3
Mùa xuân năm 2011, em gái tôi nhập viện Bệnh viện số Một thành phố.
Chuyên gia đã kiểm tra kỹ lưỡng cho con bé và lên kế hoạch phẫu thuật.
Bố mẹ đã dốc hết tiền tiết kiệm cả đời, dùng thuốc tốt nhất, thiết bị cũng tốt nhất.
Ngày phẫu thuật, tôi xin phép nghỉ học, một mình đi xe buýt đến thành phố, dùng số tiền tiết kiệm được mua một chiếc mũ.
Em gái tôi phải phẫu thuật mở hộp sọ, mái tóc dài xinh đẹp của con bé đều bị cạo trọc. Con bé là người yêu cái đẹp, nhất định sẽ cần món quà này.
Đợi khi tóc con bé mọc lại, tôi sẽ như trước đây, tết cho con bé những b.í.m tóc nhỏ, rồi cài hoa, nắm tay con bé đi khắp phố phường, nghe người ta khen ngợi một câu.
Nghĩ vậy, tâm trạng tôi như những bong bóng xà phòng đủ màu bay trong không trung, căng phồng và lấp lánh dưới ánh nắng.
Khi tôi đến bệnh viện, bố mẹ đang lo lắng đứng bên ngoài phòng mổ, thậm chí không nhận ra tôi đã đến.
Tôi hơi giận nên không gọi họ, chỉ ôm chặt món quà trong lòng, lặng lẽ ngồi xổm trong góc chờ đợi.
Khi em gái tôi được đẩy ra khỏi phòng mổ, khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé trắng bệch, thật khiến người ta đau lòng.
Mắt bố mẹ tôi như dán chặt vào con bé, bước chân cũng theo chiếc giường bệnh đi xa dần.
Tôi đứng dậy định đi theo, nhưng lại bị một nhóm người khác đang đẩy giường cấp cứu đi ngang qua vô tình va vào, ngã xuống đất.
Lòng bàn tay tôi bị trầy xước, chảy máu. Một y tá tốt bụng đi ngang qua đã bôi thuốc cho tôi.
Sau khi cảm ơn, tôi một mình đi về phía phòng bệnh của em gái.
Bố tôi ngồi ở cửa ICU, cúi đầu, vẻ mặt mệt mỏi.
Cuối cùng mẹ tôi cũng nhìn thấy tôi, bà ấy đi đến ôm tôi một cái, nhẹ nhàng hỏi: "Con đến khi nào?"
Tôi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của bà, vội vàng giấu bàn tay đang băng bó vào ống tay áo, cười nói: "Mới vừa thôi."
Bác sĩ nói ca phẫu thuật của em gái tôi rất thành công, tôi rất vui, mọi tủi thân đều tan biến.
Thật lòng mà nói, ba năm qua, bệnh của Bạch Tuyết như một sợi dây thòng lọng siết chặt cổ họng cả gia đình chúng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sac-tuyet-tinh-khoi/chuong-2.html.]
Giờ đây, chúng tôi cũng có thể thở một hơi rồi.
Nhưng không ngờ, sợi dây này đột nhiên siết chặt hơn, tước đi từng chút sinh lực khỏi cơ thể con người.
Tỉnh lại là một Bạch Tuyết ngày càng khó kiểm soát, kèm theo xu hướng bạo lực nghiêm trọng hơn.
Bố tôi bị đập vỡ đầu, mẹ tôi đứng bên cạnh khóc.
Mấy bác sĩ phải cùng nhau khống chế con bé.
Tôi nhìn thấy chiếc mũ tôi tặng bị con bé xé nát, vứt trên sàn. Không hiểu sao, bên tai tôi toàn là tiếng bong bóng xà phòng vỡ bốp bốp.
Chuyên gia nói tình trạng của em gái tôi phức tạp hơn ông ấy tưởng, cần phải tiến hành phẫu thuật lần thứ hai.
Anan
Thực ra gia đình tôi đã hết tiền rồi, không thể chi trả nổi chi phí y tế đắt đỏ.
Nhưng nếu cứ từ bỏ như vậy, thì những nỗ lực trước đây đều trở thành công cốc.
Bố mẹ tôi bàn bạc bán nhà, rồi vay thêm tiền, cuối cùng cũng gom đủ chi phí phẫu thuật.
Tiền bạc có thể kiếm lại được, chỉ cần có thể cứu em gái, mọi thứ đều đáng giá.
Tôi không hề phản đối, thậm chí còn thông cảm cho bố mẹ hơn trước. Tôi cố gắng học hành, không để mình mắc bất kỳ sai sót nào, tránh làm họ lo lắng.
Năm đó tôi học lớp 9, thi đậu vào trường trung học tư thục tốt nhất trong huyện.
Nhưng học phí và chi phí nội trú cao ngất ngưởng, gia đình tôi đã không thể gánh vác nổi nữa.
Tôi tự nguyện từ bỏ ngôi trường mình yêu thích, chọn một trường trung học công lập bình thường gần nhà nhất.
Bố mẹ tôi vui mừng khen tôi hiểu chuyện, tôi nghĩ trong lòng họ chắc hẳn cũng áy náy, nhưng thực sự không còn thời gian để quan tâm đến tôi nữa.
Tôi luôn giữ thái độ lạc quan, tin rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp dần lên.
Sau này tôi mới hiểu, thứ dễ dàng phản bội chúng ta nhất trên đời này là gì?
Là hy vọng đó.