Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rơi xuống vực sâu

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Về bức thư độc địa đó, ta không biết hắn đã viết trong tâm trạng như thế nào.

Ta vốn tưởng đó là một lời đáp trả dứt khoát nhưng hóa ra vẫn là tấm chân tình của hắn.

Ta lại đi tìm gã sai vặt bên người Thôi Đàn để hỏi.

Lúc này ta mới biết, suốt năm năm nay, hắn luôn ở những nơi hẻo lánh, chưa từng vắng mặt lặng lẽ chú ý ta.

Tạ Lê nói Thôi Đàn vẫn thường về kinh thăm ta, đó là sự thật.

Ngày ta thành hôn, hắn đã trà trộn vào đám đông.

Cây trâm cầm trên tay cuối cùng cũng không đưa được, đ.â.m vào tay hắn đầy máu.

Trong hậu trạch, có vô số đêm ta không nhìn thấy trăng.

Hắn chỉ lặng lẽ ngồi trên mái nhà.

Cách một khoảng cách xa xôi, lặng yên sờ lên cái bóng của ta.

Ngày ta sinh nở, đau đớn muốn chết.

Người xuất hiện lúc ta hấp hối, không phải ảo giác.

Gã sai vặt khóc đỏ cả mắt:

"Hôm đó công tử cầm kiếm định g.i.ế.c sạch cả Tạ gia, thuộc hạ liều c.h.ế.t đánh ngất công tử mới đưa về được."

Mạc Bắc có những dãy núi tuyết trùng điệp.

Trăng nơi đây lạnh lẽo và cô quạnh hơn ở Trung Nguyên.

Nhưng dường như mặt trăng của ta chưa từng rời xa, rõ ràng treo cao trên bầu trời xa xôi nhưng vẫn chiếu sáng ta.

Ta mở lòng bàn tay ra.

Trong tay là cây trâm ngọc hắn tặng ta đêm Thất Tịch.

Thôi Đàn đạp tuyết mà đến, tiếng kiếm đeo leng keng, như gõ vào tim ta.

Tuyết vụn rơi trên cái trán mượt mà của hắn.

Ta giơ tay nhẹ nhàng phủi đi cho hắn.

Hắn cởi áo choàng khoác lên vai ta.

Lúc này, ta nói rõ từng chữ từng chữ:

"Thôi Đàn, chúng ta thành thân đi."

18

Năm thứ ba ta và Thôi Đàn thành hôn.

Cha ta từ quan đưa mẹ ta đến Mạc Bắc.

Cùng năm đó, ta với Thôi Đàn sinh được một nữ nhi.

Thôi Đàn không muốn ta phải trải qua cửa tử như trước nữa nên đã lén uống thuốc tránh thai cho nam nhân.

Nhưng hắn không chịu nổi lời ta khuyên can.

Ta thương Thôi Đàn đau khổ, trên đời này hắn không còn người thân nào.

Vì vậy, ta có một chút ích kỷ, muốn sinh cho hắn một đứa con nối dõi.

Những ngày ở Mạc Bắc, cũng giống như trước kia ở kinh thành.

Ta vẫn thí cháo, chăm sóc những đứa trẻ không nơi nương tựa.

Thậm chí còn thay các tướng sĩ trong quân viết thư về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-xuong-vuc-sau/chuong-15.html.]

Ta sống rất tốt, rất tốt.

Mọi người ở đây đều rất tốt, rất tốt.

Những chuyện cũ ở kinh thành, ta đã sớm quên hết.

Bởi vì đối với ta, chúng không còn quan trọng nữa.

Tạ Tụng đã viết thư cho ta, trong thư dài dòng kể lể nỗi nhớ nhung.

Thằng bé nói Bùi Chỉ hạ độc Tạ Tụng An, ép Tạ Lăng cưới nàng ta.

Bệnh cũ của Tạ Tụng An lại nặng hơn, cầu xin ta về thăm thằng bé.

Ta trực tiếp châm lửa đốt lá thư.

Bình tĩnh ra lệnh:

"Sau này có thư, các ngươi không cần lại đưa tới."

Năm năm ta sống cùng Tạ Lăng, vì ta vốn không nhớ nên càng trở nên mơ hồ không rõ.

Thậm chí cả dung mạo của hắn và Tạ Tụng An cũng dần phai nhạt trong ký ức của ta.

Trở thành một khoảng trống.

Năm thứ năm đến Mạc Bắc.

Thôi Đàn nghỉ phép nửa tháng, đưa ta đến một tòa thành nhỏ ở biên cương du ngoạn.

Hắn bế nữ nhi trong lòng, nắm tay ta đi mua bánh phụ.

Đi ngang qua phố, hắn cài mẫu đơn lên tóc ta, không nhịn được mà khen ngợi:

"Khấu Khấu chính là tiểu nương tử đẹp nhất thiên hạ."

Hắn không bao giờ tiếc lời khen ngợi ta.

Chỉ là khen trước mặt mọi người khiến ta cũng có chút đỏ mặt. Ta đưa tay véo cánh tay hắn.

Nhưng lại thấy một đôi cha con ở đằng xa đỏ hoe mắt nhìn ta.

Ngẹn ngào gọi tên ta.

Ta cau mày nhìn lại, hai người đó ăn mặc xộc xệch như ăn mày.

Tiều tụy gầy yếu, như thể đã chịu rất nhiều khổ sở.

Ta khó hiểu cau mày:

"Người này thật kỳ lạ, sao lại nhìn ta khóc cái gì không biết?"

Thôi Đàn dịu dàng hôn lên vết sẹo trên trán ta:

"Chắc là não có vấn đề, phu nhân đừng để ý."

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nữ nhi trong lòng chạy đến hôn lên má ta một cái.

Lắp bắp lên tiếng, ngọt ngào gọi một tiếng.

"Mẹ!"

Giật mình như cành đào gặp mùa xuân.

Ta và Thôi Đàn sánh bước bên nhau trong ánh xuân.

Dường như gió thổi tan một câu thì thầm.

"Không quen biết họ, cũng tốt, như vậy cũng tốt."

Hết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rơi xuống vực sâu
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...