Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHU QUÂN NHƯ Ý

Chương 267

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Vô Ưu cong mắt nhìn nàng, đôi mắt hoa đào dịu dàng như đã được ngâm trong làn nước mát, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vực sâu lạnh lẽo. Hắn nhẹ nhàng cắn môi nàng: “Ta cũng muốn đợi, nhưng nàng xem cả ngày nay nàng đã làm gì?”

Người này thật không nói lý lẽ gì cả.

Hạ Lan Từ dỗi hờn: “Ta chỉ tặng một chiếc trâm cài tóc mà thôi! Chẳng làm gì cả! Hơn nữa…”

Nàng ấp úng, không dám nhắc đến chuyện quỳ trước cổng Đại Ung khi trước.

“Lúc đó ta cũng chỉ là… nhất thời nóng đầu không giữ được bình tĩnh… không như chàng nghĩ đâu, chàng không cần quá bận tâm…”

Lục Vô Ưu nắm lấy hai cổ tay không điểm tựa đặt qua đầu nàng, cười với vẻ tà mị: “Đừng nghĩ nhiều nữa, tốt hơn hết nàng nên cầu nguyện cho cái giường này chịu nổi đi.”

Không ai ngờ được, cuối cùng chiếc giường đã sập thật.

Chuyện này nói ra quá xấu hổ, Hạ Lan Từ vốn dĩ không muốn làm chuyện đó vào ban ngày. Không chỉ vì dễ bị người khác nghe thấy tiếng động, mà dù đã buông rèm, ánh sáng mờ mờ vẫn khiến mọi thứ không thể giấu giếm. Nàng đưa tay định kéo chăn phủ lên người, nhưng lại bị Lục Vô Ưu giành lấy, tách từng ngón tay nàng ra khỏi tấm chăn.

Giữa những ngón tay đẫm mồ hôi bị tay hắn siết chặt, đến khớp xương cũng căng lên.

Chiếc giường cũ kỹ cứ chao đảo như cành liễu trong gió lốc, âm thanh phát ra càng lúc càng khó nghe, khiến người ta chỉ muốn thẳng tay đập bỏ nó đi để cả hai đỡ phải chịu tội.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng gió vù vù thổi qua.

May mà trong phòng không quá lạnh, hoặc có lẽ Hạ Lan Từ không thấy lạnh, không chỉ vì hơi ấm từ Lục Vô Ưu mang đến, mà toàn thân hắn đều tỏa ra hơi ấm. Lòng bàn tay ấm áp, nụ hôn ấm áp, cơ thể ấm áp, thậm chí ánh mắt của hắn cũng nóng bỏng như đang bốc lửa.

Hạ Lan Từ nhắm mắt lại, cố huyễn hoặc mình bây giờ là ban đêm, nhưng cảm giác xấu hổ như bị thiêu đốt, cuối cùng nàng vùng vẫy khẽ cất lên những âm thanh đứt quãng: “Hay là… đừng nữa.”

“Hửm? Đừng gì?”

Lục Vô Ưu không hề dừng lại, giọng hắn mang theo ý cười, thậm chí còn dùng ngón tay dài vuốt ve những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi của nàng, hắn vén lọn tóc để lộ ra vầng trán nhẵn bóng rồi cúi xuống hôn nhẹ lên đó, sau đó trượt dần xuống sống mũi và đầu mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-quan-nhu-y/chuong-267.html.]

Những cái chạm khẽ khàng này hoàn toàn trái ngược với động tác có hơi thô bạo của hắn.

“Đừng tiếp tục…”

Ánh nước dâng lên trong mắt nàng, môi dưới đã bị cắn chặt. Nàng không chịu nổi nữa mở mắt ra, đập vào mắt nàng là gương mặt tươi cười của Lục Vô Ưu. Hàng mi dài đọng nước rủ xuống, có lẽ là mồ hôi do hơi nóng gây ra, khóe mắt hắn nhẹ nhàng nhướng lên như khiêu khích, nàng còn nhìn thấy đôi bờ vai rộng và cơ thể đầy đường nét phủ đầy mồ hôi lúc này cũng đã ửng đỏ, loại cảm giác yêu mị bất thường thế này khiến người ta chỉ nhìn một cái đã tim đập chân run.

Ánh mắt Hạ Lan Từ dần hạ xuống, lại vô ý phát hiện ra một điều.

Đã bao nhiêu ngày trôi qua, dường như Lục Vô Ưu cũng quên mất việc che giấu thương thế, nàng đã nhìn thấy những vết sẹo loang lổ mờ dần trên người hắn kéo dài từ vai xuống bụng. Ngày trước nàng chỉ thoáng nhìn qua chưa từng thấy rõ, bây giờ nhìn kỹ lại mới thấy từng vết sẹo đều vô cùng rõ ràng, thậm chí có vẻ còn nhiều hơn trước kia.

Làm gì có ai ra khỏi lao ngục mà không bị tổn hại gì?

Lòng nàng nhói lên từng cơn, như thể lý trí đã thoát khỏi cơn mê loạn.

Tay chân Hạ Lan Từ mềm nhũn, cũng không biết nàng lấy sức lực từ đâu đột ngột lật người trở mình lên trên đẩy Lục Vô Ưu đang không phòng bị xuống dưới. Cả hai cùng thốt lên một tiếng rên khẽ.

Lục Vô Ưu đau đớn nhăn mặt: “Nếu nàng muốn đổi chỗ thì cũng nên nói trước…”

Hắn còn chưa nói hết câu chợt nhận ra Hạ Lan Từ đang nằm mềm mại trên người hắn, ánh mắt và ngón tay nàng đều tập trung vào những vết sẹo trên bụng và n.g.ự.c hắn.

Lục Vô Ưu nhất thời câm nín, có một khoảnh khắc hắn cảm thấy phiền muộn, quả nhiên ham mê sắc dục làm người ta ngu muội. Hắn nâng đầu nàng lên, dịu dàng nói: “Không sao, không đau, đừng nhìn nữa. Vì không đau nên ta quên mất thôi, có khi…” ngón tay hắn trượt xuống đầu gối nàng: “còn chẳng nghiêm trọng bằng vết thương trên đầu gối nàng.”

Hạ Lan Từ từng quỳ suốt một đêm ngoài cửa cổng Đại Ung, không chỉ bị lạnh đến mức phát bệnh, trên đầu gối của nàng còn đầy những vết bầm tím. Da nàng trắng vốn không chịu được vết thương nên giờ vẫn còn những vết bầm mờ nhạt.

Vừa nãy Lục Vô Ưu còn muốn nhìn nhưng Hạ Lan Từ đã ngăn lại, bởi vì ở tư thế đó, đừng nói là đầu gối mà cả cơ thể nàng sẽ bị nhìn trần trụi. Nàng thật sự không chịu nổi cảnh bị nhìn chằm chằm trong lúc không mảnh vải che thân, lại còn để hắn cầm chân lên ngắm nghía, thực sự quá xấu hổ.

Nương theo tiếng kẽo kẹt chậm rãi của ván giường, Hạ Lan Từ trong lúc thở hổn hển, nhẹ nhàng buông một hơi dài.

Nàng nhận ra rằng, ở nơi nghèo khó hẻo lánh này, cả hai người đều mang theo thương tích. Trong căn nhà quan cũ kỹ, dường như lại có cảm giác sẽ sống nương tựa lẫn nhau cả đời.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHU QUÂN NHƯ Ý
Chương 267

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 267
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...