Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Làm Tú Bà Ở Lạc Thành

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nghĩ rằng, có ta, Bách Hợp và cả phu xe nữa, ba người đánh hai người thì thế nào cũng cân bằng.

Ai ngờ, tên khốn kiếp ấy lại biết võ công, còn ta lại ở địa bàn của gã, váy dài vướng víu, phu xe thì bị đánh gục từ lâu. Chỉ còn lại ta giằng co với bọn chúng.

“Bách Hợp, ngươi đứng ngây ra đó làm gì!” Ta chật vật không thể lo cả hai bên, né trái tránh phải đều không kịp, liếc mắt lại thấy Bách Hợp vẫn ngẩn ngơ ôm mấy nhánh mai đỏ, không động đậy.

“Ồ! Ồ!” Nàng ấy cầm cành mai đỏ lên mà quất vào người tên khốn, vừa đánh vừa mắng: “Để xem các ngươi còn dám bắt nạt Mẫu Đơn nữa không! Dám bắt nạt Mẫu Đơn à!”

Hoa mai rơi rụng xuống đất, cành mai cũng gãy nát. Gã nam nhân thừa cơ ta sơ ý, liền bẻ ngoặt hai tay ta ra sau, còn người nữ nhân kia thì từ phía sau lao lên, đè Bách Hợp xuống đất.

Gã nam nhân vung tay, cho ta một bạt tai, cả mặt đau rát.

Nửa chiếc mặt nạ bốp một tiếng rơi xuống đất.

Ta trừng mắt nhìn gã, ánh mắt đầy căm phẫn.

“Đồ nữ tử thối tha!” Một cú đá mạnh giáng vào bụng ta, khiến ta đau quặn người, ngã xuống đất không đứng dậy nổi, co người lại như một con tôm: “Ngươi là bà nội của ai hả? Nói thử xem!”

“Cháu ngoan…” Ta cười nhếch mép đầy hung hãn, vị m.á.u trong miệng trào lên cổ họng, chưa kịp nói hết câu thì lại nhận thêm một cú đá, cả người bị đá bay ra xa vài mét, lăn lóc trên đất, ăn đầy một miệng cát bụi, đuôi mắt nóng rát.

Toàn thân đau đớn như vừa bị bẻ gãy từng khúc xương, cơn đau làm ta gần như mất cảm giác.

“Ngụy tiểu thư!” Bách Hợp muốn chạy tới cứu ta, trong lúc cấp bách lại lỡ gọi ra tên cũ của ta.

Giữa màn đêm lạnh lẽo, giọng nàng ấy vang lên rõ mồn một.

Gã nam nhân tiến thêm vài bước, cúi xuống túm lấy mái tóc rối bù của ta, gằn giọng đầy hung dữ: “Ngụy tiểu thư? Là tiểu thư nhà nào hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-lam-tu-ba-o-lac-thanh-coxs/chuong-14.html.]

Ta nghiến răng không đáp, ánh mắt mơ hồ thoáng thấy phía sau gãy có một bóng trắng lướt qua rất nhanh. Chưa kịp nhìn rõ, một bàn tay thon dài, gầy guộc đã giữ chặt lấy cánh tay gã.

“Á!!!” Ngay lập tức, cánh tay gãy bị bẻ cong một cách dị thường sang một góc khác, tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm, làm người nghe phải rùng mình.

Người nữ nhân kia hoảng hốt định bỏ chạy nhưng ngay lập tức bị một con d.a.o găm phóng ra, ghim chặt xuống đất” “A… Ngươi… ngươi là ai…”

Đôi mắt trong trẻo như hổ phách nhìn về phía này, con ngươi thu nhỏ lại thành một điểm như đầu kim, mang theo hơi thở nguy hiểm tựa độc xà. Ta cố sức ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt giao nhau. Hắn khựng lại một chút, dường như cả người chấn động.

Chính là người ấy, kẻ mặc giáp bạc ta từng gặp hôm nọ.

Hôm nay, đã cởi bỏ bộ giáp bạc, bộ áo bào trắng thêu hoa văn mây tuyết càng làm tôn lên làn da trắng nhợt của hắn. Mái tóc đen dài đến vai thả buông, chỉ dùng một trâm bạc khảm ngọc tinh xảo để buộc hờ phía sau. Thân hình cao ráo, đứng sừng sững giữa màn đêm tĩnh mịch, tà áo lay động theo gió. Nếu không phải đôi mắt sắc lạnh kia, ta còn tưởng hắn là một vị tiên nhân cứu thế.

Tiên nhân không lạnh sao? Giữa trời đông mà mặc ít thế này...

Ý nghĩ ngớ ngẩn ấy thoáng qua đầu ta chỉ trong chốc lát, hắn đã bóp chặt cổ gã đàn ông kia, nâng cả người lên lơ lửng giữa không trung. Những ngón tay dài khác thường dồn thêm lực, khiến từ cổ họng của gã phát ra tiếng rên rỉ khó nghe.

"Đại tướng quân, tha, tha mạng…" Mặt gã đàn ông vì m.á.u dồn mà chuyển sang màu tím bầm, tay chân quơ quào loạn xạ trong không khí, ánh mắt lộ rõ khao khát được sống.

Tiên nhân khẽ nhếch môi cười nhạo, hoàn toàn làm ngơ, năm ngón tay càng siết chặt hơn. Thấy tình hình không ổn, ta cất tiếng gọi: "Khoan đã!"

Ta lê lết cơ thể gần như tàn phế của mình đến trước mặt hai người.

Tiên nhân quay đầu, đôi mắt hẹp dài khẽ chớp nhìn ta, do dự giây lát rồi nới lỏng lực tay. Gã nam nhân rơi bịch xuống đất, hoảng hốt lùi về sau mấy bước.

"Mẫu Đơn đâu?" Ta lảo đảo cố gắng đứng dậy. Tiên nhân bước tới định đỡ lấy ta nhưng thấy tay ta dính đầy bụi bẩn, sợ làm bẩn bộ áo bào trắng tinh của hắn, nên ta từ chối nhẹ nhàng.

Vẻ mặt hắn thoáng trầm xuống, nụ cười nơi khóe môi cũng nhạt đi vài phần.

"Phía tây ngoại thành, đi hai dặm có một căn nhà tranh đổ nát. Nàng ấy… nàng ấy đang ở đó…" Gã nam nhân vừa dập đầu vừa nói, không ngừng cầu xin tha mạng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Làm Tú Bà Ở Lạc Thành
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...