Cuối cùng tôi đã cứu được cô gái của mình, chưa kịp vui mừng bao lâu, bên ngoài cửa đã vang lên một tiếng động lớn.
Cánh cửa gỗ bị c.h.é.m mất một mảng lớn, tôi nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của kẻ sát nhân.
Tôi khẽ nhếch mép, giơ ngón giữa về phía hắn, hắn không biết, tôi chờ chính là giây phút này.
Nhân lúc kẻ sát nhân đang c.h.é.m cửa, tôi chạy ra ban công, dùng dây cứu sinh trượt xuống.
Không nhanh không chậm mà chạy, tôi chờ đến khi kẻ sát nhân cũng trượt xuống theo sợi dây, mới tăng tốc.
Tôi lao đi theo lộ trình đã định, mãi đến khi chạy vào một con đường nhỏ hẻo lánh mới dừng lại.
Kẻ sát nhân thấy tôi không chạy nữa, cầm ngược chiếc rìu, chậm rãi bước về phía tôi.
Ngay khi hắn sắp đi tới bên cạnh tôi, tôi hét về phía một bóng người ở đằng xa:
“Dì Vương, con trai dì muốn g.i.ế.c cháu!”
14
Tôi biết dì Vương hôm nay đi làm ca đêm, con đường này là lối về nhà duy nhất của dì ấy, vì vậy tôi đã dụ kẻ sát nhân đến đây, để hắn đối mặt với dì Vương.
Khi nhìn thấy tin nhắn của dì Vương, tôi phát hiện ra điểm bất thường, dì Vương thường gửi tin nhắn cho tôi là từng đoạn rất dài, gửi hết một lần những gì muốn nói.
Thế nhưng lần này, những gì dì ấy gửi cho tôi lại là từng câu một, ngắt quãng, tin nhắn lần này, không phải do dì Vương gửi.
Hơn nữa, tôi cũng biết thiết bị định vị trên người tôi nằm ở đâu rồi, nó ở trong một cái móc treo trên điện thoại của tôi.
Đó là một móc treo phiên bản giới hạn do một trò chơi tôi thường chơi tặng, chỉ một số rất ít người chơi mới được công ty game tặng.
Sau khi nhận được hàng, tôi đã vui mừng rất lâu, cứ ngỡ mình gặp vận may lớn.
Kết hợp với câu nói kẻ sát nhân để lại tại hiện trường, kẻ có thể lấy điện thoại của dì Vương, tặng tôi móc treo, và còn trách tôi cướp đồ của hắn, chỉ có một người duy nhất.
Đó chính là con trai của dì Vương.
Con trai của dì Vương, tôi chưa từng gặp mặt, hắn có vấn đề về thần kinh luôn ở lì trong phòng mình, ngày đêm chơi game không ra ngoài.
Mỗi lần nhắc đến con trai, dì Vương lại luôn sầu não, vì vậy, dì ấy đã chuyển tình yêu dành cho con trai sang tôi.
Dì Vương luôn nói, ước gì tôi là con gái dì ấy, luôn nói đồ của dì ấy chính là của tôi, luôn đối xử tốt với tôi như vậy...
Nhưng những hành động này, lại bị con trai dì ấy, người chỉ cách một cánh cửa, nghe thấy hết, dù hắn không muốn ra ngoài, nhưng lại càng không muốn người khác cướp mất mẹ mình.
Vì vậy, con trai dì Vương đã nảy sinh ý định g.i.ế.c tôi, sự ghen tỵ vặn vẹo đến cực độ, khiến ngay cả ở chợ đêm hắn cũng muốn g.i.ế.c tôi.
Đối phó với loại người này, tôi báo cảnh sát cũng vô ích, ngay cả khi bị bắt trước khi ra tay, hắn cũng sẽ không bị giam giữ lâu.
Sau khi ra ngoài, hắn vẫn sẽ nhắm vào tôi.
Cách giải quyết duy nhất, chính là nói rõ mọi chuyện trước mặt hắn, tôi quay người lại, nhìn kẻ sát nhân đang kinh ngạc, trầm giọng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sieu-thoat/chuong-9-full.html.]
“Thứ nhất, tôi không hề như những gì anh tưởng tượng, không hề muốn cướp mẹ của anh. Thứ hai, tình cảnh này hoàn toàn do chính anh tự mình gây ra. Nếu anh thật sự yêu mẹ mình đến vậy, thì anh nên bước ra khỏi căn phòng để thay thế vị trí của tôi, chứ không phải nghĩ đến việc g.i.ế.c tôi. Anh làm như vậy, chỉ khiến mẹ anh càng thêm đau lòng mà thôi.”
Kẻ sát nhân chậm rãi kéo mặt nạ xuống, để lộ ra khuôn mặt trắng bệch đã lâu không thấy ánh mặt trời.
Dì Vương vỗ đùi, vứt bỏ chiếc túi xách trong tay, hét lên rồi lao tới giật lấy chiếc rìu khỏi tay hắn.
Dì ấy giơ tay lên, nhưng mãi không đánh xuống, cuối cùng, dì ấy ôm chặt lấy con trai mình.
“Là mẹ không tốt, ngày trước không nên vì con thi đại học không tốt mà mắng con. Bấy nhiêu năm nay, mẹ vẫn luôn chìm đắm trong sự tự trách và hối hận mà không thể thoát ra được. Con trở thành ra nông nỗi này, đều là lỗi của mẹ...”
Khuôn mặt con trai dì Vương không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng những giọt nước mắt lớn cứ rơi tí tách từ khóe mắt.
Hắn mở miệng, phải một lúc lâu sau mới phát ra được một câu nói khàn khàn yếu ớt.
“Mẹ, con sai rồi.”
15
Cuối cùng, dì Vương đã dẫn con trai mình đi tự thú.
Giết người không thành, nhưng vì tự thú và thái độ tốt, cuối cùng hắn bị tuyên án hai năm tù treo.
Dì Vương không ngừng rơi lệ, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi mà xin lỗi, nhưng tôi không hề trách dì ấy, ngược lại còn liên tục an ủi.
Bởi vì cuối cùng tôi đã thay đổi được số phận của mình, thoát khỏi quỹ đạo đã được định sẵn.
Từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ thực sự thuộc về chính mình, lấy điện thoại ra, bộ phim đã gần kết thúc.
Bạch Cẩn đã nghỉ việc, trở thành một nhà văn nổi tiếng, cảnh quay hiện tại là cô ấy đang phát biểu tại buổi ký tặng sách.
Lúc này, bài phát biểu cũng sắp kết thúc.
Một ý nghĩ táo bạo và hoang đường chợt xuất hiện trong đầu tôi.
“Nâng ly” cô ấy cầm lấy micro, khẽ cất lời.
“Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn một người bạn tốt mà tôi chưa từng gặp mặt. Hạ Nguyệt, cảm ơn bạn.”
Bạch Cẩn ngẩng đầu lên, chúng tôi cách màn hình mà nhìn nhau, trên mặt cả hai đều nở nụ cười.
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Chúng tôi đồng thời vẫy tay, thanh tiến trình của bộ phim cũng dần chạy đến cuối.
Giao diện biến mất, tôi phát hiện mình không thể tìm thấy bộ phim “Lưu Bạch” nữa, Bạch Cẩn đã thoát khỏi cốt truyện trong sách, bước sang một cuộc đời hoàn toàn mới.
Còn tôi, cũng đã đón chào một cuộc sống mới thực sự, ngẩng đầu lên, ánh nắng vừa vặn, một tương lai với vô vàn khả năng đang chờ đợi tôi.
- Hết -
-