Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sáu Năm Yêu Thầm

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Minh liếc nhìn Hứa Tấn một cái rồi khẽ ngăn lại:

“Thôi nào, Thẩm Chi vừa ra khỏi phòng ăn mà, chắc cô ấy đã ăn rồi, đừng ép nữa.”

Vừa dứt lời, điện thoại của ai đó trong nhóm đổ chuông. Người đó nhận cuộc gọi, nói vài câu rồi cúp máy. Sau đó anh ta quay sang Hứa Tấn nói:

“Tống Ái hỏi chúng ta đang ở đâu, cô ấy nói sẽ đến đây.”

Giọng anh ta rất tự nhiên, như thể chuyện này đã xảy ra nhiều lần trong thời gian gần đây. Nhưng tôi nhớ rõ, trước đây, không bao giờ có chuyện ai đó truyền tin nhắn cho những cô gái khác thay anh.

Khi tôi đang suy nghĩ, thì nghe giọng Hứa Tấn:

“Đưa cô ấy địa chỉ.”

Nói rồi, dường như anh nhớ ra điều gì đó, cuối cùng nhìn về phía tôi, giọng anh căng thẳng:

“Em cũng ở lại, cùng ăn bữa cơm đi.”

Tôi im lặng trong giây lát, rồi đáp:

“Được.”

Tôi là người cuối cùng bước vào phòng.

Trong phòng chỉ còn lại hai chỗ trống. Một chỗ ở ngay cạnh Hứa Tấn, còn một chỗ khác, xa anh khá xa. Tôi biết vị trí đó là để dành cho tôi.

Bao nhiêu năm qua, bên cạnh Hứa Tấn luôn có một chỗ để trống cho tôi. Mọi người đã quen với điều đó.

Tôi nhìn về phía Hứa Tấn, anh cũng đang nhìn tôi, ánh mắt bình lặng không gợn sóng, như thể chẳng có gì quan trọng trong mắt anh.

Nhưng khi tôi ngồi xuống vị trí kia thì vô tình thấy tay anh đang đặt ở ghế bên cạnh khẽ run một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-nam-yeu-tham/9.html.]

Có người hỏi tôi:

“Sao cậu không ngồi cạnh anh Tấn?”

Tôi nghĩ một lúc, rồi viện một cái cớ.

Trước đây là tôi không biết giữ khoảng cách. Nhưng bây giờ, khi anh đã từ chối tôi rồi thì tôi phải biết đặt mình đúng chỗ, tránh khiến anh càng thêm chán ghét.

Đó không còn là chỗ tôi nên ngồi nữa.

Chẳng bao lâu sau, Tống Ái bước vào và ngồi xuống cạnh Hứa Tấn.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn, không tỏ thái độ gì khác lạ. Lúc nãy tôi đã ăn khá nhiều nên giờ không còn đói nữa, chẳng động đũa đến mấy món ăn trên bàn.

Dường như Hứa Tấn cũng chẳng có khẩu vị, dù rằng trước khi đến đây, anh có vẻ như chưa ăn gì. Có lẽ, sự hiện diện của tôi khiến anh không muốn ăn.

Ngồi cạnh Hứa Tấn, Tống Ái tỏ ra ngoan ngoãn và tinh tế một cách kỳ lạ. Thỉnh thoảng hai người họ còn trao đổi vài câu.

Tôi nhìn một lúc rồi lặng lẽ quay đi.

Khi bữa ăn kết thúc, Tống Ái nhìn tôi với ánh mắt đầy thách thức. Khi chúng tôi sượt qua nhau, cô ta đột ngột ghé sát tai tôi thì thầm:

“Nghe nói từ nhỏ cô đã sống dựa dẫm người khác nên chẳng trách lại chẳng ai ưa nổi, cứ cố bám riết lấy Hứa Tấn như vậy.”

Cơ thể tôi cứng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta.

Chuyện này tôi chỉ từng kể với Hứa Tấn.

Tống Ái còn định nói thêm, nhưng tôi đã đẩy cô ta ra. Giây phút đó, tôi bỗng thấy bản thân mình vô cùng bình tĩnh.

“Còn muốn đánh nhau nữa à?”

“Nào, đến đây.”

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sáu Năm Yêu Thầm
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...