Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sáu Năm Yêu Thầm

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ngậm điếu thuốc, giọng hơi khàn, như có chút căng thẳng:

“Buổi xem mắt tối qua, có suôn sẻ không?”

Tôi nhớ lại khuôn mặt người đó, bất giác thấy có chút lo lắng:

“Ừm, khá suôn sẻ.”

Không biết anh có nghe rõ không, tôi chỉ nghe thấy anh bị sặc khói, rồi ho dữ dội.

Tôi nhìn đồng hồ:

“Em có việc phải làm, thôi không nói nữa.”

Anh trả lời, giọng khàn khàn: “Được.”

Sau ngày hôm đó, chúng tôi vẫn tiếp tục liên lạc như thường, nhưng phần lớn là do anh chủ động.

Hôm ấy, anh nhắn cho tôi:

【Anh đang làm bánh quy. Có vài bước quên mất rồi, em có thể qua đây chỉ anh được không?】

Không biết từ lúc nào, những cuộc trò chuyện của chúng tôi đã trở thành những câu hỏi “có thể không,” “được không,” “liệu có ổn không.”

Sự xa lạ như vậy khiến lòng tôi chợt thấy m.ô.n.g lung. Đầu óc tôi rối bời, và tôi đã quên trả lời tin nhắn đó.

Đến khi tôi về đến nhà, nhìn thấy người đứng đợi trước cửa, tôi mới sực nhớ ra.

Anh liếc nhìn điện thoại một cái rồi ngẩng đầu lên, nét mặt có vẻ mệt mỏi.

“Một giờ trước em đã tan làm rồi, sao giờ mới về?”

Tôi sững lại. Vừa rồi tôi có hẹn ăn tối với bạn, không ngờ Hứa Tấn lại chờ tôi ở đây. Tôi đang định trả lời, thì anh đã nhướng mày, hỏi:

“Đi gặp đối tượng xem mắt à?”

Tôi mở miệng, rồi gật đầu:

“Ừ, đúng vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-nam-yeu-tham/14.html.]

Anh không cười, chỉ nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sâu lắng. Một lúc sau, anh gọi tên tôi, giọng có chút nghiêm túc:

“Thẩm Chi.”

Tôi ngước nhìn anh đầy băn khoăn:

“Sao vậy?”

Ngay khoảnh khắc đó thì tôi có cuộc gọi đến, cũng không thể tỏ vẻ giấu diếm mà tắt điện thoại đi được, thế là tôi đành phải bắt máy.

Không ngờ đó là đối tượng xem mắt hôm trước gọi. Anh ấy hỏi tôi có rảnh để cùng đi xem phim không.

Tôi không nghĩ sau cái lần gặp mặt trước vì tôi có việc mà bỏ về sớm kia, bây giờ lại được đối phương hẹn lần tiếp theo.

Còn chưa kịp trả lời, Hứa Tấn đã bước đến sau lưng tôi, hỏi:

“Là đối tượng xem mắt à?”

Tôi thầm thở dài trong lòng. Anh không yên tâm đến mức này sao, còn muốn can thiệp cả tiến độ xem mắt của tôi nữa.

Tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời người đầu dây bên kia:

“Được.”

Sau đó chúng tôi nói thêm vài câu, hẹn tuần sau gặp rồi tôi cúp máy.

Ánh mắt Hứa Tấn trở nên u ám, một lúc sau anh mới khẽ cười, nhưng nụ cười nhạt vô cùng:

“Tốt lắm.”

“Em dạo này khó hẹn quá.”

Tôi đáp: “Ừ, dạo này em bận thật.”

Anh khẽ cười nhạt rồi không nói gì thêm, sau đó đi theo tôi vào nhà.

Thực ra anh rất ít khi đến đây. Căn hộ của tôi nhỏ, mà anh lại cao lớn, đứng trong nhà trông có phần gượng gạo.

Tôi chưa bao giờ thấy anh trong dáng vẻ như thế. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy buồn cười.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sáu Năm Yêu Thầm
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...