Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHU QUÂN LẮM CHIÊU

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta bất đắc dĩ đón lấy Phương Vân Thư yếu ớt kia, sau đó lại nhìn Trần Xuân Trì nhanh như cắt nép mình sau lưng mình, không khỏi cảm thấy lúng túng.

“Phương… Phương biểu muội, đã lâu không gặp.”

Phương Vân Thư thoát khỏi vòng tay ta, khẽ chỉnh lại lọn tóc bên thái dương, miễn cưỡng nói: “Dương cô nương, lâu rồi không gặp.”

Chuyện Phương Vân Thư thầm mến Trần Xuân Trì vốn là điều ai cũng biết. Nếu không có ta chen ngang, có lẽ nàng đã toại nguyện thành đôi với hắn.

Khi nghe tin Trần Xuân Trì sẽ thành thân với ta, Phương Vân Thư buồn bã không thôi, lập tức thu dọn hành lý trở về Giang Nam.

Bởi vậy, thái độ lạnh nhạt của nàng đối với ta cũng chẳng khiến ta để tâm.

Không ngờ Trần Xuân Trì trốn sau lưng ta bỗng nhiên lên tiếng: “Ngươi phải gọi nàng là biểu tẩu.”

Đôi mắt đẹp của Phương Vân Thư khẽ mở to, giọng run rẩy: “Biểu ca!”

Trần Xuân Trì nghiêm nghị nói: “Người không lễ nghĩa thì không thể sống. Những gì ngươi học được đã đi nơi nào?”

Sắc mặt lạnh lùng của hắn quả thật khiến người khác không dám trái lời. Phương Vân Thư khẽ run, cả

người như cánh hoa bị gió lay, cuối cùng không cam lòng mà lên tiếng: “Biểu tẩu.”

Ta nghe xong cũng cảm thấy không được tự nhiên, gãi gãi mặt, đáp: “Ừ, được rồi.”

Tần Thanh Nhiên thì lại vỗ tay cười lớn: “Ôi chao, nghe Trần huynh nói kìa, xem ra trí nhớ đã dần hồi phục rồi!”

Ta lập tức ngẩng đầu nhìn Trần Xuân Trì. Hắn mỉm cười dịu dàng với ta: “Còn chưa kịp báo cho phu nhân biết. Gần đây ta quả thực lờ mờ nhớ lại một vài chuyện, nhưng đa phần đều là ký ức thời thơ ấu. Nếu muốn hoàn toàn nhớ lại, e là còn phải đợi thêm vài ngày nữa.”

Trong lòng ta dâng lên niềm vui khôn tả: “Thế thì tốt quá rồi!”

Trần Xuân Trì nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay: “Đã để phu nhân lo lắng, là lỗi của vi phu.”

Ta bị hắn làm cho mặt đỏ bừng, đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy Phương Vân Thư mặt mày tái nhợt như sắp ngã quỵ. Tần Thanh Nhiên thì lại có vẻ mặt như vừa nuốt phải thứ gì ghê tởm.

Ai, Ngự Sử đại nhân dính người như vậy, thật khiến người ta chê cười mà.

13

Phương Vân Thư lần này hồi kinh còn mang theo một bức thư của cha nàng gửi cho Trần Xuân Trì.

“Phụ thân dặn dò, chỉ có thể đưa cho biểu ca đọc.”

Phương Vân Thư nói, ánh mắt cảnh giác lướt qua ta và Tần Thanh Nhiên.

Ta hiểu ngay, hẳn là chuyện chốn quan trường, liền vui vẻ nói: “Vậy ta và Thanh Nhiên sẽ tránh mặt một lát.”

Tần Thanh Nhiên không phản đối, nhưng Trần Xuân Trì lại vội vàng giữ lấy cổ tay ta, nói gấp:

“Phu nhân, nàng ở lại, hắn đi là được.”

Ta cười nhẹ, vỗ vỗ tay hắn: “Yên tâm đi, ta tin chàng. Chuyện công quan trọng hơn.”

Không ngờ, Ngự Sử đại nhân vậy mà lại tuân thủ “nam đức” đến mức này, sợ ta hiểu lầm mà giữ ta lại.

“Ta đâu nhỏ nhen đến thế.”

Trần Xuân Trì có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Tần Thanh Nhiên thì vung tay kéo ta đi, miệng nói lớn:

“Đi thôi, đi thôi. Biết nhiều c.h.ế.t sớm đấy!”

Ta không nhịn được bật cười, bước theo sau hắn rời khỏi.

Dọc đường, ta có cảm giác ánh mắt của ai đó vẫn dõi theo mình mãi, cho đến khi ta cùng Tần Thanh Nhiên rẽ qua góc hành lang, ánh nhìn ấy mới biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/phu-quan-lam-chieu/chuong-5.html.]

“Dương Tuyết Tịch, rốt cuộc muội và hắn bây giờ là thế nào? Muội còn muốn hòa ly nữa không?”

Tần Thanh Nhiên tựa ở trên tường, hai tay ôm n.g.ự.c, vẻ mặt luôn cà lơ phất phơ nay lại có chút nghiêm túc.

Hắn và ta cùng nhau lớn lên, từ lâu đã như người thân trong nhà. Chuyện ta và Trần Xuân Trì chỉ là giả thành thân, ta cũng chẳng giấu diếm hắn.

Vậy mà người này lại thật không biết điều. Dù chỉ là giả thành thân, thế nhưng ngay ngày ta thành thân lại rời kinh đi ngao du khắp nơi.”

Ta nghịch ngợm đầu ngón tay, giọng cũng có chút thiếu tự tin: “… Có lẽ vậy.”

Tần Thanh Nhiên thở ra một hơi thật nặng nề, ánh mắt nghiêm nghị nhìn ta: “Dương Tuyết Tịch, muội động lòng rồi.”

Ta không thể phản bác, chỉ biết im lặng.

“Muội không phải từng nói, muội thích người dịu dàng, chu đáo hay sao? Người như Trần Xuân Trì, muội còn khẳng định dù có kiếp sau cũng không bao giờ thích hắn!”

Giọng Tần Thanh Nhiên đầy vẻ đau lòng.

Ta vô tội đáp: “Nhưng bây giờ hắn quả thực rất dịu dàng, lại quan tâm đến ta mà.”

Ngẫm nghĩ thêm chút, ta lại bổ sung: “Với cả… hắn còn đẹp nữa.”

Tần Thanh Nhiên giận đến mức gần như nhảy dựng lên: “Chẳng lẽ ta không đẹp sao?”

Ta gật gật đầu: “Đẹp chứ, nhưng huynh đẹp thì liên quan gì đến ta, ta cũng đâu thể ở bên huynh.”

Ta không có huynh đệ tỷ muội, trong lòng ta, Tần Thanh Nhiên sớm đã như huynh trưởng.

Tần Thanh Nhiên bất giác thốt lên: “Tại sao không thể?”

Ta sững sờ nhìn hắn.

Hắn nhận ra mình lỡ lời, vội quay mặt đi, gương mặt thoáng vẻ bối rối, không dám nhìn ta.

“Trần Xuân Trì là kẻ thâm sâu khó lường, nếu hắn muốn lừa muội, chỉ e muội sẽ bị hắn nắm gọn trong lòng bàn tay.

Hơn nữa, hắn ở trong triều không biết thu mình, kẻ thù đầy rẫy. Nếu hắn cứ thuận buồm xuôi gió thì không sao, nhưng nếu có một ngày hắn thất thế, chẳng phải muội sẽ bị liên lụy hay sao?A Tuyết, điều muội mong muốn chẳng phải là cuộc sống bình an vui vẻ thôi sao? Trần Xuân Trì liệu có thể mang lại cho muội không?”

Ta lùi lại một bước, ngẫm nghĩ một lát, rồi nhẹ giọng đáp: “Dù sao, chuyện giữa ta và hắn giờ chưa cần bàn đến. Nhưng, Thanh Nhiên, dù trong triều đình hắn có gây thù kết oán bao nhiêu, hắn cũng chưa từng làm sai điều gì. Thế gian này vốn đã đục ngầu, luôn cần có người cầm đèn mà bước lên phía trước.”

Ta đặt tay lên vai hắn, mỉm cười rạng rỡ:

“Ta đúng là muốn một cuộc sống bình yên vui vẻ, nhưng người ta kính trọng nhất lại chính là kẻ dám nói:

‘Dù có hàng vạn người cản đường, ta vẫn tiến lên’.”

Tần Thanh Nhiên sững người, đôi mắt hiện lên sự mệt mỏi và mất mát.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHU QUÂN LẮM CHIÊU
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...