Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phu Quân Nhu Nhược

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Trên đường về nhà, ta cẩn thận suy ngẫm về việc này.

Trước đây tuy cũng có người cố ý tiếp cận ta nhưng đây là lần đầu tiên có kẻ lộ ra tâm tư muốn liên hệ với người trong hoàng cung.

Hắn ta thậm chí còn trực tiếp nhắc đến hoàng huynh và hoàng hậu, nương ruột của ta.

Ta cảm thấy thân phận của mình rất có thể đã bị lộ nhưng hiện tại cha nương của ta vẫn đang bận rộn bảo tiêu ở bên ngoài, ta không thể trực tiếp nói cho bọn họ biết.

Cũng may, tiêu cục nhà ta không thiếu cao thủ, mà kẻ kia dường như chỉ mới thử dò xét ta, nên tạm thời ta không lo lắng nhiều về sự an nguy của bản thân.

Tuy nhiên, ta nhất định phải báo trước cho cha nương, để bọn họ cẩn thận hơn, tránh xảy ra bất kỳ chuyện gì. Vì thế, ta cử hai đội người đi truyền tin tức.

Cầm hộp đồ ăn, ta bước vào thư phòng của Đường Hạc Thanh.

Hắn đang cầm một cuốn sách, vùi đầu chăm chú đọc bên bàn.

Gió ngoài cửa sổ thổi qua, làm lay động những lọn tóc nhỏ bên tai hắn.

Tấm áo choàng trắng như ánh trăng rủ xuống một cách tự nhiên, trông hắn không giống người thường mà như một tiên nhân trong bức tranh thủy mặc.

“Hạc Thanh, ta mang cho ngươi mấy món ăn ngon đây.” Ta cười tiến lại gần, giật lấy cuốn sách trong tay hắn.

Hắn không tức giận, mặt đỏ lên, dịu giọng nói: “Mạnh cô nương không cần đối đãi tại hạ tốt như vậy.”

“Cô nương đã cho tại hạ ăn, cho nơi ở, còn…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-nhu-nhuoc/chuong-3.html.]

Nhưng chưa kịp nói hết câu, ta đã ngắt lời.

“Được rồi, ngươi đừng lúc nào cũng nói mấy lời đó với ta. Ta nghe nhiều đến mức lỗ tai muốn nổi kén rồi.” Ta nhăn mặt làm trò: “Ngươi là phu quân tương lai của ta, ta đối xử tốt với ngươi thì có gì sai?”

Hắn ấp úng, không nói nổi một câu hoàn chỉnh nhưng mặt thì càng lúc càng đỏ.

Ta thấy hắn đáng yêu vô cùng, liền nói: “Ngươi xem, ta đối xử tốt với ngươi như vậy, ngươi có phải cũng nên làm điều gì đó khiến ta vui không?”

Đường Hạc Thanh vội vàng gật đầu đồng ý.

Thấy hắn đã cắn câu, ta lập tức nói: “Vậy ngươi nói ngươi thích ta đi, ta sẽ rất vui.”

Lúc này, cả cổ và vành tai hắn đều đỏ ửng.

Nhưng ta không buông tha, bĩu môi giả vờ tủi thân: “Ngươi không chịu nói, chắc là ngươi không thích ta rồi.”

Nói xong, ta lấy tay áo che mặt, giả vờ khóc.

Hắn lập tức luống cuống, liên tục trấn an nhưng miệng lưỡi vụng về, lắp bắp mãi mới thốt ra được một câu: “Làm sao có thể?”

Ta liền ngừng khóc ngay, hạ tay xuống hỏi: “Vậy ngươi thích ta từ khi nào?”

Đường Hạc Thanh biết ta chỉ giả vờ khóc nhưng lại sợ nếu làm ta phật ý thì ta sẽ khóc thật, hắn ta không dám tức giận, chỉ thở dài nói: “Mạnh cô nương cứ hay trêu ghẹo người khác.”

Ta không truy vấn thêm, bởi vì dù nội tâm hắn có rối rắm thế nào, ta vẫn nghe được đáp án mà ta mong muốn.

Đường Hạc Thanh là người cương trực và thành thật nhưng khi đụng đến chuyện thừa nhận tình cảm với ta, dù là thích ta, hắn cũng không chịu dễ dàng nói ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phu Quân Nhu Nhược
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...