Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Vô Lương, Ma Nữ Phúc Hắc

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Ps: Lão Sách cưới vợ, Già Lam lấy chồng, hết truyện ha :v )

Già Lam chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt.

Tơ lụa mềm mại, màu trắng đơn thuần, trên đó có thêu mấy đóa hoa lan, thanh nhã duyên dáng, hương thơm thoang thoảng, đóa hoa lan vừa vặn nở rộ ngay chỗ…

Nàng thật sự không có nhìn lầm, đây tuyệt đối chính là áo yếm tối qua nàng mặc…

“Tại sao lại ở trong tay ngươi?” Mặt Già Lam đỏ bừng, giật lấy cái yếm, nhét vào trong lòng mình. Cuối cùng, nàng giả vờ bình tĩnh liếc nhìn xung quanh, làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tiếc là, đã muộn.

Tuy rằng học sinh học viện đã rời đi phân nửa, phần đông các trưởng lão vẫn còn ở hiện trường, còn có thủ hạ của Phượng Thiên Sách là quản gia Tần và tám vị thị nữ, làm Già Lam lúng túng nhất chính là Nạp Lan Tiêu Bạch vẫn còn ở đây!

Chân mày hắn khẽ chau lại, nghiêng tai lắng nghe, dường như chưa biết đã xảy ra chuyện gì.

May là hắn không nhìn thấy, bằng không thật không biết hắn nghĩ như thế nào về nàng.

Nàng vừa thở phào nhẹ nhõm, Phượng Thiên Sách lại nói: “Ta cũng không hiểu vì sao cái yếm của nàng lại chạy tới trong lòng của ta, ta đoán… Có lẽ, nó cũng giống với nàng, đều rất thích ta.”

Già Lam nhảy dựng, sắc mặt đỏ bừng, nhất là khi thấy nụ cười giảo hoạt, quái quỷ của hắn, nàng càng bực mình.

Chắc chắn hắn có ý!

Già Lam chỉ cảm thấy mặt mũi mình mất sạch rồi, ngoảnh đầu lại, liếc nhìn Nạp Lan Tiêu Bạch, vẻ mặt của hắn vô cùng bình thường, giống như không nghe thấy Phượng Thiên Sách nói. Có lẽ hắn nhận ra ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào hắn, hắn lành lạnh nói: “Lam Lam, ta mệt rồi, muốn đi nghỉ trước, nàng đưa ta về có được không?”

Bàn tay thon dài đưa về phía nàng, làm người ta không thể từ chối, Già Lam vươn tay theo bản năng, nắm tay hắn.

Lúc nãy, nàng để ý, Nạp Lan Tiêu Bạch đến đây một mình, bên cạnh không có bất kì thủ vệ nào, hắn muốn tự mình về chỗ nghỉ, quả thật có chút khó khăn.

Ánh mắt Phượng Thiên Sách u ám, nhìn chằm chằm tay Già Lam đang nắm tay Nạp Lan Tiêu Bạch, khí tức trên người hắn lưu động, thâm trầm khó lường.

Quản gia Tần âm thầm quan sát chủ tử của mình, phát hiện sự khác thường của hắn, đáy lòng xẹt qua lo lắng. Miệng chủ tử nói không có hứng thú với một tiểu nha đầu, thật sự như vậy sao? Bằng không, tại sao tâm tình của chủ tử thất thường như vậy?

“Phượng Thiên Sách, ta đưa Nạp Lan đại ca về trước, tìm ngươi tính sổ sau vậy, ngươi đừng hòng lừa bịp ta!” Già Lam trừng Phượng Thiên Sách một cái, nắm tay Nạp Lan Tiêu Bạch đi về hướng phòng nghỉ dành cho khách của học viện.

Nhìn khí lạnh trên người chủ tử càng ngày càng lạnh, quản gia Tần không nhịn được hỏi thử: “Nạp Lan công tử thật không biết điều, cậy mắt mù, ăn đậu hủ của Già Lam tiểu thư, thật vô sỉ đến cực điểm!”

Ánh mắt chủ tử vẫn nhìn theo bóng lưng Già Lam và Nạp Lan Tiêu Bạch, đôi mắt u ám không nhìn thấy bờ bến, giống như bất kì lúc nào cũng có thể đem người ta cắn nuốt vào đó, hắn đang cười, ý cười trên môi càng ngày càng đậm, tựa như hoa anh túc nở rộ, mê hoặc lòng người, khiến người ta không nhịn được rùng mình.

Không hiểu sao trong đầu hắn hiện ra chuyện mười năm trước, nhớ lần kia, đột nhiên chủ tử biến mất, không ai biết ngài đã đi nơi nào.

Cho đến bảy ngày bảy đêm, rốt cuộc chủ tử cũng trở về, cả người đều là máu, giống như từ trong ao máu bước ra.

Lúc đó, chủ tử cũng cười, cười như thế này, nụ cười cuồng dã giống như đóa hoa anh túc nỡ rộ, đến giờ vẫn khiến hắn khắc cốt ghi tâm.

Bắt đầu từ đó, cả người chủ tử đều thay đổi, trở nên sáng nắng chiều mưa, trở nên thâm trầm khó lường, không ai biết được suy nghĩ trong lòng ngài, cũng từ đó không ai nghĩ được khắc tiếp theo ngài ấy sẽ làm chuyện hoang đường gì…

“Chủ tử, có phải chúng ta nên trở về Phượng gia rồi không? Cả đêm qua ngài không về, gia chủ và lão tổ tong đều hỏi…”

Phượng Thiên Sách dần thu hồi tầm mắt, khẽ nhếch môi, ánh mắt kiểu khác nhìn quản gia Tần: “Bà nội luôn khen ngươi tài giỏi, ngươi làm việc rất tốt.”

Quản gia Tần hơi sửng sờ, không lẽ chủ tử phát bệnh? Sao tự nhiên lại khen hắn?

“Dạ. Đây là chuyện thuộc hạ nên làm.” Quản gia Tần ôn hòa đáp lại.

“Đời này bà nội thật khổ, lúc bốn mươi tuổi đã góa chồng, độc thân đến bây giờ, mỗi lần ta nhìn thấy bà lẻ loi một mình, liền không khỏi đau lòng cho bà.”Phượng Thiên Sách cảm khái.

“Đúng vậy! Lão phu nhân là người phụ nữ tài giỏi nhất mà ta từng gặp! Một tay bà chống đỡ Phượng gia, để Phượng gia đứng sừng sững tại đại lục Hạo Thiên, công lao của người rất vĩ đại.” Quản gia Tần nói lời thật lòng.

Phượng Thiên Sách mỉm cười, vỗ vỗ đầu vai hắn: “Không dối gạt ngươi, ta vẫn thay bà nội tìm một người đáng tin để chăm sóc bà, để bà được yên ổn lúc tuổi già, đáng tiếc đau khổ tìm mà vẫn chưa có ai thích hợp. Hiện tại nghe được tiếng lòng của ngươi, ta biết ngươi yêu thích bà nội của ta từ lâu, ta đây an tâm.”

Hắn cố ý dừng một chút, ánh mắt sáng quắc nhìn quản gia Tần, nhìn đến nỗi quản gia Tần sởn gai óc.

Làm cái lông gì hắn cảm thấy lời của chủ tử dường như có chỗ không đúng? Hệt như trong lời của chủ tử có ẩn chứa điều gì đó?

“Quản gia Tần, ta quyết đinh, từ hôm nay, ngươi không cần ở bên cạnh hầu hạ ta nữa. Ta quyết định đưa ngươi đến chỗ bà nội, ngươi cứ viện thanh thản ở bên cạnh lão nhân gia ngài đi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Vô Lương, Ma Nữ Phúc Hắc
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...