Tôi nhớ ra rồi, tôi nhớ ra tất cả rồi! Tôi không phải xuyên không, tôi vốn dĩ là người của thế giới này, tôi chỉ… trọng sinh thôi! Khi tận thế bùng nổ, tôi và bạn trai Kỳ Niên của tôi đã cùng nhau chạy trốn đến một cửa hàng tiện lợi chỉ có một nhân viên thu ngân. Chúng tôi tự giới thiệu với nhau. Anh thu ngân nói anh ấy tên là Dục Vũ, và trong gần một tháng trốn ở cửa hàng tiện lợi, chúng tôi cũng biết rằng anh ấy đến đây để tìm một người.
Cho đến ngày thứ ba mươi bảy, một nhóm người xông vào cửa hàng tiện lợi, người đứng đầu là La Anh. Cô ta giả vờ tốt bụng đỡ chúng tôi dậy, nhưng thực chất là đang lén dùng dị năng để đọc thông tin của chúng tôi. Họ rất đông, chúng tôi không thể chống cự.
Sáng hôm sau, Dục Vũ nói với chúng tôi rằng anh ấy đã tìm thấy người mình cần tìm, người đó chính là La Anh. Anh ấy muốn đi cùng nhóm người đó. Vì đã quen nhau gần một tháng, chúng tôi không yên tâm để anh ấy đi một mình với họ. Để tiện cho việc giúp đỡ lẫn nhau, tôi và A Niên cũng quyết định đi cùng họ.
La Anh tất nhiên là đồng ý. Ban đầu tôi nghĩ cô ta là một người tốt bụng, không ngờ cô ta lại để mắt đến bạn trai tôi.
Cô ta hàng ngày liếc mắt đưa tình với A Niên, ám chỉ đủ điều, và luôn tìm cách dựa vào người cậu ấy. Tất nhiên, những chuyện này diễn ra khi tôi không nhìn thấy.
Ngày thứ bốn mươi bảy, A Niên kéo tôi ra một bên nói chuyện riêng. Cậu ấy kể cho tôi nghe chuyện La Anh quấy rối mình. Tôi rất tức giận, muốn đi tìm cô ta nói chuyện phải trái, nhưng một là không có bằng chứng, hai là họ đông người, lại còn luôn bài xích chúng tôi. Nếu tôi đến tìm cô ta như vậy, chín phần mười nhóm người đó sẽ thẳng tay loại bỏ chúng tôi.
Không còn cách nào, thời đại này là cá lớn nuốt cá bé. Chúng tôi bàn bạc sẽ nhân lúc đêm tối rời đi, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Hôm đó tôi bị sốt cao, sốt cả một buổi sáng. A Niên đành phải cầu xin Dục Vũ giúp đỡ chăm sóc tôi, rồi tự mình đi đến hiệu thuốc tìm thuốc hạ sốt.
Tôi luôn cảm thấy La Anh dường như đã nắm được điểm yếu của Dục Vũ, khiến anh ấy phải làm theo lời cô ta. Cô ta sai Dục Vũ đi, rồi nói những lời cay nghiệt với tôi.
Rõ ràng cô ta muốn g.i.ế.c tôi. Tôi cứ nghĩ cô ta sẽ không trắng trợn g.i.ế.c tôi như vậy, nhưng tôi đã đánh giá cao cô ta rồi. Cô ta đã đổ một gói bột lạ với liều lượng cực lớn vào miệng tôi. Tôi cảm thấy mắt mình ngày càng nặng trĩu, rồi sau đó…
Tôi không biết tại sao tôi lại trọng sinh, càng không biết tại sao sau khi trọng sinh tôi lại mất đi nhiều ký ức đến vậy. Nhưng tôi biết, bây giờ tôi nên tỉnh lại rồi...
Tôi đột ngột mở mắt, phát hiện chúng tôi vẫn đang ở trong không gian dịch chuyển. A Niên ôm chặt lấy tôi, nhưng mắt cậu ấy vẫn nhắm nghiền. "A Niên?" Tôi khẽ gọi cậu ấy, nhưng cậu ấy không phản ứng. Tôi muốn chạm vào mặt cậu ấy. Sao lại nóng thế này? Cậu ấy đang sốt cao!
Tôi vội vàng thoát ra khỏi vòng tay cậu ấy, vác cậu ấy lên vai. Đừng nhìn cậu ấy cao và gầy, cậu ấy là kiểu người "cởi áo có thịt, mặc áo thì gầy".
Tôi khó khăn vác cậu ấy về nhà, đặt lên giường trong phòng cậu ấy. May mắn là lần sốt trước đã cho tôi một bài học, tôi đã tích trữ được vài liều thuốc hạ sốt. Chăm sóc cậu ấy suốt đêm, tôi ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình.
Lần sốt đó, có lẽ là lúc tôi sắp biến dị để có dị năng. Vậy sau khi tôi chết, chuyện gì đã xảy ra? Nhìn những biểu hiện trước đây của Kỳ Niên, cậu ấy rõ ràng biết tôi đã trọng sinh, nhưng tại sao cậu ấy lại giả vờ không quen biết tôi?
Tại sao sau khi tôi trọng sinh, dị năng lại đến nhanh như vậy? Chẳng lẽ trọng sinh chỉ mang lại sự thay đổi về thời gian, còn cơ thể thì không thay đổi?
"Khụ, khụ khụ…" Nghe thấy tiếng động, tôi vội vàng chạy vào phòng. "A Niên! Em tỉnh rồi!" Tôi ôm chặt lấy cậu ấy, sợ rằng tất cả chỉ là ảo giác.
"Chị, em khát nước." Môi cậu ấy khô khốc. Tôi quá xúc động nên quên mất chưa rót nước.
"Được, chị đi lấy nước cho em."
Sau khi uống nước, chúng tôi đồng thanh nói.
"Em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-ngay-tan-the/chuong-8.html.]
"Chị..."
"Chị nói trước! Chị đã nhớ ra tất cả rồi, A Niên, nhớ ra tất cả rồi. Sau khi chị chết, em chỉ còn lại một mình..."
Ngồi bên giường, tôi không kìm được nước mắt, chúng cứ tuôn ra. Cậu ấy dịu dàng đưa tay lên lau nước mắt cho tôi.
"Tuế Tuế đừng khóc. Ít nhất nỗ lực của em không uổng phí, em đã tìm được chị rồi, không phải sao?"
Mặc dù cậu ấy thường rất trẻ con, nhưng khi an ủi tôi, cậu ấy luôn là người kiên nhẫn nhất.
Tôi trèo lên giường, nép vào lòng cậu ấy. Cậu ấy ôm lấy tôi, chúng tôi cứ thế trò chuyện vu vơ.
"Chị trọng sinh là vì em đúng không?"
"Ừm..."
"Vậy lúc em tìm chị có mệt không?"
"Không mệt."
"Vậy em đã tìm chị rất lâu à?"
"Không lâu."
"Vậy lúc chị tìm thấy em, em đã biết là chị không nhớ gì rồi?"
"Ừm..."
"Vậy mà em còn giả vờ không quen biết chị, còn giả vờ đáng thương?"
"..."
"Đừng giả vờ không nhớ nữa!"
"Để em khỏe hơn rồi kể cho chị nghe, được không, chị?"
"Hừm~ Em nghĩ chiêu này còn có tác dụng với chị sao?"
"Chị~"
"Được rồi, được rồi! Khi nào khỏe rồi nói sau! Được chưa!" Tôi hôn chụt một cái thật mạnh vào má cậu ấy. Hời không chiếm thì phí.
Ngày thứ bốn mươi chín của tận thế, chúng tôi ngủ một giấc đến năm giờ chiều, như thể đã lâu không gặp, ôm nhau ngủ một giấc thật dài.
-