Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Vô Lương, Ma Nữ Phúc Hắc

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau núi học viện Thiên Dực, có hơn một trăm phong cách kiến trúc khác

nhau, nơi này là trọng địa* học viện Thiên Dực, chính là nơi các trưởng

lão tu luyện, một khi tấn chức thành trưởng lão của học viện, liền có tư cách sở hữu chỗ ở riêng của mình. Đương nhiên, cũng có ngoại lệ, ví dụ

như học sinh có cống hiến to lớn với học viện, chẳng hạn nhhư đại công

chúa, bọn họ đều có tư cách đến sau núi. Đây là đãi ngộ cao nhất của học viện dành cho học sinh, là tượng trưng vinh quang.

(*) Vùng đất quan trọng.

Mỗi người được vào đó đều có thể trang trí nơi ở của mình theo sở thích

của bản thân. Cho nên, mới có lối kiến trúc muôn hình muôn vẻ như vậy.

Sau khi Triệu Nhã Nhi và hai sư muội của ả từ hội trường khảo hạch về, ả một thân một mình đi vào sau núi, đi đến một căn nhà được trang trí rất lộng lẫy.

Trước cửa vào nhà, có hai thủ vệ đứng ở đó, thấy có người tới, một người bước lên phía trước nói: “Triệu sư muội, sao ngươi lại đến đây? Không

phải đại công chúa đã ra lệnh ngươi đi làm việc sao? Ba danh ngạch đại

công cháu muốn có chưa?”

Ánh mắt Triệu Nhã Nhi lóe lên, không sai, đại công chúa chỉ muốn ba danh ngạch, do lúc nhất thời ả nảy lòng tham, sửa thành năm. Ả tuyệt đối

không để Già Lam và Tống Thiến Nhi có cơ hội trở thành học sinh ưu tú,

bởi vì… Ánh mắt ả ta tăm tối trong nháy mắt.

Lâm thời, ả bóp méo ý tứ của đại công chúa, bây giờ là lúc nghĩ biện

pháp để đền bù. Vì vậy, ả mỉm cười nói: “Chuyện đại công chúa căn dặn,

đương nhiên ta sẽ làm ổn thỏa. Ta đã nói với Ngụy trưởng lão, Ngụy

trưởng lão cũng đã đồng ý.”

“Vậy ngươi còn về đây làm cái gì? Đại công chúa đang bế quan tu luyện,

sắp tới sẽ không gặp mặt bất kỳ ai, ngươi có chuyện gì thì đợi đại công

chúa xuất quan rồi hãy đến.” Người kia mang bộ dạng giải quyết công việc chung, có thể thấy được người làm việc bên cạnh đại công chúa, đều tự

có loại cảm giác giỏi giang, ưu việt hơn người khác.

Vẻ mặt Triệu Nhã Nhi không chút thay đổi, chậm rãi lấy ra một cái hộp,

mỉm cười nói: “Hai vị sư tỷ hiểu lầm, lần này ta không đến gặp đại công

chúa, hai vị sư tỷ giữ cửa cho đại công chúa suốt ngày, chịu nắng chịu

gió, rất là cực khổ. Lần này từ thành Lạc Xuyên về đây, ta có mang theo

một ít son phấn, là son phấn thượng đẳng của thành Lạc Xuyên bọn ta.

Nhưng, son phấn này chỉ xứng với vẻ đẹp thiên hương quốc sắc của hai sư

tỷ thôi. Nếu hai vị sư tỷ không ghét bỏ, xin hãy nhận món quà mọn này

đi, chút lòng thành, đừng ngại.”

Hai cô gái liếc nhìn nhau, đều lộ nét mặt vui mừng.

“Sao lại không biết xấu hổ như thế chứ.” Ngoài miệng nói ngại, nhưng tay lại nhận lấy quà, cô gái cười cười nói: “Ta đã sớm nghe thành Lạc Xuyên có đủ các loại son phấn, phần lớn son phấn thượng đẳng đều được sản xuấ ở nơi đó, Triệu sư muội, thật là có lòng.”

“Phải đó. Triệu sư muội suy nghĩ mọi chuyện luôn chu đáo. Lễ vật của

ngươi, bọn ta nhận, sau này ở trước mặt đại công chúa, bọn ta sẽ nhắc

đến ngươi nhiều hơn.”

“Hai vị sư tỷ đừng hiểu lầm, ta thật lòng thật dạ muốn kết giao với hai

vị…” Triệu Nhã Nhi vội khoát tay, gấp gáp nói, vẻ mặt muốn bao nhiêu

chân thành thì có bấy nhiêu.

Hai cô gái nhìn nhau, trên mặt đều lộ vẻ cảm động.

“Triệu sư muội, nếu ngươi quan tâm bọn ta như vậy, về sau, chúng ta

chính là chị em tốt. Ngươi có chuyện gì thì cứ nói với bọn ta, bọn ta

nhất định bảo bọc cho ngươi!”

“Cám ơn hai vị tỷ tỷ!” Bề ngoài, Triệu Nhã Nhi cười hết sức chân thành,

bên trong lại đang cười lạnh. Chỉ dựa vào thân phận tỳ nữ bên cạnh đại

công chúa mà cũng muốn xưng hô chị em tốt với ta, các ngươi thật là

không biết tự nhìn lại bản thân.

Nhưng, dù sao các ả cũng là người bên cạnh đại công chúa. Sau này, ả

muốn qua lại gần gũi với đại công chúa, không thể thiếu sự giúp đỡ của

các ả. Lãng phí một ít tiền tài nho nhỏ, cũng không coi là cái gì.

Ký túc xá của học sinh ngoại viện.

Già Lam xử lí vết thương trên người, Tống Thiến Nhi thì phục trách các công việc sau khi nhập học, chạy ra chạy vào phòng nàng.

“Già Lam, sổ tay nhập học của ngươi để trong học tủ nha…”

“À, …”

“Già Lam, ta lấy nước nóng cho ngươi, còn lấy thêm một ít thuốc trị thương, ngươi nhớ dùng đó.”

“Ờ.”

“Già Lam, ta đem sách giấu riêng đặt ở dưới gối đầu của ngươi, có thời gian rãnh ngươi coi nha, rất cảm động, rất đặc sắc!”

“Ờ.”

"Già Lam. . ."

“Ờ.”

Già Lam vừa xử lí vết thương của mình, vừa trả lời cho có lệ, căn bản không có đem lời nàng ta nghe vào tai, nàng phát hiện

Tống Thiến Nhi càng ngày càng có tiềm chất làm bà quản gia nhỏ, danh

hiệu chuyên gia tình cảm. “Già Lam, Già Lam, ngươi đoán xem ta gặp ai ở

bên ngoài?”

Lại nữa rồi!

Già Lam không có phản ứng.

Tống Thiến Nhi liền nghiêm túc sáp lại: “Ta thấy Nạp Lan Tiêu Bạch ở bên ngoài, hắn cũng đến học viện Thiên Dực rồi.”

Tay Già Lam khựng lại, ngẩng đầu lên: “Nạp Lan đại ca?”

Tống Thiến Nhi gật đầu như giã tỏi: “Đúng, đúng, chính là hắn! Bây giờ

hắn đang ở lối vào khu học sinh ngoại viện của chúng ta á, ở ngoài người đông nghìn nghịt, đem cửa vào chặn hết rồi.”

Già Lam rơi vào im lặng. Hiện tại, Nạp Lan Tiêu Bạch đến học viện Thiên

Dực, rốt cuộc là vì cái gì? Đương nhiên, nàng sẽ không tự kỷ cho rằng

hắn vì nàng mà đến. Không nói tới giao tình của bọn họ, cho dù giao tình thật sự sâu nặng. Nhất định hắn cũng nghĩ rằng nàng bị Bá Hầu Trường Dã đánh rơi xuống núi rồi. Trong nào nàng chợt lóe sáng, đúng! Là Sơn Hà

Thư! Nhất định là vì Sơn Hà Thư!

Lẽ nào, Sơn Hà Thư xuất hiện ở học viện Thiên Dực?

Trong lòng mang theo nghi ngờ, Già Lam sửa sang lại quần áo, bước ra cửa phòng: “Chúng ta đi xem một cái.”

Lối vào ngoại viện, người đông nghẹt, không chỉ có tất cả học sinh ngoại viện tới vây xem, học sinh nội viện và học sinh ưu tú nghe tin cũng

đến, bao vây cửa ra vào kín như nêm cối.

Trong đám người, bóng dáng màu xanh biển kia phá lệ nổi bật, bóng dáng

cao ráo tuấn tú, đứng vững như núi, đem hào quang của mọi người ở chung

quanh che đi hết.

Dưới nắng chiều, y phục màu xanh biển nổi lên tầng kim sắc, ánh chiều tà chập chờn, bồng bềnh như tiên.

"A, Nạp Lan Tiêu Bạch —— "

"Nạp Lan Tiêu Bạch!"

"Nạp Lan Tiêu Bạch ——! Nạp Lan Tiêu Bạch ——!"

Vô số tiếng thét chói tai của nữ sinh, thanh âm liên tiếp, thật lâu không dứt!

Thậm chí, các ả còn có thể đem bốn chữ ‘Nạp Lan Tiêu Bạch’ hô bằng một trăm loại ngữ điệu, trầm bỗng du dương.

Toàn bộ vùng trời cửa vào ngoại viện, đều là tiếng thét chói tai của các ả.

Đám người bao vây ở trước mặt đa số đều là thiếu nữ trẻ tuổi, chen lấn

về phía Nạp Lan Tiêu Bạch, nếu không có mười sáu vị kiếm sư bảo vệ Nạp

Lan Tiêu Bạch, e là các ả đã xông thủng phòng tuyến, đem Nạp Lan Tiêu

Bạch bao vây trong đống son phấn.

Về phần các nam sinh, độ cuồng nhiệt của bọn họ cũng không thấp, mỗi một người đều vì hâm mộ hắn mà đến. Chỉ cần danh hiệu đứng đầu Hạo Thiên

bát công tử, cũng đủ để các thiếu nam thiếu nữ trở nên điên cuồng. Hơn

nữa, bản thân Nạp Lan Tiêu Bạch rất quyến rũ, hắn tùy tùy tiện tiện đứng một chỗ nào đó, khí chất nho nhã và phiêu nhiên như tiên, cũng khiến

người ta không thể soi mói!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Vô Lương, Ma Nữ Phúc Hắc
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...