Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tạm Biệt, Cô Nàng Lạnh Lùng

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lát sau, trở xuống ăn cơm thì thấy nhỏ Kiều Dung được băng bó tùm lum…

Bữa cơm có thể nói là diễn ra rất bình thường…Nhỏ Kiều Dung cứ nhìn chằm chằm vào bát cơm cũng đã 10 phút rồi.

- Dung ? Em ăn đi ! – Gin

- Vâng ! – Kiều Dung giờ mới bắt đầu đụng đũa

Vừa ăn được miếng đầu tiên…

Thân thể Kiều Dung run bần bật, mặt nổi đầy mụn, tóc rụng dần…

- Em sao vậy ? – Gin

- Thuốc…Trên phòng -Kiều Dung cố nói

Gin chạy vội lên phòng lấy thuốc.

Sau khi được uống thuốc, Kiều Dung trong trạng thái mê man…

- Chị ấy bị bệnh gì vậy ?- Lena

- Đây…Hình như là dị ứng – Gin

- Dị ứng ? – Kin

- Dung bị dị ứng với cà rốt, ai đã cho cà rốt vào ? – Gin

- Tôi ! – Rick giơ tay…

- Cậu cho vào ư ? Cậu cho kiểu gì mà tôi không hề phát hiện ra ? – Gin

- Lúc 2 người nói chuyện với Kiều Dung ở cửa, tôi lẻn vào bếp, cho vào trong nồi canh loại cà rốt phơi khô, được xay nhuyễn – Rick

- Sao cô làm vậy ? – Gin chạy đến nắm lấy cổ tay Rick

Chát…Cái tát chua chát đã được định trên mặt Gin.

- Đừng có chạm vào người tôi – Rick

Gin lùi lại

- Tại sao cô lại làm vậy với Kiều Dung ? – Gin

- Vì Sun ! – Rick

- Tại sao lại là vì Sun ?- Gin

- Tại ả ta mà chị Sun phải về Mĩ đó – Lena

Gin nghe vậy lòng đau như cắt…

- Cô ấy đã làm gì ? – Gin

- Lena ! – Rick

Nghe vậy Lena chạy vụt lên tầng, và lát sau trở xuống với chiếc máy tính xách tay của Rick…

- Xem đi ! – Rick đưa cho Gin

Gin cố gắng thật bình tĩnh…nhưng cái gì thế này…

Hình ảnh người con gái giữ chặt lấy tóc Sun, thẳng tay tát vào mặt Sun. Hay hình ảnh 1 người lén lút nhét vào phòng Gin cây hoa thược dược và cả vụ ả ta bóp cổ và ném vỡ bức hình của Sun mà vẫn ra vẻ vô tội…

Càng xem…Gin càng tức giận bao nhiêu…

Lúc đó, Kiều Dung tỉnh dậy…

- Anh Gin ! Cô ta ! Cô ta chính là cái người đã kêu đám nam sinh kia đánh em – Kiều Dung chỉ về phía Rick

Chát…Không biết đây là cái tát thứ bao nhiêu trong ngày mà Kiều Dung phải gánh rồi…

- Anh…Gin..? – Kiều Dung

- Sao cô làm vậy với Sun ? Sao cô làm vậy với người tôi yêu chứ ? – Gin quát lớn

- Chính vì anh yêu cô ta nên em mới phải làm thế. Chứ em cũng đâu ghét cô ta đến nỗi thế - Kiều Dung

- Vậy cô có thể đấu với Sun 1 cách công bằng mà – Lena

- Tiểu nhân vẫn chỉ là loại tiểu nhân ! – Rick

- Cút ! Cút đi cho khuất mắt tôi – Gin

Ả Kiều Dung thấy vậy thì vội quỳ xuống…

- Anh ơi em sai rồi ! Anh tha thứ cho em nha ! – Kiều Dung

- Tha ? Tha cho cô để cô tiếp tục đi hại người à ? Cút ! Cút đi ! – Gin

Kiều Dung ấm ức quay về phòng thu dọn đồ đạc…

Lúc này, 1 chút cảm giác thương hại cũng đã dấy lên…

- “ Thương hại ? Tự làm tự chịu thôi” – Rick

( T/g : Chị Rick phũ quá đi )

Ngày hôm sau…Tại sân bay…

- Anh định đi thiệt sao ? - Lena rưng rưng nước mắt

- Ừm, anh phải sửa chữa lỗi lầm của mình. Thế nên anh mới để em ở nhà – Gin

- Vậy hả ! – Lena cười tươi ngay lập tức…

- Nhất định lần này phải lôi cổ được bà chị của tôi về đó nha – Kin

- Ừm ! – Gin

- Nhớ xin lỗi !! – Rick

- Ừm !! – Gin

- Đây là địa chỉ của công ty, và huy hiệu, chỉ cần đeo vào là không ai dám làm khó cậu – Rick nói tay đưa.

- Cám ơn mọi người – Gin nói rồi xách vali đi lên máy bay.

Đã kiếm được chỗ ngồi an tọa, Gin nhìn qua của sổ, thì thấy Kin, Lena, Rick vẫn nhìn về phía chiếc máy bay mà Gin vừa mới leo lên.

- “ Kiều Dung đã bỏ đi. Bây giờ mình cũng nên chuộc lại lỗi lầm của mình” – Gin

Máy bay cất cánh…Gin cũng chìm vào giác ngủ sâu…

Cuối cùng, Gin cũng đặt trên đến Mĩ. Gin đến tìm địa chỉ 1 công ty mà Rick đã đưa cho. Đứng trước 1 tòa nhà lớn, Gin chỉ còn biết đưa mắt thán phục mà thôi, bởi trụ sở công ty của ba Gin chưa chắc cũng đã to lớn như vầy.

- Cậu tìm ai ? – Tiếp Tân

- Tôi tìm Phan Ngọc Anh – Gin

- Cậu có hẹn trước chứ ? – Tiếp Tân

- À không – Gin

Lúc này, tiếp tân mới nhìn thấy chiếc huy hiệu được đeo trên ngực áo Gin.

- Thôi ! Mời…cậu vào – Tiếp Tân thay đổi thái độ nhanh như gió.

- Hả ? – Gin đang tính gọi cho Rick.

Tiếp tân đưa anh đến 1 căn phòng khá lớn, chỉ nhìn qua cửa phòng thôi cũng có thể đoán được diện tích căn phòng này lớn cỡ nào.

- Đây là…- Gin

- Phòng cúa giám đốc ạ ! Thôi, mời anh vào ! – Tiếp tân nói rồi tiến lại phía sát cửa

Cốc..Cốc

- Ai ?

- Dạ có người cần tìm giám đốc – Tiếp tân

- Cho vào !

Tiếp tân nghe vậy liền đẩy Gin vào trong phòng

Đập vào mắt Gin là chiếc bàn làm việc đầy hồ sơ, 1 chiếc máy tính. Còn vị giám đốc kia vẫn chưa thấy được mặt, bởi chiếc ghế bành đang quay về phía cửa sổ…

- Ai vậy ? – Sun bấy giờ mới quay về phía chiếc bàn làm việc

- Là mình nè – Gin

Trước mặt Gin là Sun sao ?

Gin giật mình, bởi người con gái kia nổi bật với mái tóc màu vàng, mặc chiếc áo T- Shirt trắng kết hợp với chiếc áo vest đen, trông cực kì là trưởng thành.

- Cậu về đi, nơi đây không chào đón cậu – Sun

- Cậu là Sun ư ? – Gin

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tạm Biệt, Cô Nàng Lạnh Lùng
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...