25.
Vài ngày sau, Đường Dụ cuối cùng cũng chịu thả tôi xuống giường.
Không biết lấy đâu ra một bộ lễ phục, cậu ấy tự tay mặc cho tôi, trang điểm cho tôi ra dáng con người lắm.
"Anh Thần, anh đẹp trai quá!" Nói rồi lại tiến tới ôm tôi.
Mấy ngày nay tôi sợ cậu ấy dính lấy mình lắm rồi, chỉ cần dính vào là dính cả ngày. Mắng cậu ấy là chó còn nhẹ, chó còn không có sức lực dồi dào như cậu ấy!
Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cả hai cũng suy thận.
"Dừng lại!" Tôi giơ tay cản cậu ấy, "Tôi không muốn vừa mặc vào đã phải cởi ra."
Cậu ấy khẽ cọ vào hõm cổ tôi: "Ừm, yên tâm. Cho anh mặc một lúc."
Cậu ấy nắm lấy tay tôi, mười ngón tay luồn qua kẽ tay tôi, đan chặt vào nhau: "Đi thôi, ra ngoài với em một chút."
Đi qua sảnh khách sạn, cậu ấy kéo tôi ra bãi cỏ.
Trên bãi cỏ toàn là hoa và bóng bay màu xanh trắng, hàng trăm chiếc ghế đã chật kín khách mời.
"Đây là sắp tổ chức nghi lễ gì à?" Tôi hỏi cậu ấy.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Đúng vậy, anh. Anh quên rồi sao? Hôm nay em sẽ cầu hôn một cách rầm rộ mà!"
"Với ai?" Tôi nhíu mày nhìn cậu ấy, mơ hồ dường như đã hiểu ra điều gì.
"Anh nói xem?" Đường Dụ nhướng mày hỏi lại.
Thì ra việc tuyên truyền rầm rộ đến Thượng Hải cầu hôn, lên tin tức, công bố lịch trình... tất cả đều do cậu ấy tự tay lên kế hoạch. Mục đích là để dụ tôi, kẻ đã đổi tên thay họ, lộ diện.
"Anh, em biết ngay anh nhìn thấy rồi sẽ đến tìm em. Cho nên ở sảnh khách sạn, em đã nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên." Đường Dụ đắc ý nhìn tôi, trong mắt lấp lánh những tia sáng nhỏ. Khiến tôi cảm thấy nhột nhột, và miệng cũng muốn hôn hơn.
Nếu không phải có nhiều người nhìn thế này, tôi nhất định sẽ hôn nát cái miệng đó của cậu ấy.
"Hay lắm, đặt bẫy tôi đấy!" Tôi nghiến răng: "Sao em biết tôi ở trong nước?"
Đường Dụ cong môi cười: "Vì em đã tra ra được quỹ hỗ trợ người khuyết tật trong nước đã nhận được một khoản tiền quyên góp lớn. Tên người quyên góp là Đường Đỗ." Nói rồi, cậu ấy nắm lấy tay tôi, cùng đi lên bục nghi lễ.
"Vậy nên, anh, số mệnh đã định, anh phải làm vợ của em."
[Hết]
Mình giới thiệu 1 bộ đam mỹ khác do mình up lên web hatdaukhaai.com, các bạn cũng có thể vào trang cá nhân trên hatdaukhaai.com cùa mình để xem thêm những bộ đam mỹ khác mà mình đã up nha:
ẢNH ĐẾ SIÊU DÍNH NGƯỜI - Tác giả: Tiêu Kỳ
Để tôi có thể trả nợ, người quản lý đã nhận giúp tôi một bộ phim có cảnh giường chiếu nhạy cảm.
Ảnh đế la lớn: "Tôi không đóng phim nam - nam! Cái tên vô danh tiểu tốt kia, mau mặc quần áo vào rồi cút ra ngoài cho tôi!"
Tôi mặc quần vào, bước ra khỏi chăn, thở dài một hơi.
Ảnh đế liếc nhìn tôi. Bỗng dưng đỏ mặt, chặn tôi lại: "Đạo diễn, bấm máy!"
《Ảnh Đế Siêu Dính Người》
1.
Tôi là một diễn viên tay ngang, đang nằm trên giường, hất hông một cách nghiêm túc trước ống kính. Cặp m.ô.n.g căng tròn, chiếc khăn tắm căng ra như sắp tuột.
Trong studio chật kín người. Chợt có một giọng nói trầm thấp đầy khó chịu vang lên.
"Để tôi xem lẳng lơ nào!"
Tôi giật mình, không ngờ đạo diễn lại nói thẳng thừng như vậy.
Để trả nợ, thằng đàn ông thẳng như tôi cũng đành liều một phen!
Cắn răng, tôi mặt dày hất hông xuống thấp nhất. Liền nghe thấy giọng nói trầm thấp kia tiếp tục câu chuyện.
"Để tôi xem phí bồi thường hợp đồng là bao nhiêu nào! Bao nhiêu tôi cũng đền! Ai cho phép các người nhận loại phim hạ cấp này cho tôi?"
"Tôi là người có nguyên tắc! Tôi không đóng phim nam - nam, cái tên vô danh tiểu tốt kia, mau mặc quần vào rồi cút ngay cho tôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-cuu-roi-cua-da-khuyen/chuong-10-het.html.]
Hóa ra lúc nãy không phải đạo diễn nói, mà là Ảnh đế sẽ diễn cùng tôi đã đến.
Và từ mà anh ấy dùng không phải là "lẳng lơ", mà là "bao nhiêu".
Cả studio đang ồn ào bỗng chốc im lặng.
Nhìn thấy mọi người không dám lên tiếng. Tôi biết bản thân, một diễn viên vô danh, lại hết cơ hội rồi. Thế là tôi tự giác mặc quần vào, bước ra khỏi chăn.
Điện thoại trong túi bỗng đổ chuông. Là tin nhắn nhắc nhở đến hạn trả thẻ tín dụng.
Tôi bất lực thở dài. Chẳng lẽ tôi thật sự phải bán thân để lo cho người cha cờ bạc, người mẹ bệnh tật, và hai đứa em đang đi học, đồng ý với bà thím giàu có 100kg đã đưa thẻ phòng cho tôi tối qua?
Đang định rời đi, đột nhiên một bóng người cao lớn chặn tôi lại.
Tôi khựng bước. Ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt vừa đẹp trai vừa cool ngầu, nhưng lại đỏ bừng bất thường và anh mắt lảng tránh của Ảnh đế: "Đạo diễn, bấm máy!"
2.
Đúng là đầu óc của Ảnh đế khác người bình thường.
Tại sao anh ấy lại đột nhiên nghĩ thông suốt rồi?
Chuyên nghiệp! Nhất định là vì sự chuyên nghiệp!
Dù vừa rồi có mắng mỏ gay gắt, có bài xích đến mức nào. Cũng không thể sánh bằng sự tận tâm với nghề.
Tiền bối quả là tiền bối!
Tôi rất trân trọng cơ hội này, kích động nắm lấy tay Trì Nghiễn: "Tiền bối! Em nhất định sẽ diễn thật tốt!"
Trì Nghiễn lại giật mạnh tay về, nhíu mày nhìn tôi với vẻ kinh hãi.
Không ngờ anh ấy lại bài xích sự tiếp xúc cơ thể giữa hai người đàn ông đến mức này. Như vậy mà vẫn chấp nhận đóng, lại càng thể hiện sự chuyên nghiệp của anh ấy!
Một diễn viên vô danh như tôi không thể làm chậm tiến độ của Ảnh đế và mọi người. Tôi nhanh chóng cởi quần và áo khoác ngoài, thay lại chiếc khăn tắm.
Trì Nghiễn lạnh lùng nhìn tôi, không nói một lời.
Chăm chú quá! Chuyên nghiệp quá!
Cảnh đầu tiên chính là cảnh nóng mãnh liệt của hai chúng tôi. Khi ống kính lia đến, Trì Nghiễn đang ngồi trên giường, nhưng mãi vẫn không nói ra câu thoại đầu tiên.
Đây là đẳng cấp của Ảnh đế sao? Đây là một người làm điện ảnh chuyên nghiệp sao, ngay cả một câu thoại cũng phải nghiêm túc lấy cảm xúc đến vậy!
Tôi tập trung chờ đợi anh ấy lấy cảm xúc. Sự chuyên nghiệp mà tôi chưa từng thấy này. Đúng là hình mẫu để tôi học hỏi!
Ánh mắt Trì Nghiễn khẽ liếc nhìn chiếc khăn tắm của tôi, yết hầu khẽ động.
Tôi hiểu ý ngay.
Hiểu rồi! Thảo nào mãi vẫn chưa mở miệng nói thoại. Hóa ra là chê động tác đầu tiên của tôi chưa đạt tiêu chuẩn!
Tiền bối đã gợi ý rõ ràng như vậy, tôi phải biết điều hơn chứ!
Tôi nhún nhún người, cố gắng hạ hông xuống, cặp m.ô.n.g cong lên hết cỡ.
Trì Nghiễn lập tức hít một hơi khí lạnh, trố mắt kinh ngạc, m.á.u mũi phun đầy khăn tắm của tôi, rồi ngã xuống. Giọng nói yếu ớt thốt ra một chữ: "Nóng..."
3.
Đội ngũ nhân viên xung quanh ngay lập tức vây lại.
Trì Nghiễn được kéo dậy từ dưới đất. Anh ấy luống cuống lấy tay che mũi, đỏ mặt giải thích với mọi người: "Nóng... nóng... ăn nhiều ớt quá!"
Người quản lý của anh ấy hoảng hốt đưa giấy cho anh ấy: "Anh Trì, có phải gần đây sức khỏe không tốt không?"
"Làm gì có!" Trì Nghiễn gắt gỏng ngắt lời, đột nhiên quay đầu lại, đỏ mặt nhìn thẳng vào tôi đang trên giường.
Nhìn tôi một cách nghiêm túc tuyên bố: "Sức khỏe của tôi rất tốt."
Hai chữ "rất tốt" được anh ấy nhấn mạnh. Nhưng giây tiếp theo, ánh mắt của Trì Nghiễn di chuyển từ mắt tôi xuống dưới, nhìn thấy tư thế loli quỳ mà tôi vừa mới học. Anh ấy đột ngột ngẩng đầu, đưa tay che mũi, rồi quay đầu đi: "Tôi c.h.ế.t tiệt!"
Người quản lý nhìn thấy m.á.u mũi của anh ấy chảy không ngừng thì hoảng loạn: "Anh Trì có sao không? Sao mặt anh đỏ thế? Cánh tay sao nóng thế?"
"Hay là hôm nay đừng quay nữa anh Trì, hoặc là dùng diễn viên đóng thế mấy cảnh đi, dù sao anh cũng không chấp nhận được cảnh thân mật giữa hai người đàn ông, anh nghỉ ngơi đi!"
"Không cần! Nhất quyết không dùng diễn viên đóng thế! Tôi có thể quay!" Giọng Trì Nghiễn khàn đi, hổn hển: "Cho tôi... cho tôi uống chút nước đá là được."
-