữ, ta chợt nhận ra hành động vừa rồi có phần không phải với hắn.

Dù sao, ta là người đã cầu xin hắn đến, vậy mà lại khiến hắn tức giận bỏ đi.

Nghĩ đến đây, ta cất bước định đuổi theo xin lỗi.

Nhưng chưa kịp đi xa, phía sau đã vang lên một tiếng “bịch”, quay lại thì thấy Trần Xuân Trì đã ngất xỉu trên giường.

Ta quay đầu nhìn Tần Thanh Nhiên, rồi lại nhìn Trần Xuân Trì đang nằm bất tỉnh, cuối cùng đành bước chân trở lại.

Trời đất bao la, bệnh nhân là lớn nhất. Ta tin chắc với tấm lòng y đức của Tần Thanh Nhiên, hắn sẽ không trách ta đâu.

Vội vàng sắc t.h.u.ố.c lần nữa, ta từng thìa từng thìa đút cho Trần Xuân Trì uống, trong lòng lo lắng đến mức chẳng còn tâm trí chiếm tiện nghi gì nữa.

Đợi đến khi Trần Xuân Trì tỉnh lại, ta nhất định phải khuyên nhủ hắn, cứ kéo dài như vậy cũng không phải cách.

Không ngờ, lần này Trần Xuân Trì ngất đến tận lúc trăng treo lơ lửng trên cành cao.

Ta không biết mình đã gục trên bàn ngủ quên từ lúc nào, chỉ khi cảm thấy có thứ gì đó nặng trĩu trên lưng, ta mới nhận ra hắn đã đắp cho ta một chiếc áo choàng.

Thấy ta tỉnh, Trần Xuân Trì lộ vẻ áy náy, nhẹ giọng nói: “Phu nhân, ta khiến nàng lo lắng rồi.”

Ta lắc đầu, hỏi hắn: “Chàng cảm thấy thế nào rồi?”

Trần Xuân Trì mỉm cười, đôi môi khẽ nhếch mang theo ý cười dịu dàng: “Rất tốt, phu nhân đừng lo lắng.”

Nói xong, hắn lại nhẹ nhàng bảo: “Trời đã khuya, để ta bế nàng lên giường nghỉ ngơi.”

Chẳng chờ ta kịp đáp lời, hắn đã thành thạo bế ta lên, đặt xuống giường.

Những ngày tháng cùng giường chung gối khiến ta dần quen với điều này, thậm chí còn vô thức cuộn mình vào lòng Trần Xuân Trì.

Cơ thể hắn lúc nào cũng ấm áp như một chiếc lò sưởi di động, trong cái lạnh của mùa đông này, quả thực khiến người ta thấy vô cùng dễ chịu.

Được hơi ấm bao bọc, ta bắt đầu thấy buồn ngủ, nhưng giữa cơn mơ màng, hắn lại nhẹ nhàng xoay người ta lại, để mặt đối mặt với hắn.

“Sao vậy?”

Vì cơn buồn ngủ chưa tan, giọng ta mềm nhũn, mơ hồ.

Trần Xuân Trì nhìn ta, đôi mắt như phủ một tầng oán niệm: “Phu nhân còn nợ ta một nụ hôn đấy.”

Từ trong trí nhớ lờ mờ, ta lục lọi được ký ức về chuyện đó, mơ màng gật đầu: “Ừ, đúng rồi, hình như có việc này.”

Hắn tiến lại gần hơn, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng vang bên tai: “Vậy, ta có thể đòi lại không?”

Trong cơn mơ hồ giữa tỉnh và mộng, ta đáp một cách vô thức: “Được… được mà.”

Chỉ trong nháy mắt, phía sau đầu ta bị một bàn tay lớn áp c.h.ặ.t, và đôi môi nóng bỏng của hắn mạnh mẽ phủ xuống.

Ta bừng tỉnh, đôi mắt mở to.

Không… không đúng rồi!

Vừa định mở miệng nói, hắn lại thuận thế tiến vào sâu hơn, ánh mắt màu hổ phách tràn ngập chiếm hữu đến mức khiến ta hoảng loạn.

Chỉ một cái nhìn thôi, ta đã vội vã dời mắt đi, không dám nhìn hắn nữa. Nhưng Trần Xuân Trì lại nắm cằm ta, ép ta phải đối diện với hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-quan-lam-chieu/chuong-4.html.]

“Phu nhân, nhìn ta đi, nhìn xem ta đang hôn nàng thế nào.”

Lời này thật sự quá mức táo bạo!

Tất cả lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng, ta như trúng phải tà thuật, ngơ ngẩn nhìn Trần Xuân Trì.

Nhìn một người trước nay vẫn như pho tượng vô tình vô d.ụ.c, rốt cuộc đã sa vào hồng trần và nhuốm đầy sắc thái ái tình.

11

Khi cảm xúc lên đến cao trào, ta thậm chí còn nghĩ, hay là cứ thuận nước đẩy thuyền, giả làm thật luôn đi.

Khắp kinh thành, làm gì dễ tìm được một người phu quân như Trần Xuân Trì – tài hoa, tuấn tú, vừa cứng cỏi lại vừa dịu dàng. Nếu để hắn đi, chẳng phải ta sẽ nuối tiếc cả đời sao?

Nhưng đúng lúc quan trọng, lý trí trong ta bỗng bừng tỉnh.

“Xuân… Xuân Trì, không thể như vậy.”

Đôi mắt hắn đỏ rực, một giọt mồ hôi từ trán lăn xuống, rơi trên xương quai xanh của ta.

“Tại sao không thể?”

Ta cúi đầu, khẽ đáp: “Không thể là không thể.”

Hiện tại hắn chỉ là mất trí nhớ, nhưng đến một ngày nào đó, hắn sẽ nhớ lại mọi chuyện.

Mà khi hắn nhớ lại rồi, ta nên làm thế nào mới tốt đây?

Trần Xuân Trì im lặng hồi lâu, sau đó lật người nằm xuống, thở dốc từng hơi, n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Hàng lông mày của hắn nhíu c.h.ặ.t, trông đầy phiền muộn.

Ta nhìn hắn, hơi do dự, hỏi: “Xuân Trì, chàng… không khỏe sao?”

Hắn khẽ liếc ta, ánh mắt không nặng không nhẹ, nhưng giọng nói lại khàn khàn: “Tốt nhất nàng đừng hỏi.”

Cái giọng điệu chua ngoa, sắc bén ấy, thật sự giống hệt với trước kia.

Ta vui mừng hỏi: “Trần Xuân Trì, chàng… có phải chàng đã nhớ ra rồi không?”

Trần Xuân Trì sững người, hàng mày vốn vừa sắc lạnh lại bỗng chốc dịu dàng trở lại.

“Nhớ ra gì cơ? Phu nhân nói gì, ta nghe không hiểu.”

Ta thở dài, đôi vai buông thõng, có chút thất vọng: “Thôi được, vậy ta ngủ đây.”

Có lẽ vì vừa rồi cảm xúc hỗn loạn, ta lại ngủ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Dĩ nhiên, ta cũng không hề hay biết, có một người suốt cả nửa đêm chỉ lặng lẽ nghiến răng nghiến lợi nhìn ta chằm chằm.

12

Mấy ngày sau, sau khi ta liên tục dỗ dành, thậm chí phải viện đủ lý lẽ, cuối cùng cũng thuyết phục được

Trần Xuân Trì đồng ý để Tần Thanh Nhiên bắt mạch.

Đến giờ hẹn, ta không ngờ rằng Tần Thanh Nhiên lại đến cùng biểu muội Phương Vân Thư của Trần Xuân Trì .

Phương Vân Thư quả thực là một đóa hoa trắng yếu đuối, vừa thấy Trần Xuân Trì đã khóc như mưa, tay áo khẽ vung liền lao vào lòng hắn: “Biểu ca, huynh chịu khổ nhiều rồi!”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHU QUÂN LẮM CHIÊU
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...