Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Ở Triều Đường Viết Dã Sử

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế nhưng chàng thư sinh vẫn chộp lấy quyển 《Dã sử》 rồi chạy đi. Hắn muốn mang quyển sách này đến cho người bạn cùng lớp đang ăn Tết xa nhà! Có được một bảo bối như thế này, nỗi nhớ nhà cũng sẽ vơi đi phần nào!

Sau khi không còn phải lo lắng chuyện giải cứu huynh trưởng nữa, ta bắt đầu lơ là việc triều chính. Mỗi ngày chỉ làm cho có, cuối cùng còn phải tâng bốc vị Nhiếp chính vương kia.

Thực ra, giữa buổi chầu, ta cứ đứng trong hàng ngũ mà cười thầm, bàn luận với Thị lang về nội dung cuốn 《Dã sử》.

Thị lang khẽ nói: “Lần trước thấy trên bàn của ngài có bản sao chép tay hiếm có của 'Dã sử', hạ thần đã biết ngài là người có phẩm vị. À, ngài đã đọc chương mới nhất chưa? Bước tiếp theo, Nhiếp chính vương sẽ thu phục vị thống lĩnh cấm quân. Hạ thần đoán rằng sau khi nắm được cấm quân, người sẽ tiến vào hoàng cung, và câu chuyện có lẽ cũng sắp đến hồi kết rồi.”

Ta bắt đầu cảm thấy hứng thú. Viết 《Dã sử》 lâu như vậy, ngoài ông chủ hiệu sách nói với ta là bán chạy, ta chưa từng nghe ai khác nhận xét gì về cốt truyện cả. Vì thế, ta bắt đầu cùng Thị lang bàn bạc về những tình tiết tiếp theo.

Thị lang quả không hổ danh là người đỗ tiến sĩ, đầu óc đến giờ vẫn còn nhanh nhạy. Ta ghi lại không ít ý tưởng độc đáo của ông ta, dự định sau này sẽ viết theo hướng đó!

Chỉ là việc ta lơ là việc triều chính đã nhanh chóng bị Nhiếp chính vương phát hiện. Hắn đau lòng nói: “Ngươi bây giờ viết sử ca ngợi bản vương càng ngày càng qua loa.”

Ta lớn tiếng nhận lỗi, nhưng thực tế chẳng có ý định thay đổi.

Nhiếp chính vương dù sao cũng là người nắm quyền, hắn nhìn ra sự lười biếng của ta. Vì thế, hắn lại đưa ra một lời hứa hấp dẫn: “Trước đây không cho ngươi đi thăm cha ngươi, là sợ ngươi bị ông ấy làm hư. Hiện giờ ông ấy cũng đã ở trong ngục hơn một năm, cũng sắp đến Tết rồi, hay là ngươi đi thăm ông ấy đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-o-trieu-duong-viet-da-su/12.html.]

Ta giật mình nhảy dựng lên.

“Ngài nói thật chứ?”

Nhiếp chính vương gật đầu.

Ta phấn khích đến mức muốn về nhà gói bánh chẻo để thăm cha trong ngục. Đi được nửa đường, ta lại chạy về bày tỏ lòng trung thành: “Sau này thần sẽ chăm chỉ lên triều!”

Nhiếp chính vương cười nham hiểm.

16

Ta xách theo bánh chẻo nóng hổi đến ngục thăm cha. Ai ngờ vừa vào ngục, ta thấy cha ta ăn còn ngon hơn cả ta. Cũng phải, những năm này tiền kiếm được từ 《Dã sử》, ta nhét cho ông ấy không ít.

Ông ấy cùng cai ngục và mấy người bạn tù có khí phách đang uống rượu. Thấy ta, mắt ông sáng lên: “Nhược Nhi, sao con lại đến đây?”

Ta vốn định nói ông ấy chịu khổ rồi. Nhưng nhìn khuôn mặt hồng hào và cái bụng phình ra của ông ấy, ta lại không nói nên lời.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Ở Triều Đường Viết Dã Sử
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...