Ngày hôm sau, khi tôi thức dậy, phát hiện Dư Tường đã không còn ở nhà.
Chắc đã đến công ty làm việc rồi.
Nghe thấy tiếng tôi mở cửa, mẹ chồng bắt đầu gào lên:
[Cái đồ lười biếng này, ngủ đến giờ này mới dậy, còn không mau làm cơm cho tao! Mày muốn bỏ đói tao đến c.h.ế.t à!]
Tôi mỉa mai nói:
[Mẹ, mẹ còn coi tôi là cô con dâu ngoan ngoãn để mẹ sai vặt như trước sao? Hôm qua tôi đã nói rõ với con trai mẹ rồi, sau này tôi sẽ không cần một xu nào của anh ta nữa, và cũng sẽ không chăm sóc mẹ nữa. Mẹ của ai thì người đó tự chăm sóc. Nhưng mẹ đoán xem, cái tính khí thiếu gia lười biếng tay không chạm nước như con trai mẹ, liệu có đủ kiên nhẫn để chăm sóc mẹ không?]
Nghe tôi nói vậy, mẹ chồng cuối cùng cũng có chút hoảng sợ.
Dù sao thì con trai mình như thế nào, bà ấy còn rõ hơn tôi nhiều.
Thế là bà ấy liền thay đổi sắc mặt, đột nhiên đổi sang một vẻ mặt khác, gượng gạo cười với tôi.
[Con bé này, con nói gì kỳ vậy. Vợ chồng thì đâu thể phân rạch ròi như thế được. Thằng Tường ở ngoài làm việc kiếm tiền, con ở nhà lo toan việc nhà chăm sóc người già cũng là phải rồi. Nhưng nó quên chuyển tiền sinh hoạt cho con, đó chắc chắn là lỗi của nó. Chiều nay nó về, mẹ nhất định sẽ giúp con giáo huấn nó một trận.]
Thấy mẹ chồng như vậy, tôi không hề cảm thấy vui vẻ, chỉ thấy càng thêm mỉa mai.
Trước đây tôi chịu cực chịu khổ chăm sóc bà ấy, nhưng bà ấy lại không nói nổi với tôi một lời tử tế.
Vô Hoan
Bây giờ tôi nói không làm nữa, bà ấy lại biết cười giả lả để làm lành với tôi.
Con người, thật đúng là ti tiện.
Nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến bà ấy, bữa sáng tôi cũng chỉ làm phần của mình và Tiểu Dĩnh.
Mẹ chồng đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, tức đến xanh cả mặt:
[Con đàn bà độc ác này, mày muốn bỏ đói tao c.h.ế.t à!]
[Đừng có bắt tôi mang tiếng xấu đấy. Tối qua tôi đã nói với Dư Tường rồi, sau này sẽ không quản mẹ nữa. Anh ta rõ ràng biết, vậy mà vẫn để mẹ ở nhà một mình. Đây là con trai mẹ muốn bỏ đói mẹ, không liên quan gì đến tôi.]
Sau khi ăn sáng xong, tôi liền dẫn Tiểu Dĩnh ra ngoài.
Dư Tường không phải vẫn luôn lớn tiếng nói rằng anh ta ở ngoài làm việc kiếm tiền, còn tôi thì ăn bám, chỉ biết ngửa tay xin tiền anh ta sao?
Vậy thì hôm nay tôi sẽ đưa con đến công ty cho anh ta trông, tôi muốn xem, liệu anh ta còn có thể yên tâm làm việc kiếm tiền không?
Đến công ty của Dư Tường, tôi đi thẳng lên tìm anh ta.
Anh ta thấy tôi đến thì rất tức giận, vừa nhìn thấy đã ngay lập tức chất vấn tôi:
[Vừa rồi mẹ tôi nói cô chỉ làm cơm cho bản thân, không thèm quan tâm đến bà ấy. Liên Mạn Ni cô rốt cuộc có ý gì?]
[Tôi nhớ tối qua tôi đã nói rất rõ ràng với anh rồi. Sau này tôi sẽ không cần một xu nào của anh nữa, nhưng cũng sẽ không quản mẹ anh nữa. Anh không hiểu tiếng người à?]
Dư Tường kiêng dè đồng nghiệp xung quanh, chỉ có thể hạ giọng:
[Vậy cô đến đây làm gì? Không thấy tôi đang bận sao?]
[Ha, chỉ có anh bận? Những người khác thì không bận sao? Tôi nói cho anh biết, bây giờ tôi cũng rất bận, tôi bận đi tìm việc làm. Vì sau này chúng ta định làm một cặp vợ chồng tiền ai người nấy giữ, thì con cũng nên luân phiên nhau mà trông, tôi không nợ anh. Hôm qua Tiểu Dĩnh là tôi trông, vậy thì hôm nay đến lượt anh.]
Tôi vừa nói xong, Tiểu Dĩnh liền rất hợp tác buông tay tôi ra, chạy thẳng đến chỗ Dư Tường:
[Bố ơi, hôm nay đến lượt bố chăm sóc con rồi, để mẹ nghỉ ngơi đi ạ.]
[Liên Mạn Ni cô bị điên rồi sao? Tôi mang con đến công ty thì ra thể thống gì?]
[Đó là vấn đề của anh, tự mình suy nghĩ đi.]
Nói xong tôi quay lưng bỏ đi, hoàn toàn không để ý đến sự níu kéo của Dư Tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-vung-len-cua-ba-noi-tro/chuong-3.html.]
Ra khỏi công ty anh ta, tôi đi thẳng đến công ty giới thiệu giúp việc để tìm việc.
Dù sao thì học vấn của tôi cũng bình thường, lại làm bà nội trợ toàn thời gian quá lâu, tuổi tác cũng đã lớn, những công ty chính quy e rằng sẽ không tuyển dụng một người đã lạc hậu với xã hội nhiều năm như tôi.
Thà đi làm giúp việc, đó cũng coi như là thế mạnh của tôi.
Không ngờ với mục tiêu của tôi đi phỏng vấn thế mà lại được cả hai công ty chấp nhận.
Cả hai công ty đều rất hài lòng với năng lực của tôi, nói rằng nếu có chủ nhà phù hợp cần người, sẽ thông báo tôi đến thử việc.
Ngay lập tức điều này khiến tôi tràn đầy niềm tin vào cuộc sống tương lai.
Dù sao cũng là làm việc nhà, thà đi làm ở nhà người khác, ít nhất tôi nhận lương một cách đường đường chính chính, hơn là ở nhà nhận hai nghìn tệ chi phí sinh hoạt mà còn phải chịu đựng thái độ của người khác.
Thế nhưng ngay khi tôi mang lòng tràn đầy phấn khởi chuẩn bị về nhà, thì nhận được điện thoại của Tiểu Dĩnh.
Tiểu Dĩnh ở đầu dây bên kia khóc nức nở, khiến tôi đau lòng vô cùng.
[Sao vậy con yêu? Đừng khóc, từ từ nói cho mẹ nghe.]
[Huhu… mẹ ơi. Vừa nãy bố bị… bị chú ở công ty mắng, nói bố đi làm mà còn mang con đi… bảo bố về nhà đi, bố liền vứt con ra ngoài… Ở đây con không quen ai hết… huhuhu, con sợ lắm…]
Cái gì!
Cái đồ súc sinh Dư Tường này, dám đuổi cả con gái ruột của mình đi sao!
Tôi sợ Tiểu Dĩnh gặp chuyện nên lập tức chạy đến.
Cho đến khi nhìn thấy Tiểu Dĩnh không sao, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của con bé, tôi rất muốn tiến lên ôm con bé vào lòng an ủi.
Nhưng tôi lại nghĩ, nếu cứ thế này tôi sẽ thỏa hiệp, chỉ sợ sau này Dư Tường sẽ thường xuyên dùng cách này để nắm thóp tôi.
Thế là tôi nảy ra một kế, nghĩ ra một cách hay để dạy dỗ Dư Tường.
Bình tĩnh lại, tôi trực tiếp gọi 110 báo cảnh sát:
[Alo, đồng chí cảnh sát, tôi muốn báo án, có người bỏ rơi con gái ruột, phiền các anh đến ngay một chuyến.]
Nghe nói có người bỏ rơi con ruột, cảnh sát nhanh chóng có mặt tại hiện trường.
Sau khi tìm thấy Tiểu Dĩnh, một nữ cảnh sát dịu dàng đã nhanh chóng an ủi con bé.
Sau đó, thông qua thông tin Tiểu Dĩnh cung cấp, họ nhanh chóng xác định được Dư Tường.
Khi Dư Tường bị cảnh sát công khai tìm đến tận công ty, anh ta lập tức hoảng loạn.
[Đồng chí cảnh sát, hiểu lầm, hiểu lầm rồi, tôi sao có thể bỏ rơi con gái mình chứ. Chỉ là con bé nghịch ngợm, tôi nhốt nó ngoài cửa, để nó tự kiểm điểm một chút mà thôi.]
Cảnh sát nghiêm khắc nói:
[Trẻ con nghịch ngợm, anh giáo d.ụ.c là được rồi, sao có thể để một đứa trẻ còn nhỏ như vậy ở ngoài cửa chứ? Lỡ gặp phải kẻ buôn người thì sao?]
Thấy thời cơ đã chín muồi, tôi liền thuận thế chạy vào làm loạn.
[Dư Tường, cái đồ đáng c.h.ế.t nhà anh! Sao anh có thể để Tiểu Dĩnh một mình ra ngoài thế! Anh rốt cuộc muốn tôi thế nào hả! Tôi ở nhà thay anh sinh con đẻ cái, chăm sóc mẹ già bị liệt của anh, anh đến hai nghìn tệ tiền sinh hoạt một tháng cũng không muốn đưa cho tôi! Được thôi, anh không cho thì thôi, tôi tự đi tìm việc làm. Vậy mà tôi vừa đi có một lúc, anh đã đuổi Tiểu Dĩnh ra ngoài. Con bé là con gái ruột của anh đó, anh còn là người không hả!]
Trước cửa công ty, các đồng nghiệp của Dư Tường ra ra vào vào, vốn đã tò mò không biết có chuyện gì xảy ra ở đây, đang vươn dài cổ ra nhìn.
Lần này tôi làm loạn, càng khiến họ có cớ quang minh chính đại xúm lại xem trò vui.
Dư Tường lập tức hoảng loạn:
[Tôi nào có không cho cô tiền sinh hoạt, cô đừng có nói bậy thế]
-