Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Song Quy Nhạn

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu nhân đi xem ngay.”

Thính Tuyền đến rừng trúc phía Tây Nam tìm thấy quản

sự hoa viên là Vương mama. Khi đó Vương mama đang mê mải xem Thanh Hề biểu

diễn, mấy bà già khác cũng xem cùng, không ai dám tiến lên ngăn Thanh Hề, vì

chưa ai chán sống.

Thính Tuyền vừa thấy cũng choáng váng, kiên trì trở về

chỗ Phong Lưu.

Phong Lưu nghe thế nhăn mặt nhíu mày, cất bước đi về

phía Tây Nam.

Thanh Hề đang lúc cao hứng, làm sao chú ý ra sự xuất

hiện của Phong Lưu.

Phong Lưu vừa đi qua rừng trúc, liền thấy Thanh Hề đá

bay quả cầu lên, nhảy qua ba sợi dây, không xoay đầu, quay cả người lại đón

được quả cầu, mọi người đều hoan hô. Ngay cả Thính Tuyền đi theo Phong Lưu cũng

không kiềm chế được phải thán phục ra tiếng, Phong Lưu quay đầu trừng mắt với

Thính Tuyền, Thính Tuyền sợ quá vội cúi gằm mặt xuống nhìn chân.

Thanh Hề đang đắc ý với màn biểu diễn của mình, không

lưu ý đến chuyện xung quanh bỗng lặng ngắt, đến khi nàng nhận ra, quay đầu lại

đã thấy “Diêm Vương mặt lạnh”, đây là biệt danh nàng lén đặt cho Phong Lưu.

Thanh Hề giật mình run rẩy, người hầu bắt đầu thỉnh

an, Mi Thư Nhi còn bé cũng biết im lặng, ngoan ngoãn nói: “Đại bá phụ vạn

phúc.”

Thanh Hề bước tới, thỏ thẻ dò xét: “Quốc công gia.”

Phong Lưu không nói tiếng nào, đôi mắt lạnh như băng

đưa một vòng, tất cả mọi người chuẩn bị cuốn xéo, Xuân Thủy dắt tay Mi Thư Nhi

thì thầm: “Tiểu thư, chúng ta mau về đi, kẻo Tam phu nhân bực tức.”

Thấy Phong Lưu không ngăn cản Mi Thư Nhi, người hầu

của Tấn Ca Nhi, Hiên Ca Nhi đương nhiên cũng lấy cớ, trong phút chốc cả rừng

trúc chỉ còn lại Phong Lưu và Thanh Hề cùng người hầu.

Phong Lưu nhìn Thanh Hề vã mồ hôi đầy người, ngực áo

hơi ẩm, ngực phập phồng vì vừa vận động, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, dù đang

bối rối, đôi má phấn hồng vẫn sáng bừng như hoàng hôn, đôi môi đỏ tươi căng

bóng khiến người khác mê mẩn, cổ áo vì mồ hôi mà dính sát vào người, càng nhấp

nhô mạnh hơn, Phong Lưu nhớ đến bộ ngực căng tròn sau lần áo, căng thẳng, lại

nghĩ đến chuyện những người quanh đây đã được chứng kiến dáng vẻ mê người này,

giận sôi lên, quay lưng trừng mắt với Thính Tuyền: “Ngươi đi canh chừng.”

Sau đó Phong Lưu mới quay lại quát Thanh Hề: “Nàng là

người lớn, sao lại cùng Mi Thư Nhi nghịch ngợm đùa giỡn?”

Thanh Hề thầm nghĩ trong lòng “Mi Thư Nhi, bá nương

thật xin lỗi cháu.”

“Thiếp không thuyết phục được Mi Thư Nhi, con bé đòi

đi nhảy dây.” Loại chuyện thế này tốt nhất là tránh, Phong Lưu sẽ không trách

phạt trẻ con, dù làm vậy không được hay lắm, nhưng Thanh Hề nhìn cặp lông mày

dựng đứng của Phong Lưu thì biết là hắn đang rất giận.

Phong Lưu bị Thanh Hề làm cho bực tức không diễn tả

được, bản thân sai trái lại đổ tội cho đứa trẻ bốn tuổi. Nhưng Phong Lưu không

muốn làm Thanh Hề bị mất thể diện, vì thế kiềm chế chưa tỏ thái độ.

Thanh Hề thấy Phong Lưu không thèm nhắc lại, nhưng ánh

mắt lại quét đến Lâm Lang và Thôi Xán, trong lòng Thanh Hề rất căng thẳng, Thôi

Xán và Lâm Lang càng khẩn trương hơn, đồng loạt quỳ sụp xuống. Thái phu nhân

bảo hai người hầu hạ Thanh Hề chính là để khuyên nhủ những lúc cần thiết.

“Không thể trách các cô ấy.” Thanh Hề căng thẳng nên

giọng nói bị lên một tông, chọc vào tai Phong Lưu khiến hắn càng nhíu mày chặt

hơn.

“Là thiếp ép họ, hai người họ rất hiểu chuyện, luôn

khuyên nhủ thiếp, thiếp nghe thấy phiền nên bướng bỉnh mặc kệ lời bọn họ.”

Thanh Hề cúi đầu giải thích. Nhưng dù là thế, thân làm người hầu không khuyên

được chủ nhân, vẫn quá đủ để Phong Lưu trách phạt.

Lâm Lang và Thôi Xán dập đầu xuống đất, không biết sẽ

gặp kết cục thế nào.

Phong Lưu cân nhắc trong lòng, nhìn cách Thanh Hề nắm

chặt tay áo thì biết nàng rất để ý đến hai người hầu này, “Bảo họ đến chỗ Nhị

phu nhân lĩnh phạt, nói là ta phạt, mỗi người trừ lương ba tháng.”

Nghe vậy, ba người đều thở phào nhẹ nhõm, trừ lương là

chuyện nhỏ, nếu bị bán hay bị đuổi đi mới là chuyện lớn.

Thanh Hề cũng đang thở phào, chợt nghe Phong Lưu nói:

“Bảo nàng luyện chữ, mỗi tuần đưa ta kiểm tra một lần, sao đã mấy tháng không

thấy tăm hơi đâu?”

Thanh Hề ngẩn người, nhưng lòng cũng không căng thẳng,

chỉ cần không phạt chuyện chơi đùa vừa rồi là được, nàng cúi gằm mặt nhìn mũi

chân, ngoan ngoãn đáp: “Mỗi ngày thiếp đều luyện chữ, thời gian gầy đây bận

chuyện của Điểm Ngọc tỷ tỷ, Quốc công gia cũng nhiều việc, vì thế không dám

quấy rầy.”

Phong Lưu đã bao giờ nhàn hạ, nàng muốn thì vẫn cứ

quấy rầy. Mấy lời đó ai cũng biết chỉ là lý do lý trấu.

Buổi tối Phong Lưu còn phải đi xã giao, về nhà sớm thế

này là vì thay quần áo, “Tối mai mang bản luyện chữ đến Tứ Tịnh Cư cho ta xem.”

“Vâng.”

Phong Lưu nói xong, phẩy tay áo bỏ đi.

Thanh Hề vẫn đứng đó vỗ ngực, “Sao hôm nay Quốc công

gia lại về sớm vậy?”

Lâm Lang và Thôi Xán tất nhiên không biết câu trả lời.

“Thật là xui xẻo, mới ra ngoài một lần đã bị bắt gặp.”

Thanh Hề thở dài tiếc nuối, Lâm Lang và Thôi Xán đứng sau lau mồ hôi. Chủ nhân

này thật khó hầu hạ, nghiêm khắc thì nàng đến trước mặt Thái phu nhân làm nũng,

Thái phu nhân lại nhắc nhở không được nghiêm thế, nhưng không nghiêm khắc Quốc

công gia lại trách là bọn nô tỳ không biết đường khuyên nhủ chủ nhân, tội bất

trung.

Thanh Hề về Lan Huân Viện, Lâm Lang hầu hạ nàng tắm

rửa thay quần áo, Thanh Hề lấy mấy bản luyện chữ tốt nhất ra, chuẩn bị để ngày

hôm sau mang đến Tứ Tịnh Cư.

“May mà ta thông minh, biết Quốc công gia sớm muộn gì

cũng sẽ hỏi đến, không dám lười nhác.” Thanh Hề nhìn bản luyện chữ, rất là đắc

ý.

Lâm Lang và Thôi Xán cười gượng gạo, chủ nhân này thật

là chóng quên, đến tận lúc này hai cô ấy vẫn sợ run, nàng thì đã như quên hết.

Các cô ấy đâu biết Thanh Hề bị Thái phu nhân chiều hư, chỉ cần không thấy Phong

Lưu, là tính tình bắt đầu phát tác.

“z, Lâm Lang, ngươi nói xem, Quốc công gia bận rộn

nhiều chuyện như vậy, nào là triều đình, bằng hữu, trong phủ ngoài phủ, sao vẫn

không chịu quên mấy bản luyện chữ này của ta?” Thanh Hề nghĩ đến chuyện ngày

hôm sau phải đến gặp Phong Lưu, không khỏi buồn phiền.

“Điều đó cho thấy Quốc công gia rất quan tâm phu

nhân.” Lâm Lang ở trong phủ đã nhiều năm, có thể hầu hạ Thái phu nhân đều là

những người rất tinh tế, sao có thể không nhìn ra chuyện này. Quốc công gia tuy

thận trọng lạnh lùng, nhưng đối với phu nhân rất quan tâm để ý, như chuyện hôm

nay, cũng chỉ răn dạy vài câu rồi thôi.

“Ngươi nói xem liệu Quốc công gia có chờ đến mai mới

trách phạt cả thể không?”

Lâm Lang thấy Thanh Hề lo lắng, liền khuyên nhủ: “Hôm

nay Quốc công gia cũng chỉ khiển trách mấy câu, phạt thì cũng phạt nô tỳ và

Thôi Xán rồi, mai dù có phạt chắc cũng không nghiêm trọng đâu.”

Hai mắt Thanh Hề sáng lên, nghĩ thông suốt rồi không

băn khoăn nữa, yên tâm ăn cơm tối.

Ngày hôm sau, ăn xong cơm tối, Thanh Hề về Lan Huân

Viện tắm rửa thay xiêm y, chải đầu trang điểm, còn chần chừ không chịu đi Tứ

Tịnh Cư, đây gọi là hồi hộp trước khi ra trận, còn bảo Lâm Lang mở một bình

rượu hoa hồng ủ từ năm ngoái, uống hai chén, mặt đã hơi đỏ rồi mới đủ gan để

đi, vốn muốn uống tiếp, lại bị Lâm Lang ngăn cản.

“Phu nhân đừng uống nữa, cẩn thận say, Quốc công gia

thấy lại tức giận.”

Thanh Hề lấy tay che miệng, thở ra một hơi toàn mùi

rượu, may có Thôi Xán thông minh chuẩn bị nước bạc hà súc miệng, mấy phen thúc

giục Thanh Hề mới chịu ra khỏi cửa.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Song Quy Nhạn
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...