Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Nhầm Lẫn Diệu Kì

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày sau, vụ việc đã lắng xuống. Ánh Dương không hề bị ảnh hưởng tâm lý, khóc một trận thật đã rồi thôi.

Ngày hôm đó là ngày đổ nước mắt nhiều nhất trong cuộc đời mẹ con Như Tuyết.

Có điều bây giờ ngồi kể cho hai người bạn, cô vẫn còn sợ hết hồn khi nhớ đến phản ứng của người thân, đặc biệt là mẹ mình.

Buổi chiều hôm đó, xe ô tô của Minh Vương đưa hai mẹ con về nhà. Vừa vào cửa, chưa kịp hiểu chuyện gì, Như Tuyết đã bị mẹ cầm chổi đánh tới tấp lên người.

Theo phản xạ tự nhiên, cô cuống quýt chạy, vừa né tránh vừa hỏi:

- Có chuyện gì vậy mẹ?

- Cô còn dám hỏi? Hôm nay tôi không đánh chết cô tôi không phải mẹ cô. – Bà Hoa vừa cầm chổi đuổi theo dáo riết vừa tuyên thệ.

Vẻ mặt tức giận ngút trời của mẹ ngay sát phía sau khiến cô nghệt ra chẳng hiểu gì. Quay sang nhìn bố, anh trai và chị dâu xin trợ giúp, nào ngờ mặt bọn họ cũng kinh khủng không kém. Anh Minh còn ung dung vắt hai tay trước ngực, dửng dưng xem cô bị mẹ đánh.

Vậy là hai mẹ con cứ đuổi nhau quanh sân như chuyện hài.

Như Tuyết đau khổ nghĩ, hôm nay là ngày gì vậy? Vừa trải qua thập tử nhất sinh bây giờ về đến nhà vẫn gặp rắc rối là sao? Không lẽ hôm nay là ngày tận thế của cô? Chất adrenalline của mẹ tuôn ra ào ào trong lúc tức giận quả là lợi hại, phút chốc biến thành siêu nhân khiến cô chạy thục mạng mới cầm cự được.

Cũng may sau đó Minh Vương vội vàng đến che chắn trước mặt cô, nếu không hôm nay thoát được tay tử thần cũng không thoát khỏi tay mẹ.

- Mẹ à.

Anh vừa mở miệng đã có hàng loạt ánh mắt như phi tiêu phóng về phía mình. Bà Hoa hằm hè nói:

- Ai là mẹ anh?

- Mẹ.....

Thấy anh bị mẹ mắng, đang nấp đằng sau, cô vội vàng thò đâu ra, vừa cất giọng đã bị mẹ trừng mắt chui tọt xuống bụng.

- Tôi cũng không còn là MẸ CÔ. – Bà Hoa gầm lên.

Như Tuyết giật thót tim, đưa tay lên vỗ ngực. Bây giờ cô mới biết mẹ mình cũng là một thành viên trong nhóm sư tử Hà Đông.

Nở nụ cười nịnh nọt, cô vừa định lân la đến gần mẹ ăn năn .Nào ngờ bà Hoa bất chợt chuyển sang buồn rười rượi, nước mắt bắt đầu tuôn ra, vừa sụt sịt quệt mũi vừa mếu máo nói khiến cô trở tay không kịp:

- Trong mắt cô làm gì có người mẹ này? Xảy ra chuyện tày đình như thế mà không thèm cho ai biết. Chẳng may lúc đó cô và Ánh Dương xảy ra chuyện gì thật thì tôi biết tính sao?

Cuối cùng Như Tuyết hiểu ra ngọn ngành, liền trừng mắt với Minh Vương. Thì ra kẻ chỉ điểm là anh, vậy mà anh còn vô tư đứng đó như không biết chuyện gì, thậm chí còn sắm vai anh hùng cứu mỹ nhân? Đúng là mặt dày vô đối.

- Trừng gì mà trừng? Nếu cậu ta không nói cho thằng Minh biết thì cô định giấu lẹm đi đấy phỏng? – Bà Hoa gầm gừ nhìn con, sau đó quay sang Minh Vương nghiến răng nghiến lợi – Mà cậu cũng quá đáng, đợi mọi chuyện xong hết rồi mới báo cho chúng tôi.

Nhìn mẹ ngồi trên bậc thềm, cây chổi đặt bên cạnh, khóc lóc thương tâm, Như Tuyết đau lòng và áy náy vô cùng.

Chầm chậm quỳ một gối xuống, cô đưa tay lau khô những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xương sảu đầy nếp nhăn của mẹ, nhẹ nhàng xoa dịu:

- Mẹ...mẹ à....con xin lỗi. Tại con sợ mẹ với bố biết sẽ bị sốc nặng ảnh hưởng đến sức khỏe....Như vậy thì có ích gì? Mẹ đến đó khóc lóc như lúc này chỉ làm sự việc hỗn loạn thêm, con lại phải phân tâm vì hai người…. Vậy là không nên, có đúng không mẹ?

Ra sức phân giải, cuối cùng cô dùng chiến dịch muôn thuở hữu ích đó là nũng nịu, lấy lòng mẹ.

Sau một hồi, bà Hoa cũng nguôi giận, không nhìn con bằng ánh mắt giết người nữa, nhưng vẫn không nhịn được cằn nhằn:

- Vậy sao không nói cho thằng Minh?

- Mẹ xem anh ấy đi, cũng đâu có bốc đồng kém mẹ?- Như Tuyết nhớ lại biểu hiện thấy chết không cứu của anh khi nãy, hừ mũi chế giễu.

Nghe chồng bị chê trách, Hân bất bình, vừa chỉ vào người mình định mở miệng phản bác đã bị Như Tuyết trừng mắt chặn ngang:

- Cậu xòn dám xen vào? Nên nhớ cậu đang là bà bầu đó, có bảo mẫu suốt ngày đi theo lại còn đòi chạy lung tung?

Hân cứng họng không nói được câu nào. Nhìn lại chồng đang kè kè bên cạnh, đúng là cô không thể đảm trách việc này.

Đắc ý nhìn mọi người bị đuối lý, chỉ có thể hậm hực nhìn mình, Như Tuyết vui vẻ tóm gọn:

- Cho nên, con làm vậy là đúng. Mọi người không cần tức giận nữa.... Dù sao con và Ánh Dương đều bình yên, đó mới là điều nên chú ý, có đúng không ạ?

Cô cười hì hì, mong vẻ tán đồng của mọi người nhưng rất tiếc không ai thèm nói gì, đồng loạt hừ lạnh quay đi.

Vậy là cô chỉ có thể xấu hổ gãi đầu, thở phào vì lại giải quyết xong một việc nhức đầu.

Liếc nhìn chị Huệ và Tuyết Nhi đang cười như được mùa, Như Tuyết không thèm chấp, tu cạn ly nước trên bàn để làm giảm nhiệt cái cổ họng sau khi “tua băng” liên tục trong vòng một giờ.

- Trời ơi, lãng mạn quá, cứ như phim Hàn Quốc ấy......Tiếc là mình không được chứng kiến tận mắt. – Chị Huệ nói trong tiếc nuối.

- Chị đúng là vô tâm. Nếu chứng kiến tận mắt mà chị không chết ngất tại chỗ thì em sẽ đánh cho chị ngất luôn. – Tuyết Nhi trừng mắt đe dọa.

Nghe vậy Như Tuyết liền dành cho cô bạn ánh mắt cảm kích vô cùng. Rốt cuộc cũng có người nói được lời tử tế, bênh vực lẽ phải.

- Tốt đẹp là mọi chuyện kết thúc rồi.... Không biết Bảo Ngọc sẽ bị xử thế nào? – Tuyết Nhi đưa tay chống cằm nhìn hai người còn lại hỏi.

- Tất nhiên là tù chung thân không thì cũng phải mấy chục năm...đáng đời.

Chị Huệ bĩu môi đáp, đồng thời nhận được thêm hai cái trừng mắt của người bên cạnh. Chị đành im lặng uống nước, trong bụng băn khoăn không hiểu gần đầy con bé Tuyết Nhi ăn nhầm cái gì? Bỗng dưng im lặng và có vẻ sâu sắc hơn, không còn thích đấu miệng với chị. Mà đặc biệt hơn là tự dưng còn đồng cảm với Bảo Ngọc, hại chị tí sặc nước chết vì sốc.

Trầm tư suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng Như Tuyết lên tiếng, phá tan cuộc “đấu mắt” của hai người kia.

- Em muốn đi gặp Bảo Ngọc một lần.

- Cái gì? – Chị Huệ nhảy dựng lên không tin nổi, hai mắt trợn to, trêm mặt viết rõ câu hỏi tu từ to đùng “ Mày có điên không?”

Ngược lại Tuyết Nhi chỉ hơi ngạc nhiên nhìn cô, sau đó không nói gì, ngồi im chờ cô giải thích.

- Em muốn nói chuyện với cô ta. Em cảm thấy chuyện này....không hẳn là như vậy. – Như Tuyết nhíu mày đáp.

Có gì đó thôi thúc cô đi gặp cô ta, cô cũng không hiểu cảm giác này là sao? Chỉ biết mọi chuyện có vẻ mơ hồ và quá dễ dàng.

- Mày điên vừa thôi... Thấy rảnh rỗi quá thì đi gặp lão Vương nhà mày mà....

Chị Huệ chuẩn bị dạy đời thì đã bị Tuyết Nhi ngắt lời, cô chỉ bình tĩnh nói:

- Mình đồng ý. Nếu muốn thì cậu cứ đi đi.

Nghe vậy, Như Tuyết mỉm cười với bạn cảm kích. Tuyết Nhi cũng cười đáp lại. Trong mắt hai người dường như có một tia cảm xúc giao nhau rồi ngay lập tức biến mất.

Chỉ có chị Huệ là đau khổ ngã ngửa trên ghế, hai tay ôm đầu tỏ vẻ chịu thua độ điên khùng của hai người. Nhưng họ không để ý, chỉ nhìn nhau cười vui vẻ.

******************

Trong phòng làm việc có một quầy bar nhỏ để thư giãn, Minh Vương và Quang Tiệp đang ngồi trên ghế nói chuyện. Trước mặt họ là vài nhãn hiệu rượu nổi tiếng khác nhau.

Lắc lắc ly rượu trên tay, Quang Tiệp khinh khỉnh nhìn vẻ mặt hồng hào, tràn đầy khí thế chẳng giống một bệnh nhân chút nào của Minh Vương, chốc chốc lại tự cười một mình, ánh mắt mơ màng, trong suốt.

Uống cạn một hơi, không thể chịu nổi vẻ mặt si dại đó, anh tức giận đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, rùng mình nói:

- Vứt ngay vẻ mặt ghê tởm ấy đi.

Minh Vương lườm anh một cái, tiếp túc nhấm nháp hương vị nhẹ nhàng thoang thoảng của vang đỏ, khóe miệng lại nhấc lên cao.

Thấy vậy anh liền nói mát:

- Mới được người ta quan tâm có hai, ba ngày đã như thằng ngu, ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Đến lúc cô ấy nói yêu chắc cậu chuyển nhà đến khoa tâm thần bên Châu Quỳ luôn.

Vậy mà phản ứng của Minh Vương chỉ là cười sung sướng.

Nhìn vẻ mặt đắc ý của bạn, Quang Tiệp bắt đầu tự hỏi: Chỉ số IQ của cậu ta có phải bị rơi *** theo cấp độ yêu rồi không? Nghĩ vậy anh đành phải tạt gáo nước lạnh, đưa cậu ta trở về hiện thực tàn khốc:

- Với tiến độ này, chắc là chỉ khoảng mấy chục năm nữa cậu sẽ được như ý…. Lúc đó, hai người nắm tay nhau trước cục dân chính, đằng sau là con của Ánh Dương đẩy xe lăn cho cậu.

Câu nói của anh liền đánh thức Minh Vương, vẻ mơ màng trong mắt rút đi, con người dần lấy lại tiêu cự. Anh nhíu mày nhìn bạn hỏi:

- Vậy theo cậu tôi phải làm sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Nhầm Lẫn Diệu Kì
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...