Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sinh Tồn Ngày Tận Thế

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đã xuyên sách, vào một cuốn tiểu thuyết mạt thế, xuyên đến trước khi tận thế bùng nổ một tuần. Rất tốt, thời gian còn nhiều. Bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu nào của zombie, tôi quyết định chuẩn bị mọi thứ trước khi chúng bùng nổ.

Nguyên chủ là con riêng, không được người bố coi trọng. May mắn là ông bố này cũng có chút tiền và chút lương tâm, mỗi tháng đều gửi đủ tiền sinh hoạt phí cho nguyên chủ. Nhìn số dư trong thẻ mấy chục vạn, tôi vui vẻ cười.

Hiện tại tôi đang sống trong một căn hộ cao cấp, một tầng một nhà, lại còn là tầng thượng kèm ban công có vườn nhỏ, hay còn gọi là sân thượng.

Tất nhiên, ông bố đó thuê cho tôi vì ông ấy thấy tôi phiền phức. Tuy chỉ có ba phòng ngủ, hai phòng khách và hai phòng tắm, nhưng cũng không nhỏ, hoàn toàn đủ dùng.

Tôi nhớ trong nguyên tác, dù tận thế xảy ra, nhưng điện nước vẫn được bảo vệ rất tốt, vì vậy tôi chỉ cần nộp thêm rất nhiều tiền điện nước. Tôi quyết định đi mua vài cái thùng xốp để ở ban công, sau đó đi đến một cánh đồng nào đó để đào một ít đất về, chuẩn bị cho việc trồng rau.

Sau đó, tôi đến siêu thị dưới lầu mua một vài hạt giống rau dễ trồng, dễ thu hoạch, rồi đi chợ chim cảnh xem vài cây ớt.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, cũng đã gần bốn giờ chiều. Sau bữa tối, tôi thuê một chiếc xe tải Wuling trong một tuần để tiện đi chợ đầu mối nhập hàng. Bởi vì những người mở tiệm tạp hóa đều thích đến chợ đầu mối, vừa rẻ lại vừa nhiều.

Tôi đã mua rất nhiều gạo, mì, nhu yếu phẩm và đồ ăn vặt, đi đi lại lại vài chuyến, phòng khách đã chất đầy hàng. Trời tối rồi, tôi ngủ một giấc, ngày mai sẽ đến làng gần đó xem có ai mổ lợn không.

Ngày hôm sau, tôi đi lòng vòng vài ngôi làng. Không ngoài dự đoán, quả nhiên có mấy nhà đang g.i.ế.c lợn. Tôi vung tay một cái, mua nửa con lợn rồi đi đến chợ rau. Tôi mua một số loại rau củ dễ bảo quản rồi về nhà lấp đầy chiếc tủ lạnh hai cửa của mình.

Tôi dọn dẹp một phòng trong nhà, chất đống thức ăn vào đó. Tôi cảm thấy thỏa mãn lạ thường.

Tôi cảm thấy cửa nhà mình không an toàn lắm, vì vậy tôi đã đặt một chiếc cửa chống trộm cao cấp, giao hàng vào ngày hôm sau. Chống trộm, chống cháy, camera, tất cả đều có đủ.

Khoan đã, suýt nữa quên mất, tôi lại đặt thêm một chiếc máy tính, giao hàng vào ngày hôm sau. Tôi cứ có cảm giác một chiếc máy tính sẽ không đủ dung lượng. Tôi muốn tải thật nhiều phim truyền hình.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Ừm... Sau một buổi chiều làm việc, chiếc máy tính này đã lưu trữ rất nhiều phim truyền hình, phim hoạt hình, tiểu thuyết, truyện tranh đã kết thúc.

Quyết định mua thêm một chiếc máy tính quả nhiên là đúng đắn, một chiếc hoàn toàn không đủ.

Ngày thứ ba, giao hàng quả nhiên không phụ lòng, sáng sớm đã tới, vừa đổi cửa vừa giao máy tính cho tôi, tôi cảm thấy an toàn tuyệt đối, rồi lập tức đặt nguyên liệu.

Tôi lại hào hứng đặt thêm rất nhiều đồ ăn liền. Không biết trước khi tận thế đến có giao kịp không, nhưng đã mua thì cứ mua, tôi cũng không do dự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-ngay-tan-the/chuong-1.html.]

Mấy ngày nay để tiết kiệm nguyên liệu, tôi toàn gọi đồ ăn ngoài. Hôm nay tôi quyết định đi ăn ở ngoài một lần, để sau này có muốn ăn cũng không được.

Tôi bước thẳng vào một nhà hàng nổi tiếng trên mạng. Phải nói là nhân viên phục vụ nam ở đó rất đẹp trai. Thấy tôi ăn một mình, cậu ấy còn tặng tôi búp bê. Sau bữa ăn, tôi đi dạo quanh các cửa hàng quần áo, mua một đống quần áo trái mùa.

Nhân viên phục vụ còn hỏi tôi có phải mua để bán lại không, haha. Tôi nói thẳng là tôi mua để tặng bạn gái cũ của bạn trai cũ tôi. Nhân viên đó lập tức rất nhiệt tình giúp tôi gói hàng lại.

Ngày thứ tư, tôi đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại. Giáo viên chủ nhiệm hỏi tôi tại sao ba ngày rồi không đi học, điện thoại của phụ huynh cũng không liên lạc được.

Tôi buột miệng nói bị gãy chân, ở nhà không có ai. Không cần biết giáo viên chủ nhiệm có tin hay không, tôi cúp máy ngay. Dù sao giáo viên chủ nhiệm sau ba ngày mới phát hiện có người không đi học thì chắc chắn không phải là người có trách nhiệm.

Tôi nằm ở nhà cả ngày, vẫn suy nghĩ, nếu zombie thật sự xông vào, tôi biến thành zombie thế nào cho thoải mái một chút.

Ngày thứ năm, tôi quyết định ra ngoài mua một ít sách. Để đề phòng ở nhà buồn chán, tôi đã mua đủ các loại tiểu thuyết, thậm chí còn đặc biệt đi mua một chiếc máy chơi game.

Tôi mang về đầy ắp, dọn dẹp một phòng khác chuyên để sách và đồ giải trí. Buổi chiều, đồ ăn liền của tôi đã đến. Thật sự rất nhiều. Tôi đặc biệt mượn một chiếc xe kéo nhỏ ở trạm chuyển phát nhanh để kéo lên.

Khi lên thang máy, tôi còn gặp một bà cụ bế cháu về nhà. Bà ấy còn trò chuyện nhiệt tình với tôi một lúc. Buổi tối, tôi sợ bật điều hòa sẽ hết tiền điện, vì vậy tôi nạp rất nhiều tiền, còn lấy quạt ra dùng. Có thể dùng quạt thì không dùng điều hòa.

Ngày thứ sáu, tôi xuống lầu vứt rác, tiện thể mua một ít túi rác chắc chắn để đề phòng sau này không có chỗ vứt rác. Khi về nhà, tôi lại gặp bà cụ đó dưới lầu.

Hôm nay bà ấy đi một mình, trông không được khỏe. Tôi hỏi bà ấy bị sao, bà nói cháu của bà hôm qua khi chơi với con nhà người khác thì bị cắn, nửa đêm đột nhiên sốt cao không ngừng. Hôm nay đã đưa đến bệnh viện rồi. Tôi nghe thấy cảm thấy không ổn, vừa định nhắc nhở bà cẩn thận, gần đây đừng ra ngoài thì tôi nhìn thấy vết cắn trên tay bà ấy. Tôi hơi sợ hãi. Bà ấy nhìn theo ánh mắt tôi rồi nói: “Cái này á, là cháu của bà cắn…” Không đúng, thật sự không đúng. Sắc mặt bà ấy dần tái nhợt, rất giống dấu hiệu hóa xác sống.

"Bà ơi, mẹ cháu gọi cháu về ăn cơm rồi! Cháu đi trước đây!" Tôi tùy tiện kiếm một cái cớ rồi chạy đi không chút do dự.

Tôi muốn ấn thang máy, nhưng quay đầu lại thì thấy bà ấy đang đi về phía này. Trên mặt bà ấy không còn chút sức sống nào.

Tôi vội vàng đi về phía cầu thang bộ bên cạnh, leo lên cầu thang mà không quay đầu lại.

"Hộc, hộc, hộc..." Chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình khi leo cầu thang một cách điên cuồng. Cuối cùng tôi cũng lên đến tầng thượng. Tôi dùng chìa khóa chuyên dụng khóa chặt cửa thoát hiểm, rồi tựa vào cửa thở dốc. Bên cạnh, thang máy từ từ đi lên, 6, 7, 8, 9... Tôi nín thở. Bà ấy... làm sao bà ấy biết đường lên đây? Tầng 11! Thang máy dừng lại ở tầng 11. Tôi giật mình, ngay dưới lầu tôi. Cũng đúng, nhà bà ấy vốn ở tầng 11.

Chức năng nhận diện khuôn mặt của thang máy này sẽ tự động đưa chủ nhà đến tầng tương ứng, nhưng muốn vào cửa chính thì phải dùng vân tay.

Tôi vội vàng mở cửa nhà chạy vào, khóa cửa lại, rồi gục xuống ghế sofa. Tôi lấy điện thoại ra lướt Weibo, quả nhiên, hot search đứng đầu là ở một khu vực nào đó xuất hiện người điên cắn người, cắn bị thương mấy người đi đường, cuối cùng bị cảnh sát bắt đi. Bắt đầu rồi sao...

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sinh Tồn Ngày Tận Thế
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...