Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHU QUÂN NHƯ Ý

Chương 215

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng cảnh tượng này trong mắt người khác thật sự có chút đáng sợ.

Thậm chí có người bắt đầu nghi ngờ đây có phải là tiểu thư nhà Hạ Lan Ngự sử thật không? Hay là kẻ giả mạo nào khác? Nhưng nhìn khuôn mặt thì rõ ràng không thể giả được…

Sương Chi cũng gần như bị dọa đến ngây người, từ khi vào nghĩa trang, nàng ấy đã cảm thấy lo lắng không yên.

Hạ Lan Từ nói: “Đa tạ Lưu sư gia. Không biết những t.h.i t.h.ể này có danh sách không? Kho gỗ nơi xảy ra hỏa hoạn nằm ở đâu? Còn nữa…”

Nàng nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Không biết lúc phu quân ta ở Giang An thường hay lui tới những nơi nào, quen biết với những ai?”

Giọng nàng nhẹ nhàng, bình tĩnh đến kỳ lạ.

Lưu sư gia tỏ vẻ khó xử nói: “À… Lục huynh giao du rất rộng, từ quan lại quyền quý bên trên cho đến dân buôn bán nhỏ hắn đều từng giao tiếp, ta cũng không rõ lắm… Ta chỉ cùng ăn với hắn vài bữa cơm, hay là phu nhân thử đến Tế Vương phủ hỏi thăm xem sao? Lục huynh từng đến Tế Vương phủ để truyền chỉ, Tế Vương còn nhiệt tình mời hắn ở lại thêm vài ngày, nói muốn để tiểu Quận Vương và các mưu sĩ trong phủ học hỏi hắn nhiều hơn.”

Vậy nên, Hạ Lan Từ liền chuyển hướng đến Tế Vương phủ.

Tế Vương phi tiếp đãi nàng rất nồng hậu, vị Vương phi trang trọng và quý phái này còn lau nước mắt nói: “Thật là đáng tiếc, tiểu Lục đại nhân vừa tài hoa vừa tuấn tú như vậy, nếu không phải hắn đã thành thân, ta còn muốn gả con gái cho hắn…”

Hạ Lan Từ: “…”

Lời này hơi có vấn đề thì phải.

Tế Vương phi dường như cũng nhận ra, vội vàng sửa lời: “À, tiểu phu nhân đừng hiểu lầm, ta chỉ nói theo suy nghĩ đơn thuần của ta mà thôi. Nhưng ta rất hiểu cảm giác của phu nhân, nếu phu quân ta xuất sắc như vậy, rồi lại ra đi như thế… Nếu phu nhân muốn, cô có thể ở lại phủ chúng ta một thời gian, phòng chuẩn bị cho tiểu Lục đại nhân vẫn còn đó.”

Hạ Lan Từ lúng túng đáp lời: “Đa tạ ý tốt của Vương phi, ta thấy không cần đâu.”

Sau khi đi hết một vòng, trời cũng đã tối dần.

Hạ Lan Từ thầm nghĩ, nàng đã cố gắng rêu rao tạo sự chú ý như vậy, chỉ cần Lục Vô Ưu vẫn còn ở trong thành Giang An, dù là ngốc đến đâu cũng nên biết rằng nàng đã đến rồi chứ!

Nhưng nàng còn chưa kịp gặp Lục Vô Ưu, đã có người gửi cho nàng một bức mật thư đến trước.

Sương Chi ngơ ngác nói: “Có người đụng phải nô tỳ rồi ném lá thư xuống chân, sau đó hắn đã bỏ đi ngay.”

Hạ Lan Từ cầm lấy thư, sau khi kiểm tra cẩn thận mới mở ra.

Trong thư viết: “Cái c.h.ế.t của phu quân ngươi có ẩn tình, nếu muốn biết, hãy đến tiệm son phấn Thược Dược Hương ở phía Đông thành sau giờ Tý.”

Nếu chỉ có một mình, chắc chắn nàng sẽ không dám đi.

Nhưng sau khi suy nghĩ một lát, Hạ Lan Từ quyết định mạo hiểm. Nếu còn ở Kinh thành, nàng có thể sẽ e ngại sợ đắc tội với người khác, sợ lộ ra bản lĩnh mà Lục Vô Ưu dạy nàng sẽ dẫn tới nghi ngờ tạo ra rắc rối, nhưng khi đến Ích Châu, rõ ràng nàng đã mạnh dạn hơn nhiều.

Trước tiên, nàng để Tử Trúc đi dò la vị trí, sau giờ Tý, Hạ Lan Từ lén rời đi từ cửa sau của Sở phủ, trong tay còn cố ý cầm theo một xấp giấy vàng mã.

Người gác cổng ở Sở phủ vừa nhìn thấy vậy thì biết nàng định làm gì, lập tức hạ thấp giọng nói: “Phu nhân xin nén bi thương.”

Hạ Lan Từ mím môi, cố gắng làm cho mình trông có vẻ đau khổ hơn.

Ra khỏi cửa, nàng đội mũ che mặt, không lâu sau đã đến tiệm son phấn ở phía Đông thành.

Cửa tiệm chỉ khép hờ một nửa, bên trong chỉ có một ngọn đèn nhỏ le lói.

Nàng dẫn theo tổng cộng mười hộ vệ đi cùng, sáu người ẩn nấp xung quanh, bốn người theo phía sau nàng. Hạ Lan Từ còn giấu d.a.o găm và trâm sắt dưới tay áo, tay còn lại đeo vòng tay nhiều lớp dùng để thoát thân và một cây nỏ ngắn, trên người còn giấu thêm vài loại thuốc mà Lục Vô Ưu đã đưa cho nàng.

Khi bước vào tiệm, nàng thấy một người đàn ông chưởng quầy mặt trắng đang đứng sau quầy hàng, buổi tối thiếu ánh sáng làm cho khuôn mặt hắn càng thêm trắng bệch, hắn vừa bấm bàn tính vừa nói: “Phu nhân đến mua son phấn sao?

Vừa hay chỗ ta vừa có lô loại son mới đến, phu nhân có muốn vào bên trong xem không… Ừm nhưng bên trong hơi nhỏ, không thể chứa nhiều người như vậy đâu, phu nhân chỉ có thể mang theo một người hộ vệ, không biết có được hay không?”

Hạ Lan Từ suy nghĩ một lát, quyết định dẫn theo Tử Trúc vào trong. Không còn nghi ngờ gì nữa, võ nghệ của Tử Trúc là tốt nhất.

Đi qua hành lang dài phía sau quầy bước vào bên trong, bất ngờ không gian lại rộng rãi, trông như một gian phòng lớn.

Đối diện là một nam tử trẻ tuổi vô cùng xa lạ, nhìn cách ăn mặc thì có vẻ gia cảnh khá giả. Khi thấy Hạ Lan Từ, đôi mắt hắn lập tức sáng lên, lộ ra biểu cảm mà Hạ Lan Từ đã rất quen thuộc, sau đó hắn nói: “Hạ Lan phu nhân, thật sự là…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-quan-nhu-y/chuong-215.html.]

Hạ Lan Từ điềm nhiên nói: “Không biết các hạ đã biết được ẩn tình gì?”

Người kia bèn nói: “O, phu nhân đừng vội, hãy ngồi xuống uống một chén trà đã, chúng ta từ từ nói chuyện…”

Hạ Lan Từ đương nhiên không có ý định nán lại tán dóc: “Nếu ngươi không biết, ta sẽ đi ngay.”

Đối phương thấy nàng thực sự muốn rời đi, vội vàng nói: “Sao lại nóng tính như vậy? Tin tức nào có chuyện nói không công, nếu phu nhân muốn biết thì dĩ nhiên phải trả chút lợi ích chứ.”

Hạ Lan Từ im lặng một lúc mới nói: “Vậy thôi bỏ đi.”

“Chẳng phải phu nhân rất quan tâm đến phu quân của mình sao, vừa mới đến đã… Này này, nhanh lên! Mau chặn nàng lại! Đừng để nàng đi! Người đâu…”

Hắn còn chưa nói hết câu, đã thấy những hộ vệ mà mình gọi đến đã bị tên hộ vệ hắc y gương mặt không biểu cảm sau lưng Hạ Lan Từ đánh ngã gọn gàng, tất cả đều nằm ngất trên mặt đất.

Đối phương cuối cùng cũng hoảng hốt: “Sao các ngươi lại vô dụng như vậy! Ta phí tiền nuôi các ngươi để làm gì! Bao nhiêu người thế mà không đánh lại một người!”

Vừa nói hắn vừa lùi lại, như thể muốn chạy trốn. Ai ngờ tên hộ vệ hắc y kia đã nhẹ nhàng lướt tới, nắm lấy cổ áo hắn rồi đẩy xuống đất. Lưng hắn đau đớn hét lên một tiếng, sau đó bị người ta giẫm chân lên ngực, suýt nữa thì nôn ra máu.

Vừa gắng gượng ngẩng đầu lên, hắn chỉ thấy một đôi giày thêu trắng muốt như tuyết đứng ngay trước mặt mình.

Tà váy của thiếu nữ lướt qua mũi giày, nàng đứng đó với dáng vẻ thướt tha, vẻ đẹp của nàng khiến người ta kinh sợ.

Nàng nhẹ giọng nói: “Vậy rốt cuộc ngươi có biết gì không?” “Các người có biết ta là ai không mà dám…”

Hạ Lan Từ vừa định lên tiếng lần nữa thì đột nhiên cảm nhận được một bàn tay lướt qua eo mình. Nàng giật mình, lập tức trở tay rút d.a.o găm ra định đ.â.m đối phương, nhưng ngay lúc đó, nàng nghe thấy một giọng nói cực kỳ quen thuộc vang lên bên tai.

Giọng nói dịu dàng, mang theo một chút ý cười, khẽ khàng nhưng rất rõ ràng.

“… Hạ Lan tiểu thư.” Hắn mỉm cười lên tiếng, sau đó ôm lấy eo nàng: “Ta đã ba tháng không gặp nàng rồi, nàng lại lấy d.a.o chỉ vào ta, thế có hợp lý không đây?”

Hạ Lan Từ run rẩy, vành tai bắt đầu nóng lên, nàng nhanh chóng rút d.a.o găm trở về.

“Làm sao ta biết là…”

Chưa kịp đút d.a.o vào tay áo, hắn đã ôm chặt eo đè nàng lên bàn, đồng thời tay kia men theo ống tay áo, nhẹ nhàng ôm lấy bàn tay hòng đẩy con d.a.o găm sắp rơi ra khỏi lòng bàn tay nàng, tay hắn giữ chặt cổ tay nàng.

Hạ Lan Từ còn chưa kịp ngồi vững thì nụ hôn nóng bỏng đã phủ lên môi nàng. Nụ hôn mãnh liệt hơn bất cứ lần nào trước đây.

Hạ Lan Từ chống tay lên bàn, phần lưng trượt nhẹ xuống, nhưng lại bị hắn kéo lên ôm chặt. Đúng là đã gần ba tháng không chạm vào nhau, vào khoảnh khắc khi hắn đưa lưỡi vào, nàng liền cảm thấy đầu óc trở nên hỗn loạn.

Cảm giác kích thích mãnh liệt dâng lên trong đầu nàng.

Hạ Lan Từ không kìm chế được phát ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng, cơ thể nóng lên, vùng eo bị hắn chạm vào cũng mềm nhũn ra.

Trên bàn vốn dĩ còn vài hộp son phấn được bày ra cho có lệ, nhưng chỉ trong giây lát, tất cả đều bị quét rơi xuống đất. Chân hắn chen vào giữa đầu gối nàng, cơ thể đè lên nhau, hắn ôm lấy eo nàng kéo sát vào mình.

Lưỡi của Hạ Lan Từ bị hắn quấn lấy, mút đến mức tê dại đi. Da đầu nàng như muốn nổ tung.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, đôi mắt ngấn nước khẽ cụp xuống, Hạ Lan Từ vừa định giơ tay choàng qua cổ Lục Vô Ưu thì đột nhiên nhận ra phía đối diện có người đang trợn mắt há hốc kinh ngạc nhìn hai người họ.

Nàng lập tức tỉnh táo lại, cảm thấy vô cùng xấu hổ, không kìm được muốn nhắc hắn.

Ai ngờ Lục Vô Ưu không hề biết tiết chế, vẫn cứ đè nàng hôn mãnh liệt. Nàng rên rỉ hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể nâng đầu gối đẩy vào eo hắn mới khiến hắn chịu buông tha.

“… Chàng tỉnh táo lại đi! Có người đang nhìn đấy!”

Lục Vô Ưu ra hiệu cho Tử Trúc không hiểu chuyện mau chóng đưa người ra ngoài, sau đó tóm lấy đầu gối đang nghịch ngợm của nàng, kéo nhẹ về phía eo mình.

Hạ Lan Từ trừng mắt nhìn hắn.

Lồng n.g.ự.c Lục Vô Ưu phập phồng một hồi, sau đó mới buông tay ra. Một lúc sau, Hạ Lan Từ mới nghe thấy giọng nói ngọt ngào trầm thấp của hắn vang lên bên tai nàng, kèm theo tiếng thở dài bất lực: “Sao nàng lại đến đây rồi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHU QUÂN NHƯ Ý
Chương 215

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 215
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...