Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Làm Tú Bà Ở Lạc Thành

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Giang Minh Uyên!" Nàng ta gần như phát điên, phía sau có vài gia nhân đang xì xào bàn tán, khiến nàng ta càng thêm phẫn nộ: "Ngươi đừng quên, nếu không nhờ ta, ngươi có được ngày hôm nay sao? Nếu không có ta, ngươi có mạng mà sống đến bây giờ không?"

Ta thầm cười lạnh trong lòng. Nàng ta còn mặt mũi nhắc đến chuyện này sao?

Năm đó, khi Giang Minh Uyên bị thích khách ám sát trọng thương, Ngụy Nhiễm Tuyết đã phải leo núi Tung Sơn giữa đêm, c.ắ.t c.ổ tay lấy m.á.u để đổi lấy thuốc cứu mạng. Nàng ta chỉ nhân cơ hội lúc Ngụy Nhiễm Tuyết mất m.á.u hôn mê, đem thuốc giao đến Giang phủ mà thôi. Không giải thích rõ ràng đã đành, giờ lại dám chắc mẩm rằng mình là người cứu mạng hắn.

Dựa vào đâu ngươi tỏ ra đáng thương thì người khác phải dung túng, phải bảo vệ ngươi? Chỉ vì ngươi biết giả vờ yếu đuối thôi sao? Người khác không biết làm vậy chắc?

"Giang công tử, đừng vì ta mà cãi nhau với phu nhân, thật không đáng đâu." Ta tranh thủ cơ hội, hạ giọng nịnh nọt: "Phu nhân không thích nhìn thấy ta, vậy từ nay về sau, ta không đến nữa."

Ta xoay người định rời đi thì bị Mặc Đào kéo mạnh, ngã nhào xuống đất. Tà áo bị xé bung, lộ ra làn da trắng muốt.

Ta hít vào một hơi lạnh, vội vàng cuống quýt kéo áo lại. Giang Minh Uyên liền giật lấy cái chăn trên giường phủ lên người ta, gương mặt lạnh lùng đến mức như phủ một lớp băng dày:

"Mặc Đào, ngươi dám động vào nàng thêm một lần nữa thử xem."

"Giang Minh Uyên…" Nàng ta bị tiếng quát của hắn làm cho lùi lại một bước, ánh mắt thoáng qua sự trống rỗng, lẩm bẩm.

"Ta muốn xem ai dám cản nàng ấy!" Hắn quét ánh mắt lạnh như d.a.o về phía mọi người, cả gian phòng lập tức im phăng phắc. Hắn gắng gượng bước mấy bước, lấy áo khoác ngoài đưa cho ta.

Sau đó, hắn nắm lấy ngọc quyết đặt vào lòng bàn tay ta, cố ý siết chặt thêm một chút, trong mắt lóe lên vô số cảm xúc.

Ta cụp mắt, loạng choạng bước ra khỏi phòng.

"Ha ha ha…" Ta cố nín cười suốt đoạn đường, đến khi ngồi trên xe ngựa mới dám bật cười thành tiếng. Nghĩ đến cảnh hai người họ đối đầu nhau, ta ôm bụng cười nghiêng ngả, cảm giác hả hê khiến lòng ta sảng khoái vô cùng.

Bách Hợp bị hành động bất ngờ của ta dọa sợ, tay cầm khăn ướt lau vết bàn tay trên má ta run rẩy, lẩm bẩm: "Tiểu thư điên rồi, bị đánh thành thế này mà còn cười được?"

Nàng ấy lấy ra gương nhỏ mang theo, đưa cho ta xem. Nửa gương mặt mềm mại như búp bê sứ của ta hằn rõ một dấu bàn tay đỏ rực, vết sưng vẫn chưa tan, khóe môi còn hơi rỉ máu, trông đến giật mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-lam-tu-ba-o-lac-thanh-coxs/chuong-10.html.]

Ta hít một hơi thật sâu, vội vàng đội mũ trùm lên: "Mang gương đi, mang đi!"

Chỉ là bị tát một cái nhưng nếu có thể khiến bọn họ bất hòa thì cũng đáng giá.

Ta mang theo tâm trạng phơi phới, nhìn thấy ngoài xe có người bán bánh bao thịt liền cho dừng xe.

"Mua bao nhiêu đây…" Nghĩ đến Lê Lạc, phải mua cho nàng ấy một cái, chẳng biết nàng ấy kêu đau đầu đã ăn gì chưa. Còn các cô nương Thục Quỳ tập luyện vất vả, cũng nên thưởng cho họ: "Hay là mua hai xửng trước!"

"Nhiều quá rồi, nhiều quá rồi!" Bách Hợp nhăn mặt không chịu bỏ tiền, hờn trách ta tiêu xài hoang phí.

Ta cười hồn nhiên, lục lọi trong lòng nàng ấy:

"Nha đầu này sao mà keo kiệt thế? Ta mượn, về sẽ trả lại ngươi không phải được rồi sao."

Cuối cùng, nàng ấy không tình nguyện mà móc ra vài đồng bạc. Ta lén lấy một cái bánh bao, ra góc khuất định cắn thì đột nhiên bị ai đó nắm lấy vai, kéo mạnh khiến ta phải quay lại.

"A Tuyết…" Giọng nói vang lên trong trẻo, như từng viên ngọc rơi trên khay bạc. Ta ngẩng lên nhìn, người trước mặt cao gầy nhưng khá gầy yếu, bàn tay đặt trên vai ta xương cốt rõ ràng, làn da trắng bệch thiếu sức sống. Nếu không phải trên người hắn khoác bộ áo giáp bạc sáng chói, ta còn tưởng hắn là một thư sinh yếu đuối.

Khuôn mặt hắn thanh tú nho nhã, đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách, trong suốt và đầy sức hút như mật ong nguyên chất.

Thế nhưng biểu cảm lại chẳng hề ôn hòa, hàng lông mày nhíu chặt, đôi mắt sáng trong ấy hiện lên vẻ lo lắng. Theo sau hắn là mấy thị vệ cao lớn hơn nhiều, đều đeo kiếm bên hông, đứng trong tư thế phòng bị.

Ta ngơ ngác quay lại nhìn hắn, qua lớp vải mỏng của mũ trùm, ngoài đôi mắt đặc biệt kia, ta chỉ có thể mơ hồ thấy được chút đường nét khuôn mặt. Nhưng trong ký ức của ta, dường như không hề quen biết người này.

Nhưng vừa rồi, hình như hắn đã gọi ta là… A Tuyết?

Chẳng lẽ là…

Nguỵ Nhiễm Tuyết sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Làm Tú Bà Ở Lạc Thành
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...