Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Không Phải Là Đại Sư Bắt Quỷ

Chương 215

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ông Vương, bà Vương, tiểu Vương, bé tiểu Vương cũng đứng bên cửa sổ nhìn em bé. Có điều bọn họ là ở bên trong, hơn nữa bởi vì giường ngủ của em bé khá gần cửa sổ, bọn họ duỗi dài cổ cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn được một chút xíu.

Bé tiểu Vương ghé vào cửa sổ, vẻ mặt chờ mong nói: "Em gái ở bên trong sao ạ? Lúc nào em ý mới đi ra ngoài chơi vói con ạ?"

"Lúc em sinh ra bị dọa sợ, phải nghỉ ngơi thật tốt mới có thể đi ra được."

"Con biết rồi, con sẽ bảo vệ em, không làm em phải sợ nữa."

Ông Vương vui mừng trong lòng, sờ sờ đầu cháu trai nhỏ, nghĩ đến con dâu và cháu gái mẹ tròn con vuông, chuẩn bị đợi khi trời vừa sáng liền ra chợ mua ít gà vịt về hầm canh. Mặt khác còn muốn đi bờ sông chỗ cầu vượt đưa chút đồ cúng tế. Nếu không nhờ bọn họ, con dâu cháu gái ông có thể sống sót hay không cũng khó nói, chỉ sợ cả nhà bọn họ cũng tan nát cả!

Làm sao có thể nói giỡn cười đùa như bây giờ?

Tiểu Vương cũng thở ra một hơi, lúc này đang ngồi bên ngoài phòng giám hộ đặc biệt nghỉ ngơi. Vợ anh tuy rằng vượt qua thời kì nguy hiểm, nhưng vẫn cần quan sát một chút, qua bốn mươi tám giờ mới có thể chuyển sang phòng bệnh thường.

Tiểu Vương rốt cục có thời gian báo bình an cho người thân bạn bè. Anh đầu tiên đăng bài trên vòng bạn bè trên Wechat, nói vợ và con gái đều không sao, cám ơn mọi người quan tâm. Ngoài ra, cũng cám ơn hàng xóm láng giềng giúp đỡ, nếu không có bọn họ giúp sức, vợ anh ngay cả xuống tầng cũng khó. Lần lượt cảm ơn hết từng người xong, tiểu Vương rốt cục nhịn không được gọi điện thoại cho cơ quan giao thông.

Anh muốn báo cáo!

Chiếm dụng làn đường khẩn cấp, suýt chút nữa làm hại vợ anh một xác hai mệnh. Những người không tuân thủ luật lệ giao thông đó đều là hung thủ! Bọn họ dù không có giết người, cũng là kẻ gián tiếp làm hại người khác tử vong!

Có điều anh cũng biết, báo cáo như vậy không có ý nghĩa gì quá lớn, nhiều nhất chỉ là trừ điểm, cảnh cáo một chút. Nhưng nếu không làm gì, anh lại cảm thấy cơn giận tràn đầy trong lòng không có chỗ phát tiết. Hôm nay nếu không có. . .

Tiểu Vương không nhịn được lại nghĩ tới cảnh tượng lúc trước hắn nhìn thấy. Những chiếc xe lộn xộn chen chúc lại cùng một chỗ đó, đột nhiên liền lùi sang bên cạnh, như là có một bàn tay vô hình đẩy những chiếc xe đó ra, mạnh mẽ nhường ra cho bọn họ một làn đường thông suốt vậy. Cảnh tượng như vậy, hiện tại nhớ tới anh đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Lúc ấy trong lòng anh tràn đầy lo lắng, rối loạn lại khẩn trương, sợ hãi lại lo lắng, căn bản không kịp nghĩ gì hơn. Bây giờ tỉnh táo lại, cảm thấy hình như có cái gì đó bị anh quên mất thì phải.

Anh sửng sốt trong chốc lát, chẳng lẽ trên đời này thật sự có quỷ?

Không thể nào. . .

Anh suy nghĩ một lát, nghĩ không ra lí do gì, đứng dậy đi xem con gái. Anh vừa đi qua, liền nhìn thấy ba anh ôm con trai anh ngồi ở bên ngoài hành lang. Con trai anh lúc này đang ngủ, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt, bọng mắt có chút sưng lên. Anh sờ sờ mặt con trai, nghĩ đứa con trai này tuy rằng hay nói mấy lời kì lạ, làm anh tức điên lên, nhưng tối nay đúng là dọa thằng bé quá rồi.

"Mọi người về nhà trước đi, con ở trong này là được rồi."

"Ừm, chúng ta lát nữa liền về, con đi xem con gái đi. Còn nhỏ như vậy, chưa sinh ra đã gặp phải kiếp nạn lớn như vậy. Ba định chờ qua mấy ngày đi chùa xin cái bùa bình an về cho con bé đeo, mong được bình an."

Tiểu Vương cười cười, đứng ở cửa sổ nói vâng, vậy thì đi xin cái bùa bình an đi.

Lúc này anh ngược lại nguyện vì bình an của vợ và con gái mà mê tín một lần. Tục ngữ nói đúng, thà tin rằng là có còn hơn là không.

Anh kiễng mũi chân, duỗi dài cổ nhìn vào bên trong, cũng chỉ nhìn thấy cái lồng nhỏ của con gái, muốn nhìn thấy mặt là không nhìn được. Anh có chút tiếc nuối, nào ngờ chớp mắt một cái, trong thoáng chốc nhìn thấy trên cửa sổ đối diện có một cô gái tóc dài âm trầm ghé vào. Cô cúi thấp đầu, dưới ánh đèn mờ không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng chỉ một cái đầu đã khiến người khác cảm thấy âm trầm khủng bố.

Anh sợ hãi nhảy dựng lên, nhịn không được xoa mắt nhìn chăm chú lại lần nữa, lại phát hiện trên cửa sổ không có gì hết, căn bản không cô gái tóc dài nào, lúc trước phảng phất chỉ là ảo giác của anh mà thôi.

Tiểu Vương đơ ra một khắc, cảm thấy anh hình như cũng nên đi cầu cái bùa bình an. Trên đời này chẳng lẽ thật sự có quỷ ư?

Nghi hoặc trong lòng anh căn bản không có ai có thể giải đáp. Mãi đến ngày hôm sau, lúc anh về nhà thay quần áo, nhìn thấy ba anh đang mở máy tính xem bài đăng trên đó. Bài đăng kia nói tám chín giờ đêm hôm qua có một chiếc xe đi qua đoạn đường của nhà giàu, vốn bị chặn ở trên đường vì có tai nạn. Kết quả lại ly kỳ bị dịch ra.

Chủ bài post nói: "Thật đó, tôi chính là chủ xe. Xe tôi vốn bị kẹt ở vạch kẻ đường giữa làn thứ hai và thứ ba, ai ngờ chớp mắt liền bị dịch sang làn đường thứ hai. Tôi còn cảm giác như xe của tôi rung lên vài cái! Giống như bị người nhặt lên rồi ném đi vậy. Tôi còn có cả camera hành trình nữa đó, mở ra xem lại mấy lần, chính là lập tức liền đi qua luôn. Mọi người nói xem có quái hay không chứ?"

Phía dưới có người bình luận để anh ta lấy camera hành trình ra.

Đáng tiếc chủ post vẫn luôn không có xuất hiện, mãi đến mấy giờ sau, chủ post xuất hiện, chỉ nói đúng một câu: "Trên đời này có rất nhiều chuyện ly kỳ, mà mỗi một chuyện ly kỳ đều không có đáp án."

Lời này vừa ra, khiến cư dân mạng bắt đầu suy đoán chủ post gặp chuyện gì, chẳng lẽ là bị hẹn ra đàm phán rồi? Hay là nói trên đời này thật sự có thần tiên quỷ quái? Bởi vì đây là chuyện cơ mật cấp cao, dân đen không xứng để biết?

"Thật đáng sợ, không lẽ thật sự có quỷ quái sao?"

"Bọn họ sẽ ăn người sao? Bọn họ lợi hại như vậy, có thể trong nháy mắt xê dịch nhiều xe như thế. Nếu như bọn họ muốn hại người, còn không phải là chuyện dễ dàng sao?"

"Oa, tưởng tượng như vậy thật là đáng sợ. Quỷ quái lợi hại như vậy thì bọn họ có thể thống nhất thế giới hay không? Vậy sau này sẽ là thiên hạ của quỷ quái sao? Còn có chỗ cho nhân loại chúng ta sống yên ổn sao?"

"Các cậu không biết thì đừng nói bừa. Lúc ấy tôi cũng ở hiện trường, mấy chiếc xe kia dịch ra là để nhường đường cho xe cứu thương đi qua. Lúc ấy trên xe cứu thương có một phụ nữ có thai ngã sấp xuống chảy rất nhiều máu, tình huống cực kì nguy cấp. Còn có người chặn làn đường khẩn cấp không cho đi qua, nếu như còn không dịch ra, không chừng hiện tại liền một xác hai mệnh!"

"Không phải chứ? Thật hay giả? Chẳng lẽ người phụ nữ có thai kia là thần tiên hay sao? Cô ấy vừa xảy ra chuyện, liền có lực lượng thần bí tới cứu?"

"Ha ha ha, lời này các cậu cũng tin à? “Không phải đồng loại của chúng ta thì nhất định có mưu đồ khác”, đạo lý này các cậu không hiểu à?"

Tiểu Vương kéo xuống dưới bài post, nhìn thấy ba mình "Ông Vương nhà bên" trả lời bình luận: "Nếu không phải là các cậu chặn đường lại thì chuyện sẽ thành như vậy sao? Các cậu còn có mặt mũi nói sợ quỷ quái à? Các cậu chặn đường lại chính là gián tiếp giết người, hẳn phải là người khác sợ các cậu chứ! Cho dù thật sự có quỷ quái thì làm sao, bọn họ cũng không chặn đường không cho xe cứu thương đi qua!"

"Các cậu cho rằng thứ đáng sợ nhất chính là quỷ quái sao? Đáng sợ nhất chính là những người như các cậu, hại người mà không biết tự giác nhận lỗi, còn cho là mình vô tội lắm! Ha hả, có vài người, tuy là người, lại cố tình đi làm những chuyện không phải người. Loại người như vậy không thể xưng là người được, mà là kẻ ngoại tộc."

"Chủ post không biết xấu hổ, chủ post cút đi!"

"Ta nhổ vào!"

Tiểu Vương nhìn đám bình luận này gần như có thể nghĩ đến cảm xúc của ba mình kích động đến mức nào. Nhưng mà anh lại không có cách nào nói ba anh đã sai, trải qua sự việc tối hôm qua anh đã hiểu ra một đạo lý: Trên đời này, đáng sợ nhất không là quỷ quái, cũng không phải ngoại tộc gì cả, mà chính là những kẻ hại người còn không tự biết, cho là mình không làm gì hết.

Không đúng, lí lẽ này của ba anh rõ ràng là đứng về phía đám quỷ quái kia, ba anh. . .

"Ba, trên đời này thật sự có quỷ quái sao?"

Ông Vương thâm sâu nhìn con trai: "Con nói xem?"

. . . Anh cũng không biết cho nên mới hỏi đó.

Ông Vương nhìn trời, nói: "Có đôi khi, biết ít một chút kỳ thật đối với con cũng có chỗ tốt. Con cứ an tâm làm một người bình thường đi."

Ông đã không còn hy vọng xa vời rằng con trai có thể hiểu được ông. Bởi vì ông có cháu trai, cháu trai có thể kế thừa y bát của ông là được rồi. Con trai ông hiện tại vẫn còn hoài nghi có quỷ quái hay không, liền chứng tỏ nó là một người bình thường, là ông trời đã định sẵn để nó làm người bình thường.

Ông Vương thở dài một tiếng, xoay người rời đi.

Tiểu Vương: ". . ."

Tiểu Vương xoa đầu, cảm thấy thật đau đầu, ba anh rốt cuộc có ý gì hả?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 215
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...