Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Nhầm Lẫn Diệu Kì

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau ngày hôm đó MV không gặp NT nữa, mọi chuyện lại trở nên yên tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, không chút gợn sóng…. Nhưng dường như cái yên lặng này để chuẩn bị và gây cảm hứng cho cái sôi động tới.

Mọi người hơi thất vọng và thắc mắc nhưng thấy NT vẫn bình tĩnh như thường cho nên không tiện hỏi nhiều.

Ngày vui đã đến, họ cũng chẳng còn thời gian quan tâm những chuyện khác.

Căn phòng ngủ quen thuộc, nhưng được trang trí đẹp đẽ và gọn gàng hơn rất nhiều, bởi hôm nay nó là phòng của cô dâu. Hân mặc váy cưới trắng tinh, thân váy phồng to, buông xuống mặt đất, phần cổ và xuôi theo hai tay là kiểu lưới phổ biến. Đầu được búi gọn gàng và cài vài bông hoa nhỏ màu trắng với dải lụa trắng kéo đến thắt lưng. Trông cô thật nhẹ nhàng, bay bổng như cô thiếu nữ được nặn ra từ mây.

Nữ nhân viên trang điểm đang xoa phấn hồng lên má cô và kẻ mắt màu đen càng làm nổi lên đôi mắt to tròn, trong sáng của cô.

Chị Huệ và Tuyết Nhi ngồi trên giường, nhàn nhã cắn hạt dưa ngắm Hân tán dốc.

- Cô dâu là xinh nhất. Nhìn đi, con mèo mập cũng có thể hóa thành con công được. – Chị huých tay TN cười trêu Hân.

- Đúng vậy, hôm nay không ai giành ánh sáng với cậu ấy được. Có khi chị em mình cần phải chuẩn bị kinh đen trước, kẻo lóa mắt không nhìn được gì nữa. – TN phụ họa, sau đó hai người liền phá lên cười.

Cả cô nhân viên cũng bị lời nói đùa của họ làm cho phì cười.

Hân nghe vậy, tức giận lườm hai người, bất mãn nói:

- Hai người thật quá đáng, dám nói tôi là mèo mập.

Hai người kia nghe vậy lại càng cười lớn hơn. Hân chỉ còn cách hậm hực nhìn bọn họ.

Cười đã rồi, TN mới xoa xoa bụng giả vờ đánh nhẹ lên tay chị Huệ mắng:

- Sao chị lại nói vậy? Cẩn thận chồng người ta nhổ sạch tóc rồi tống chị vào chùa đó.

- Ôi sợ quá! – Chị Huệ ôm lấy người mình ra vẻ hoảng hốt – Chết rồi làm sao đây? Hôm nay cô dâu là quan trọng nhất vậy mà bị chị trọc cho tức giận đến môi bĩu ra xấu quá à. Thế này thì chị biết ăn nói làm sao với mọi người? Thôi, coi như vì tình cảm bao lâu của chúng mình, em cố cười cho chị xem được không? – Chị nhìn về phía Hân hai mắt chớp chớp vẻ xin xỏ làm cô nhân viên và TN cười ngặt nghẽo. Riêng Hân tức đến đỏ cả má, đúng là phí phấn hồng rồi.

- Hừ, không thèm nói với hai người. Nếu mà NT ở đây thì hai người đừng hòng bắt nạt tôi. – Hân quay đi không thèm nhìn họ nữa.

Nghe vậy hai gười kia trầm mặt xuống, nghiêm túc lại.

- Haiz, chuyện của nó cũng đau đầu. Sao bỗng dưng MV mất hút vậy? Cũng không tham dự lễ cưới của mày – Chị Huệ chống cằm đăm chiêu suy nghĩ, sau đó quay sang hỏi Hân - Nó có nói gì với mày không?

– Hừ, nói đến lại điên người. Bạn bè mà có gì cũng không nói. Nó ngậm chặt như hến vậy, hỏi thế nào cũng không chịu nói, chỉ cười cho qua. – Hân tức giận kể.

- Hai người đó không có chuyện gì chứ? – TN tò mò thò đầu ra hỏi – Nhưng nếu chia tay thì tại sao đám cưới của cậu vẫn được tổ chức ở khách sạn của bọn mình? – Cô giơ tay bốc vài hạt dưa đưa lên miệng cắn.

Nghe TN nói vậy, Hân cũng đăm chiêu suy nghĩ, không ai nói gì nữa.

Thấy không khí có vẻ trầm lắng và buồn bã, chị Huệ khoát tay nói to:

- Thôi được rồi, chuyện của họ để tự họ giải quyết đi. Hôm nay là ngày vui lớn nhất của đời mày đấy, trong đầu chỉ được nghĩ đến hôn lễ thôi. Ví dụ như…. Nghĩ đến chú rể khỏa thân sẽ thế nào? Có sáu múi không? Đêm nay hai người sẽ động phòng ra sao?... – Chị Huệ khoác vai Hân cười nháy mắt đầy đen tối với cô. Thấy vậy Hân xấu hổ đỏ mặt, hất tay chị ra hét lên:

- Chị đúng là xấu xa, nói toàn chuyện không đứng đắn.

- Thằng chồng mày ngoài kia còn không đứng đắn hơn chị nhiều. Tối nay mày khác biết. – Chị Huệ cười to đáp.

Lại một tràng cười sáng khoái vang lên, trận này còn to hơn trận khác, trần nhà gần như chấn động bởi lực đập của âm thanh.

- Haiz, nhìn thấy mày đẹp thế này chị cũng muốn làm cô dâu lần nữa.

Sau một lúc cười, chị Huệ thở dài tiếc nuối nói.

Mấy người còn lại cười tủm tỉm nhìn chị. TN huých vai chị hỏi:

- Chị dám có tư tưởng vượt tường? Coi chừng em mách anh rể, đến lúc ấy xem chị còn sức mà lết đi không đã.

Nói xong cô ngửa mặt lên trời cười to như được mùa. Mọi người cùng cười vui vẻ nhìn chị Huệ đen mặt.

Sau đó, bọn họ không cười đùa nữa, để yên cho cô nhân viên trang điểm làm việc.

******************************

Trong sảnh đường to nhất của khách sạn MV, những dải lụa trắng mỏng với bóng bay màu hồng nhạt được trăng khắp nơi. Hai hàng hoa đủ màu sắc ở lối ra vào để chào mừng khách khứa. Từng chiếc bàn với khăn trải màu đỏ được xếp gọn gàng, thẳng hàng. Mọi người đã ngồi trật kín tất cả. Không khí sôi động vô cùng, nhất là những chỗ cô dâu khoác tay chú rể đến kính rượu.

Hành trình của lễ cưới rất đơn giản nhưng không kém phần long trọng. Đây là một đám cưới đúng kiểu người Việt. Chú rể đến nhà gái đón cô dâu về nhà mình để ra mắt bố mẹ và bái lạy tổ tiên, sau đó hai bên gia đình mới cùng nhau đến đây để tổ chức tiệc tiếp đãi mọi người.

Đức Minh trong bộple màu đen lịch lãm với nụ cười luôn hiện trên môi đang nắm tay Hân đi từng bàn mời rượu bạn bè. Hôm nay trông anh càng đẹp trai và vui tươi hơn trước. Niềm vui hiện rõ trên từng nét mặt và ánh mắt của anh. Hân cũng rất thanh thoát và đáng yêu trong chiếc váy cưới trắng dài. Cô hơi ngượng ngùng bóp chặt tay anh khi có người trêu trọc.

Đến bàn của chị Huệ, TN và Như Tuyết, Hân ngồi phịch xuống thở phào như trút được gánh nặng. Cô cầm đũa gắp một miếng thịt định cho vào miệng thì có người đã vội vàng giằng lại khiến cô tức điên lên, nghiến răng nhìn người đó hỏi:

- Chị làm gì vậy?

- Để ý hình tượng một chút, mày đang là cô dâu đấy. Nhanh đi kính rượu cùng chú rể tiếp đi. – Chị Huệ thản nhiên ăn miếng thịt đó của Hân, hất đầu về phía ĐM cách đó mấy bàn với những người bạn của mình.

- Cô dâu cũng phải ăn chứ? Em sắp đói chết rồi, cứ bắt uống rượu thay cơm thế thì em thủng dạ dày mất. – Hân nhăn trán, khổ sở nói.

Mọi người phì cười nhìn vẻ mặt phụng phịu của Hân. NT nhẹ nhàng đưa bát cho Hân rồi gắp cho cô một miếng thịt gà, cười an ủi:

- Cậu ăn một chút thôi, chú ý hình tượng và son phấn trên mặt đó.

Thấy vậy Hân vội vàng cầm đũa lên, cười vui vẻ với NT rồi bắt đầu ăn.

- Chỉ có NT là tốt nhất. Mấy người toàn là lòng lang dạ sói, muốn cho tôi đói chết. – Hân vừa ăn vừa lên án từng người.

- Vậy thì chết đói luôn đi. – Chị Huệ giằng lại bát trên tay Hân, không nhìn đến vẻ tức giận của cô nói tiếp – Lau cái miệng đầy mỡ của mày đi, có gười chuẩn bị đến đây nè.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Nhầm Lẫn Diệu Kì
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...