Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân

Chương 249

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bọn họ trong lúc đó thoạt nhìn đã đạt thành chung nhận thức, Kiều Lân Phong hưng phấn hỏi: “Ngươi hiện tại có thể nói hải tặc ở đâu đi?” Hôm nay đã tiêu diệt năm chiến thuyền hải tặc. Nếu là có thể tìm được ổ của bọn họ thì rất nhanh có thể hoàn toàn diệt trừ hải tặc!

“Hôm nay quá muộn, buổi trưa ngày mai ta sẽ tới tìm ngươi.” Bỏ qua ánh mắt chờ mong của mọi người, Mục Thương xoay người bước đi.

“Này!” Kiều Lân Phong trừng bóng dáng nói đi là đi, cả giận nói: “Ngươi có ý tứ gì! Đùa giỡn chúng ta a!”

Tiếng rống giận quả thật làm cho Mục Thương dừng lại bất quá nàng cũng không có quay đâu lại, “Túc Vũ ở trên thuyền ta, các ngươi tốt nhất tìm người mang hắn đi.” Bỏ lại một câu, Mục Thương cũng không quay đầu lại đi.

Vũ ở chỗ bọn họ? Túc Lăng nhìn Mộ Dịch, vội la lên: “Vũ làm sao vậy?”

Mộ Dịch khoát lên trên vai Túc Lăng trả lời: “Yên tâm, chính là hôn mê bất tỉnh mà thôi.” Mạng của tiểu tử Túc Vũ kia thật đúng là cứng rắn, dựa vào một khối gỗ cũng có thể ở trên biển phiêu lâu như vậy, vốn y nghĩ Mục Thương sẽ không cứu hắn, không thể tưởng được nàng cứu.

Chính là hôn mê bất tỉnh mà thôi? Này cũng coi như an ủi? Túc Lăng hung hăng vỗ tay Mộ Dịch, nói với Cố Vân: “Ta đi xem hắn, nàng nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Ân.”

Túc Lăng đi, Cố Vân quay đầu lại thì thấy Ngao Thiên đã đi xa. Chần chờ trong chốc lát, nàng vẫn là cao giọng kêu lên: “Ngao Thiên, ta có lời cùng ngươi nói.”

Rất xa, Ngao Thiên dừng lại, đối với người đi theo phía sau phất tay, mấy người kia nhanh chóng rời đi, tốc độ nhanh đến mức khiến Cố Vân cảm thấy bất khả tư nghị.

Hai người song song đi ở trên bờ cát, Ngao Thiên thủy chung lạnh lùng nhìn tiền phương, hai người thật lâu không nói gì.

“Cám ơn ngươi đã cứu chúng ta.” Cố Vân mở miệng, ý đồ đánh vỡ bế tắc cục diện trầm mặc này. Đáng tiếc Ngao Thiên sau một lúc lâu không tiếp lời. Cố Vân nhíu mày, hắn làm sao vậy, lần này gặp mặt tổng cảm thấy hắn là lạ.

Ngay khi Cố Vân nghĩ hắn tính như vậy cùng nàng một đường không nói gì Ngao Thiên rốt cục mở miệng, “Thương thế của nàng đã tốt lắm sao?”

“Đã hoàn toàn tốt rồi.” Lần trước bị thương, nàng biết Ngao Thiên vẫn thực áy náy, nàng cũng không muốn nhắc lại.

Cách chiến thuyền Túc gia ba bốn lý là thuyền tụ linh đảo, thuyền tựa hồ dung nhập vào bóng đêm, nếu không nhìn kỹ rất khó phát hiện chúng nó tồn tại.

Cố Vân dừng lại thấp giọng hỏi: “Ngươi làm tộc trưởng tụ linh đảo?”

Không muốn nói chuyện nhiều, Ngao Thiên “Ân” một tiếng liền không hề nói tiếp.

“Vì sao?”

Cố Vân khó hiểu, lúc ấy hắn không phải cực lực tưởng thoát khỏi tụ linh đảo sao? Hiện tại vì sao sẽ đi làm tộc trưởng? Nghĩ nghĩ, Cố Vân thở dài: “Là vì Dạ Mị sao? Mười năm tranh cử tộc trưởng một lần, các ngươi chỉ cần tránh thoát mấy ngày này chờ có tân tộc trưởng bọn họ sẽ không bắt Dạ Mị đến bức ngươi.”

Ngao Thiên lắc đầu, “Chỉ có người ngân phát mới có tư cách trở thành tộc trưởng, Dạ Mị là của muội muội của ta, nàng là nữ tử có khả năng sinh ra hậu nhân ngân phát nhất, bọn họ sẽ không bỏ qua nàng.”

Cố Vân còn muốn nói cái gì, Ngao Thiên bỗng nhiên quay người đi, thanh âm trầm lãnh mang theo thản nhiên bất đắc dĩ cũng là dị thường kiên định nói: “Ta, có người phải bảo vệ.” Tay chậm rãi nắm chặt, đầu ngón tay thật sâu đâm vào lòng bàn tay, nàng có một đôi mắt trong trẻo sâu sắc, đau đớn có thể làm cho hắn nhớ kỹ muốn lạnh lùng.

Bảo vệ, thật ấm áp. Hắn thật sự là một ca ca tốt. (= = Vân tỷ thật….) Cố Vân nhớ tới lúc cùng hắn tùy ý uống rượu, là thợ săn tiền thưởng tróc nã hung đồ thứ nhất của Khung Nhạc nhưng lại chỉ là vì giết thời gian, hắn khi đó, khoái ý giang hồ, tiêu dao. Giờ phút này hắn thành người có quyền lực lại không còn có tiêu sái cùng tự do, bóng dáng cao ngạo thậm chí lộ ra thản nhiên bi ai.

Người sống ở này trên đời luôn luôn bất đắc dĩ cùng bi ai như vậy đi! Hít sâu một hơi, dấu chua xót trong lòng, Cố Vân thấp giọng hỏi: “Sư phụ ngươi là quỷ y đúng không?”

Ngao Thiên quay người lại vội la lên: “Nàng không thoải mái?”

Lắc đầu, chỉ vào vết sẹo trên mặt, Cố Vân cười nói: “Ta nghĩ là hỏi một chút, hắn có thể chữa khỏi loại vết sẹo trên mặt ta hay không?”

Vết sẹo? Ngao Thiên lạnh lùng trở nên âm lãnh khủng bố, Cố Vân khẽ dừng lại, hắn làm sao vậy?

Ngao Thiên lạnh lùng hỏi: “Vì sao muốn trị mặt?”

Cố Vân bừng tỉnh đại ngộ, đoán được hắn có thể là hiểu lầm nhanh chóng giải thích: “Không phải ta!! Là tỷ tỷ của ta, nàng ở trong cung sống không dễ, ta muốn giúp nàng tìm đại phu chữa mặt.”

Mọi người đều làm sao vậy? Cho dù là nàng muốn chữa khỏi mặt mình cũng không cần kinh ngạc như vậy đi? Đáng thương nhất chính là Túc Lăng, ý tưởng thứ nhất của mỗi người đều là hắn ghét bỏ nàng,

Ngao Thiên nhìn Cố Vân thật lâu, xác định nàng không nói dối, không miễn cưỡng cười vui sau sắc mặt mới chậm rãi bình phục, trầm giọng trả lời: “Ta sẽ cùng sư phụ nói.”

“Ngươi chỉ cần giúp ta đi gặp là được, ta tự nói.” Nghe nói cao nhân đều cổ quái, nếu là để sư phụ hắn cho rằng nàng không có thành ý vậy không tốt.

“Hắn không thích gặp người lạ.” Ngao Thiên cự tuyệt, Cố Vân cũng chỉ phải trả lời: “Vậy được rồi, cám ơn ngươi.”

Thân ảnh cao lớn của Túc Lăng đi tới bên này. Dấu đau đớn trong ánh mắt, Ngao Thiên thấp giọng nói: “Sớm nghỉ ngơi một chút đi.” Nói xong cũng không chờ Cố Vân phản ứng hắn đã xoay người rời đi, cước bộ lại có chút dồn dập, bóng dáng cao ngạo dần dần dung nhập vào bóng đêm, chỉ có màu bạc kia là chói mắt như trước.

Hắn … làm sao vậy?

Cố Vân có chút thất thần nhìn bóng dáng Ngao Thiên rời đi, sau lưng bỗng nhiên ấm áp, hơi thở quen thuộc vây xung quanh nàng.

“Suy nghĩ cái gì vậy?” Dọc theo tầm mắt của nàng, Túc Lăng cũng thấy bóng dáng đi xa kia. Ngao Thiên thành tộc trưởng tụ linh đảo, đuổi giết không dứt này cũng có thể đã xong đi. Nam nhân này nếu không phải chủ động buông tha thì sẽ là đối thủ lớn nhất của mình.

Cố Vân không trả lời mà thấp giọng hỏi: “Túc Vũ thế nào?”

Mới một tháng không thấy, Vũ gầy chỉ còn lại da bọc xương, Túc Lăng thở dài: “Ta sai người suốt đêm đưa hắn đuổi về tổ trạch Túc gia, hy vọng tộc trưởng có thể cứu hắn.”

Quay người lại Cố Vân an ủi: “Yên tâm đi, hắn sẽ không có việc gì.”

“Ân.”

Túc Lăng nắm tay Cố Vân, hai người chậm rãi đi tới doanh địa, cùng cô ảnh phía sau càng lúc càng xa.

Đêm đã khuya, cánh hoa không biết mệt mỏi còn truy đuổi trên bờ cát, một thanh ảnh một mình ngồi ở trên bờ cát trắng, gió biển gào thét thổi áo choàng màu đen, nữ tử nhẹ vỗ tiểu thanh xà ở cổ tay, trong mắt lộ ra lạnh lùng.

Trong mắt hắn chỉ có một nữ nhân là nàng ta, cho dù đến thuyền đón đệ đệ, hắn cũng không xem qua nàng. Mục Thương tự giễu cười, quả nhiên là nàng tự mình đa tình.

Che dấu nụ cười, Mục Thương lạnh giọng nói: “Ngươi đi theo ta làm gì?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Chương 249

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 249
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...