Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phu Quân Nhu Nhược

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Ta bất đã có chuyện lớn xảy ra nhưng năm lần bảy lượt vẫn phải tự nhắc mình bình tĩnh lại.

Cuối cùng, trong phòng nương ta, ta tìm thấy ngọc bội ban đầu được đặt trong tã lót, giao cho người trong tiêu cục mà ta tin tưởng, bảo hắn trực tiếp đến phủ Vệ Quốc công chúa.

Nương ta ở hậu cung, còn hoàng huynh cũng ở Đông Cung. Hai nơi này không phải dễ dàng truyền tin tức, nếu không cẩn thận sẽ bị người khác lợi dụng, đến lúc đó được không bằng mất.

Nhưng nữ chính thì khác, nàng ấy được sủng ái lại có quân công, lập ra phủ Vệ Quốc công chúa, thường xuyên ra ngoài, truyền tin tức cho nàng ấy không phải việc khó.

Huống chi, phẩm hạnh của nữ chính khiến ta không thể không tin tưởng, hơn nữa, ta không hề có ác ý, chỉ chúc phúc cho nàng ấy và hoàng huynh, cũng coi như nàng ấy là muội muội.

Giải quyết xong những chuyện này, ta nhớ đến Đường Hạc Thanh.

Về thân thế của ta, ta vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, chưa từng nói với Đường Hạc Thanh, chỉ nghĩ rằng khi ta phục hồi thân phận công chúa, sẽ trực tiếp tuyển hắn làm phò mã là được.

Nhưng hiện tại, rõ ràng không thuận lợi như ta nghĩ.

Tính cách của hắn rất phức tạp, nếu ta nói rõ với hắn, chắc chắn hắn sẽ không để ta một mình đối mặt với mọi chuyện. Đến lúc đó khuyên bảo thế nào cũng không kịp, ngược lại còn dễ xảy ra chuyện xấu.

Vì vậy, ta chỉ có thể nghĩ đến một giải pháp tạm thời.

Tối nay, ta mời hắn đến tiểu viện uống trà ngắm trăng.

“Hạc Thanh, ta muốn nói cho ngươi một chuyện.” Ta nói: “Ngươi đã vượt qua kỳ thi mùa xuân, còn giành được vị trí thứ nhất, ta rất vui mừng nhưng như vậy vẫn chưa đủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-nhu-nhuoc/chuong-7.html.]

“Ngươi có biết vì sao ta lại chọn ngươi không?”

Hắn tóc đen như mực, nghe ta nói xong thì cúi đầu trông có vẻ khó hiểu, lại không mở miệng trả lời.

“Bởi vì ta tin rằng ngươi có thể bảng vàng đề tên.” Ta tiếp tục nói, “Nhưng hiện tại, ta không muốn đợi thêm nữa.”

Đường Hạc Thanh ở gần ta, vì vậy ta cũng nghe rõ tiếng lòng hắn.

“Chẳng lẽ Mạnh cô nương thật sự coi trọng kẻ giả dối kia sao?”

“Ôi, Đường Hạc Thanh à, ngươi chưa từng hoàn toàn hiểu biết về vị công tử kia, sao lại có thể chửi mắng người khác trong lòng như vậy?”

“Nhưng rõ ràng hắn chỉ là một tiểu nhân, mơ ước vị hôn thê của ta, chẳng lẽ ta còn phải cho hắn sắc mặt tốt sao?”

Một lúc sau, hắn mới mở miệng, giọng nói trầm thấp: “Không muốn đợi có nghĩa là gì? Là không muốn thành thân với ta sao?”

Ta không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, sợ mình sẽ mềm lòng, chỉ cúi đầu nói: “Mạnh gia tuy giàu có nhưng chỉ là thương nhân, còn vị Ngụy gia công tử kia đối với ta cố tình…”

Hắn không chịu buông tha, bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vẻ mặt như đang dụ dỗ: “Nghiên Thư, nàng ngẩng đầu lên, nhìn ta nói.”

Đây là lần đầu tiên hắn thân mật gọi tên ta như vậy.

Ta chống tay lên bàn, chậm rãi ngẩng đầu, thấy đôi mắt Đường Hạc Thanh đỏ lên, không còn vẻ trầm tĩnh như trước.

Hắn thẳng lưng, giọng nói đã có chút khàn đi: “Nàng hãy nói với ta một lần nữa, được không?”

“Ta…” Nhìn hắn như vậy, ta không biết nói sao cho phải: “Không muốn nói.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phu Quân Nhu Nhược
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...