6
Hôm đó Bạch Tuyết cứ phát điên, lần đầu tiên bố mẹ tôi không kịp thời vào an ủi, ngược lại cứ nhìn chằm chằm cánh cửa phòng, ngẩn ngơ.
Tôi lo em gái tự làm mình bị thương, một mình vào nhà kiểm tra.
Con bé không nhận ra tôi, giơ nanh múa vuốt lao vào tôi, nhưng xích sắt đã kéo c.h.ặ.t t.a.y chân con bé.
Tôi như bị mê hoặc, chủ động lao tới, ôm chặt lấy em gái.
Con bé điên cuồng đánh tôi, còn cắn mạnh vào vai tôi một cái, nhưng tôi không cảm thấy đau.
"Tiểu Tuyết, rốt cuộc chúng ta phải làm sao với em đây?" Tôi lẩm bẩm.
Con đường phía trước, tối tăm đến mức không thấy một tia sáng nào.
Mấy ngày sau đó, không khí trong nhà rất nặng nề, cứ ra ngoài là lại có người chỉ trỏ sau lưng.
Bố tôi liên hệ với mấy nhà bán buôn, nhưng không vụ làm ăn nào thành công.
Hoa quả dễ hỏng, không bán được là mất trắng vốn, gia đình chúng tôi không chịu nổi.
Tôi nói với bố mẹ: "Con không học đại học nữa, con sẽ đi làm kiếm tiền."
Bố tôi cúi đầu không nói gì, mẹ tôi lau nước mắt rồi về phòng.
Trong lòng chúng tôi đều rõ, nếu không còn thu nhập, dù muốn đi học cũng không thể đóng nổi học phí.
Tôi chỉ chủ động đề xuất chuyện này, để giảm bớt cảm giác tội lỗi của họ mà thôi.
Tôi tìm được một công việc phục vụ ở thị trấn huyện, vì còn nhỏ nên hay bị bắt nạt, nhưng về nhà vẫn cố gắng gượng dậy, cười tươi nói: "Lớn rồi có thể tự kiếm tiền thật tốt."
Bố mẹ tôi nhận ra tôi đang cố tỏ ra mạnh mẽ, họ trở nên trầm lặng hơn trước.
Bố tôi thường xuyên lấy cớ đi dạo một mình, tôi biết, ông lại đi cầu xin người khác rồi.
Cuối cùng, một ngày về nhà, ông phấn khích nói với chúng tôi: "Có cách rồi."
Thì ra là thôn trưởng đã cho bố tôi mượn một chiếc xe ba gác, ông định chất những quả táo đã hái lên xe, chở ra thành phố bán.
Tôi vừa hay đang nghỉ ở nhà, lập tức tự nguyện đi theo.
Trời tờ mờ sáng chúng tôi đã lên đường, đến nơi thì mặt trời vừa mọc.
Tôi cất giọng rao hàng, rất nhanh đã thu hút được khách hàng.
Bố tôi là người trầm tính, nhưng lúc này cũng học tôi lớn tiếng rao hàng, mỗi khi bán được một đơn, giọng ông lại càng vang hơn.
Ngày đầu tiên buôn bán rất tốt, khi dọn hàng tôi thấy nụ cười trên gương mặt bố tôi sau bao lâu vắng bóng.
Giá như khoảnh khắc này có thể kéo dài hơn một chút thì tốt biết mấy.
Khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, có mấy đứa trẻ đi ngang qua, nhao nhao đòi ăn táo.
Cha mẹ chúng kéo chúng lại, không biết thì thầm gì đó, mấy đứa trẻ lập tức chạy đến, chửi chúng tôi: "Táo độc! Táo độc!"
Vẻ mặt mấy phụ huynh đó có chút ngượng ngùng, nhưng không cách nào ngăn được bọn trẻ la lối.
Đột nhiên có người hô "Thanh tra đô thị đến rồi", xung quanh các gánh hàng rong nhanh chân lên xe bỏ chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sac-tuyet-tinh-khoi/chuong-5.html.]
Chúng tôi cũng muốn trốn, nhưng mấy đứa trẻ vây quanh, sợ làm chúng bị thương nên bố tôi không dám lái xe.
Thế là chúng tôi bị bắt.
Thanh tra đô thị nói sẽ tịch thu xe, còn phạt tiền.
Khoảnh khắc chiếc xe ba gác bị kéo đi, bố tôi ngồi xổm dưới đất khóc nức nở.
Đây là lần đầu tiên và duy nhất tôi thấy ông ấy suy sụp đến vậy.
Về nhà, bố tôi liền tự nhốt mình vào phòng.
Mẹ tôi biết rõ sự tình thì cứ im lặng.
Tôi nghĩ gia đình này sẽ không còn tiếng cười nói vui vẻ nữa, không ngờ hôm sau, bố mẹ tôi như đột nhiên nghĩ thông suốt, nói muốn đưa chúng tôi đi giải khuây.
Dường như em gái tôi ảm nhận được điều gì đó, cả ngày đều đặc biệt phối hợp.
Chúng tôi đến thành phố mua quần áo mới, đi công viên giải trí, còn cùng nhau chụp rất nhiều ảnh.
Buổi tối, mẹ tôi làm một bàn đầy món ngon, cứ như là ngày lễ vậy.
Đã rất lâu rất lâu rồi tôi không được tận hưởng những ngày như vậy, thật tốt quá.
Mẹ tôi cứ gắp thức ăn cho em gái, đồng thời không quên dặn dò tôi: "Ăn nhiều vào con."
Bố tôi hiếm hoi uống rượu, hò hai tiếng: "Thật sảng khoái!"
Uống vài chén xong chắc say rồi, ông đỏ mắt xin lỗi chúng tôi: "Bố xin lỗi các con…"
Anan
Tôi vừa định nói không sao, con sẽ cố gắng kiếm tiền, để mọi người đều có cuộc sống tốt hơn. Lời còn chưa kịp dứt, ông đã ngã xuống, toàn thân co giật, nôn ra một ngụm m.á.u lớn.
Tôi sợ hãi tột độ.
Mẹ tôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào nói với tôi: "Tiểu Khiết, mẹ không yên tâm để con một mình, chúng ta đi cùng nhau đi."
Bụng tôi bắt đầu quặn đau, tôi nhận ra mình đã trúng độc.
Tôi sắp c.h.ế.t sao?
Người c.h.ế.t rồi sẽ đi đâu?
Nếu thực sự có Diêm Vương, tôi có thể hỏi ông ấy, tại sao kiếp này tôi lại khổ sở đến vậy không?
Cuộc đời tôi vừa mới bắt đầu, đã sắp kết thúc rồi sao. Tôi còn chưa kịp nhìn ngắm thế giới bên ngoài, thật không cam lòng chút nào…
Thực ra tôi không muốn c.h.ế.t chút nào…
Ai có thể đến cứu tôi không?
À, không có ai cả, chỉ có bản thân tôi.
"Cứu mạng! Cứu mạng!" Tôi vừa móc họng vừa chạy ra ngoài cầu cứu.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cánh cửa lớn, tầm nhìn bắt đầu mờ đi, toàn thân tôi mất hết sức lực.
Tôi ngã xuống đất, trước khi thế giới trước mắt hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi đã nhìn thấy một người.
Tất cả những thay đổi, đều bắt đầu từ đây.