Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

SỰ CỨU RỖI CỦA DÃ KHUYỂN

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

"Chát" một tiếng tát vang dội.

"Mày là thằng ngu! Tao bảo mày đi bắt ai?"

"Thiếu... thiếu gia nhà họ Đường... Cậu ta chính là Đường gia..."

"Một thằng què vô dụng như nó thì tính là thiếu gia kiểu gì! Tao bảo mày bắt là Đường Úy cơ mà! Bảo bối của lão gia nhà họ Đường! Mày lại mang về một thứ thế này... Mày đúng là thằng ngu... đồ chó vô dụng..."

Theo lời chửi bới của lão đại, tiếng kêu thảm thiết của Hoàng Mao vang lên liên hồi.

Một lát sau, cửa mở ra.

Hoàng Mao mặt đầy máu, đi cà nhắc bước ra, bực bội liếc nhìn tôi: "Đi thôi! Nhốt thằng què kia vào nhà kho!"

Khi đó tôi mười chín tuổi, tuy từ nhỏ đã lăn lộn đường phố, nhưng vì mới gia nhập băng đảng nên gặp ai cũng phải cung kính gọi một tiếng đại ca.

Nghe lời Hoàng Mao nói, tôi lập tức đội mũ trùm đầu bước vào, vác thiếu niên đang ngất lịm trên sàn lên vai, đi về phía nhà kho bỏ hoang bên cạnh.

Cậu ta rất nhẹ, thân hình mảnh khảnh.

Tôi vừa vác vừa thầm chế giễu: Quả không hổ là công tử nhà giàu, tay chân mảnh khảnh thế này, yếu ớt như con gái vậy.

Cậu ta chắc đã tỉnh, bỗng nhiên vùng vẫy một cái trên vai tôi.

Tôi tưởng cậu ta sẽ la lớn, đến miếng vải bịt miệng cũng đã móc ra khỏi túi, nhưng lại không hề nghe thấy một tiếng động nào.

Chẳng lẽ lại ngất đi rồi?

Tôi cũng không để ý nữa, mở cửa nhà kho, cúi đầu ném cậu ta xuống đất.

Khi ngẩng đầu lên, tôi lại đối diện với một đôi mắt đẹp nhưng đầy u ám.

Thiếu niên kia đã tỉnh, nhưng chỉ nhìn tôi một cái rồi lại nhắm mắt lại. Chỉ có yết hầu khẽ động.

Tôi liếc thấy đôi môi trắng bệch, nứt nẻ của cậu ta. Biết rằng cậu ta vừa tỉnh, hẳn là khát khô cả cổ. Thế mà cậu ta lại không nói một lời.

Tôi bỗng có chút tò mò: "Này!" Đá vào chân cậu ta: "Có muốn uống nước không?"

Cậu ta không thèm để ý đến tôi.

Một giây, hai giây, mười giây.

"Mẹ kiếp!" Tôi mất kiên nhẫn, lại thấy có lẽ cậu ta khinh thường không muốn nói chuyện với loại như tôi.

Tự nhủ: Khát c.h.ế.t đáng đời!

Dứt khoát quay lưng bỏ đi, khóa cửa lại.

Ngày hôm đó, cả băng nhóm dường như đều quên rằng còn có một người bị nhốt, lão đại và Hoàng Mao đều không đoái hoài gì.

Bữa trưa không có, bữa tối lại càng không có ai mang đến cho cậu ta.

Tôi vục vài miếng mì ăn liền. Gia vị cho quá nhiều, vừa cay vừa mặn.

Khi với tay lấy cốc nước, tôi lại nhớ đến đôi môi trắng bệch, nứt nẻ của người kia.

Lỡ đâu cậu ta khát c.h.ế.t lại đổ tội lên đầu tôi!

Nghĩ vậy, tôi cầm một chai nước mở cửa nhà kho.

"Này, còn sống không?" Tôi nhíu mày nhìn người nằm trên đất.

Lúc tôi ném cậu ta xuống như thế nào, bây giờ cậu ta vẫn còn nguyên như thế.

Có một khoảnh khắc tôi bỗng thấy hơi sợ, sợ cậu ta đã chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-cuu-roi-cua-da-khuyen/chuong-1.html.]

Nếu cậu ta chết...

Vậy thì tôi, lần đầu tiên g.i.ế.c người!

May mà cậu ta đã mở mắt. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cũng chẳng màng cậu ta có muốn hay không, vội vàng đỡ cậu ta dậy, tựa vào vai tôi. Vặn nắp chai, liền đổ nước vào miệng.

Đổ hơi gấp, cậu ta sặc một ngụm. Ho sặc sụa, chiếc áo sơ mi trắng ướt một mảng.

Tôi chú ý thấy trên túi áo bên trái của cậu ta có một chiếc huy hiệu trường.

Đó là một trường quốc tế mà tôi luôn khao khát nhưng không thể với tới. Tôi nhìn chằm chằm vào nó một lúc, thất thần.

"Nhìn gì?" Lần đầu tiên cậu ta mở lời với tôi.

Ánh mắt cậu ta vẫn là vẻ bình tĩnh đến vô hồn. Trong lòng tôi bỗng trào lên một ngọn lửa vô cớ.

Buông cậu ta ra một cách thô bạo, rồi bỏ đi.

2.

Ngày hôm sau, khi tôi đến cho cậu ta uống nước, cậu ta lại không chịu mở miệng.

"Này, dậy đi, uống nước này!" Tôi kéo nửa thân trên của cậu ta dậy, nhưng cậu ta lại quay đầu đi chỗ khác, miệng ngậm chặt.

"Nước chứ có phải tao cho mày uống thuốc độc đâu!" Tôi tức đến bật cười, vỗ vỗ vào mặt cậu ta. Hành động này dường như đã chọc giận cậu ta.

Một người vốn rất ngoan ngoãn ngày hôm qua, bỗng nhiên lại nổi nóng. Tay chân bị trói, cậu ta liền dùng đầu húc mạnh tới.

Tôi đang ngồi xổm, không kịp phòng bị, bị cậu ta húc cho ngã ngửa ra đất.

Chai nước suối trên tay lăn đến một bên, nước đổ ra gần hết. Chiếc túi nhựa tôi đeo trên cổ tay cũng rơi xuống đất, bánh mì bên trong văng ra ngoài.

"Mày c.h.ế.t tiệt..." Tôi chửi thề. Đáng lẽ tôi không nên có lòng tốt mang đồ ăn đến cho cậu ta.

Cậu ta lướt mắt nhìn tôi một cái, rồi quay đầu nằm xuống như cũ.

Tôi lại đột nhiên hiểu ra điều gì đó từ tư thế co quắp của cậu ta, ánh mắt dừng lại ở vị trí từ bụng dưới trở xuống.

Khóe miệng giật giật: "Nhịn hay thật đấy, cả ngày cả đêm cũng không tè ra quần."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Cậu ta không để ý đến tôi, nhưng lại co người mạnh hơn, muốn che đi sự ngượng ngùng ở một nơi nào đó.

Tôi phủi bụi trên quần áo đứng dậy, nảy sinh ý định trêu chọc cậu ta: "Gọi một tiếng “anh”, tao đỡ mày ra góc tường giải quyết."

"Cút!"

Tôi nghe thấy cậu ta khẽ rít lên, cũng đột nhiên nổi nóng.

Không chút khách khí kéo cậu ta từ dưới đất lên, vác đến góc tường trong kho.

Hai chân của cậu nhóc què này không hoàn toàn phế, vẫn còn một chân lành lặn.

Khi tôi vác cậu ta, cậu ta dùng cái chân lành lặn đó điên cuồng đá tôi.

Khi đặt cậu ta xuống, tôi vẫn không nói lời thừa thãi, trực tiếp tháo thắt lưng, cởi quần cậu ta ra.

Cả người cậu ta run rẩy, không biết là sợ tôi, hay bị tôi chọc tức.

"Cút! Tránh ra! Đừng đụng vào tôi!"

Tôi đỡ thắt lưng cậu ta, đứng phía sau, chỉ nói một chữ: "Tè!"

"Anh, anh buông tay trước đi..." Cậu nhóc què giằng co với tôi một lát, cuối cùng cũng thỏa hiệp.

"Nhanh lên!" Tôi đoán chừng cậu ta có thể tự đứng một lúc, liền buông tay, quay lưng lại.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...